Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014

Cười khóc - Khóc cười !

“Thế gian hết khóc lại cười,
Vui chưa được thỏa, lệ rơi đầm đìa.”
                            ( Ca dao )
Phải chăng, ở đời niềm vui thì ít, nỗi buồn nhiều hơn. Có người cho rằng Chúa Giêsu không cười vì sách Tin Mừng không ghi lại. Điều này có đúng không? Cười là cách biểu lộ tình cảm vui tươi, chẳng lẽ nào Chúa lại không cười ? Chẳng lẽ trong cuộc đời truyền giáo Chúa không bắt gặp điều gì vui hay sao ?

Chúa không phải là một người xa lạ từ hành tinh khác đến, vì yêu thương nhân loại Chúa đã đến thế gian làm người thật như chúng ta, chắc chắn là có những lúc Chúa cũng cười như chúng ta. Nếu Chúa hoàn toàn không cười, cuộc sống quá buồn bã thì ai dám theo Chúa nữa. Chúng ta ai cũng biết rằng Chúa bảo ăn chay phải xức dầu thơm, như thế Chúa không muốn chúng ta buồn, chúng ta cần có một bộ mặt tươi tắn hồn nhiên để xứng đáng làm con của Chúa. Hơn nữa, nụ cười làm tăng thêm sức khỏe cho con người, khoa học đã chứng minh điều đó, dại gì mà chúng ta không cười. 

Có người bị huyết áp, đi gặp bác sĩ chuyên khoa điều trị về, bác sĩ khuyên mỗi ngày phải cười ít nhất 15 phút. Giữa cuộc đời éo le này, có cười chúng ta mới sống được, có cười mới thoát khỏi những bệnh tật ám ảnh nơi con người và làm cho cuộc sống trở nên tươi đẹp hơn. Khi mình lạc quan, hạnh phúc, phấn chấn, tâm hồn đầy khoái cảm thì hệ miễn dịch sẽ hoạt động hiệu quả và tiêu diệt ung thư tốt. Khi mình bi quan, buồn, chán đời thì hệ miễn dịch hoạt động yếu, cơ thể sản xuất ra các tress hormone làm kích thích ung thư phát triển.( theo báo Chăm sóc Sức khỏe và Đời sống )Chúa yêu thương chúng ta, Người đã làm một con người bằng xương bằng thịt thật sự như chúng ta chứ không phải làm một con người bất đắc dĩ, vì thế có những lúc Chúa đã cười như chúng ta, có những lúc Chúa không thể nín cười được vì chính chúng ta làm cho Ngài phải bật cười.


Các Thánh sử cho biết Chúa có khóc, nhưng các Ngài không nói rõ Chúa cười và cười lúc nào. Đó là điều đáng tiếc chăng ? Lược tìm thử xem : Trong mái ấm gia đình Nazaret Thánh Giuse và Đức Mẹ chẳng lẽ nào không có tiếng cười của Con trẻ Giêsu ? Trên đường hành hương Jêrusalem, xen lẫn giữa đoàn người đông đúc, chẳng lẽ nào Chúa Giêsu không nói không cười ? Những bửa cơm thân mật với các môn đệ, thầy trò gặp nhau, chẳng lẽ nào không “tám” chuyện cười vui ? Dự tiệc cưới Cana , cùng cụng ly với khách, chẳng lẽ nào Chúa Giêsu không cười ? Khi hết rượu, Chúa Giêsu làm cho nước lả biến thành rượu ngon, lẽ nào Ngài không vui ? Kéo lên một mẻ cá đầy, lẽ nào Chúa Giêsu không mừng ?

Đặc biệt trong Tin Mừng Luca diễn tả Chúa Giêsu nức lòng mừng rỡ bởi Chúa Thánh Thần : “Ngay giờ ấy được Thánh Thần tác động, Chúa Giêsu hớn hở vui mừng.”( Lc 10, 21a ) 



Gần đây nhất, Đức Thánh Cha Phanxicô giảng lễ sáng ở Casa Santa Marta, Đức Thánh Cha nói rằng : “Chúa Thánh Thần là Đấng ban niềm vui cho chúng ta. Người là tác giả niềm vui, là Đấng Tạo thành niềm vui.” Điều này hoàn toàn hợp với lời Kinh Thánh nêu trên. 

Ta còn bắt gặp sự khôi hài, ngổ ngáo, trào lộng của Chúa Giêsu khi đưa ra những hình ảnh đối lập, cường điệu và phóng đại như những câu nói sau đây :
-“Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.”( Lc 18, 25 v Mt 19, 24 v Mc 10, 25 )
-“Sao ngươi thấy cái rác trong mắt anh em mà không thấy cái xà trong mắt mình.”( Mt 7,3 v Lc 6,41 )-“Ngay cả Salomon, dù vinh hoa tột bậc cũng không mặc đẹp bằng một bông hoa. Hoa cỏ ngoài đồng, nay còn mai quăng vào lò mà Thiên Chúa còn mặc đẹp cho như thế, thì huống hồ là anh em.”( Mt 6,28 v Lc 12,27 )
Thỉnh thoảng Chúa Giêsu còn dùng những lời quá khích : 
-“Khốn cho các ngươi, vì các ngươi giống như mồ mã tô vôi, bên ngoài thì lộng lẫy mà bên trong thì thối hoắc.”( Mt 23,27 ) 
-“Ai trong các ông sạch tội, thì cứ việc lấy đá mà ném trước đi.”( Jn 8,7 )
Những lời quá khích trên Chúa Giêsu nói với các Biệt phái, Thượng tế, Kinh sư và Luật sĩ.

Nếu đời sống người Kitô hữu mang đậm nét âu sầu, không biết cười, không biết vui vẻ với mọi người thì không thể công bố Chúa Giêsu cho người khác được. Chỉ có niềm vui và ngợi khen Thiên Chúa mới là con đường duy nhất để thúc đẩy Tin Mừng loan báo rộng rãi.


Chúa Giêsu có khóc không nhỉ?Ai cũng biết sách Tin Mừng có nói rõ những lần Chúa Giêsu khóc :
. Chúa Giêsu khóc thương thành Jêrusalem ( x Lc 19,41- 44 )
. Chúa Giêsu khóc thương Lazaro ( x Jn 11,1- 44 )
. Và chắc chắn khi mới chào đời, Ngài cũng khóc như mỗi một người chúng ta.
. Chúa còn nói : “Phúc cho những ai khóc lóc vì họ sẽ được an ủi vậy.”( Mt 5,5 v Lc 6,21b ) – Trong tám mối phúc thật.




Phải chăng, Chúa Giêsu là người hay khóc ? Xin thưa : Hoàn toàn không đúng. Chúa Giêsu hay chạnh lòng thương, nhưng Ngài không phải là người dễ khóc. Chúa giàu tình cảm, bản chất của Chúa là tình yêu,nhưng Ngài không phải là người hay khóc.

Khi gặp người đau khổ, Ngài ủi an : “Đừng khóc nữa.” (x Lc 7,13 )

Ngài khóc thương thành Jêrusalem vì Jêrusalem không tiếp nhận sứ điệp của Ngài và Ngài biết trước một sự sụp đổ của nó. Kinh thành càng tráng lệ bao nhiêu, con người càng tự hào bao nhiêu thì sự kiêu ngạo càng dâng cao bấy nhiêu.Cái gì không tốt thì tự thân nó suy thoái và từ từ quyền lực của cái tốt hơn sẽ thay thế nó, lật úp nó, nó tự chôn vùi nó mà thôi.
Ở làng Béthania, một căn hộ gồm 3 chị em sinh sống : Matta, Maria và Lazaro – Đây cũng là nơi mà Chúa Giêsu và các môn đệ thường hay ghé lại mỗi khi đi công tác. Lúc Lazaro bệnh nặng Chúa Giêsu đến trễ, xác Lazaro đã được mai táng 4 ngày. Tin Mừng Thánh Gioan thuật lại : Đứng trước mộ Lazaro Chúa Giêsu xúc động và khóc.( Jn 11,35 ) 

Trong Tin Mừng chỉ có hai lần các Thánh sử thuật lại việc Chúa Giêsu khóc : một lần Lazaro chết và một lần Chúa khóc thương thành Jêrusalem ( như đã nêu trên ).Ngay cả sau này, khi đứng trước cực hình đau đớn trong cuộc thương khó, Chúa vẫn chưa hề khóc. Chúa chỉ xúc động và khóc trước nỗi đau khổ của người khác hơn là nỗi đau khổ của chính bản thân mình. 


Ở vườn Cây Dầu Chúa Giêsu cầu nguyện đến đổ mồ hôi máu nhưng Chúa cũng không khóc. Trên cây Thập tự, những giây phút hầu như tuyệt vọng Chúa đã kêu lên Cha ơi, xin đừng bỏ con, nhưng Chúa cũng không khóc. Ngài chịu đựng đau đớn mà không khóc.

Chúa hiện thân là một con người như chúng ta, Ngài chịu đựng những đau đớn cực độ nhưng Ngài vẫn không khóc. Ngài chỉ xót thương và khóc cho cái tình đời, tình người quá ư khắc nghiệt. Ngài khóc thương Lazaro không những chỉ vì tình bạn, tình thầy trò gần gũi trong một gia đình quen thân, mà Ngài khóc cho thái độ của con người thời ấy kém niềm tin và không nhận ra ơn Cứu độ. Chúa làm phép lạ cho Lazaro sống lại để biểu lộ quyền năng của Thiên Chúa nhưng đồng thời cũng cảnh báo con người vì quá ham sống sợ chết mà không tin vào sự sống vĩnh cữu, đời sống mai hậu…khi đến thời kỳ đã định đoạt.

Đau đớn bệnh tật ở đời làm sao tránh khỏi. Nếu ta biết hoàn toàn chấp nhận : kiên cường, tự thân vận động, cố gắng vươn lên cải thiện hoàn cảnh, lẽ nào Chúa không nâng đỡ. Thiên Chúa chẳng bao giờ để sự gì vượt quá sức yếu đuối của con người. Thiên Chúa toàn năng, Ngài có thể can thiệp và chữa lành. Nhưng chúng ta cần niềm tin an ủi và từ đó nhận được khí năng của Ngài. Chúa Giêsu vừa là người thật vừa là Thiên Chúa thật nên tự nơi Ngài phát xuất ra khí năng, và chính trong Ngài đầy ắp khí năng. Ngài đặt tay thì người khác khỏi bệnh, Ngài gọi thì người chết trỗi dậy, có người chỉ tin thôi và khi gặp gỡ Ngài là người thân của họ ở xa cũng khỏi bệnh ( x Jn 4,46-54 ), có người đụng tới gấu áo của Chúa cũng đã lành bệnh, Ngài thổi hơi để ban Thánh Thần.v.v…( Nói điều này, với người ngoại đạo họ khó mà hiểu và tin được )



Sự đời : người cười, kẻ khóc. Có người khóc thật, có người khóc giả. Có người khóc vì đau khổ, có người khóc vì vui mừng. Có người khóc thút thít, có người khóc ồn ào, có người khóc âm thầm, có người khóc như mưa. Và có một ai đó đã nói câu : “Cười là tiếng khóc khô không lệ.” 

“Cười là tiếng khóc khô không lệ”.Bây giờ đến lượt đời sống của chúng ta ngày hôm nay, có những câu chuyện cười vui nhưng không phải là cười để rồi cho qua :

Một đám tang ngang qua đường, một người đàn ông đứng bên vệ đường thấy theo sau quan tài có một phụ nữ cứ la lớn tiếng : “Vui ơi là vui, vui ơi là vui !” mà trên gương mặt không có một giọt nước mắt.
Ông ta nhập vào đoàn người cùng đi và hỏi : “Này chị, đưa tiễn người quá cố là buồn, sao chị lại la to vui như thế ?”
Một người bên cạnh ghé miệng vào tai người đàn ông nói nhỏ : “Chồng bà ta tên Vui !”

. Một đứa bé mua 1kg thịt bò đem về nhà, mẹ hỏi :Con mua ở đâu ?
Dạ con mua của bà Tư Béo.
Ui, chết ! Vậy thì chỉ còn 700 gr thôi con ạ !
Thưa mẹ, bà Tư Béo xưa nay nỗi tiếng là cân đủ mà !
Nhưng mẹ nói cho con nghe : Bửa nay bà ấy mượn cân của nhà mình !

Cậu bé hỏi bố là sếp của một Công ty : 
Bố ơi, hổ và báo, bố sợ gì hơn ?
Bố sợ cả hai con ạ ! Hổ thì ăn thịt người, ai cũng sợ. Còn báo chí thì phanh phui sự thật, bố sợ chẳng kém !
Ủa, con nói báo là con báo cơ mà !
Vậy thì bố sợ mẹ con .

Một trong những tiêu cực xã hội ngày nay trở nên như một căn bệnh đáng buồn, được thể hiện qua câu chuyện vui đầy kịch tính sau đây :

.Cô giáo bảo một học sinh :
- Em về chép phạt 100 lần bài này và xin chữ ký của bố mẹ.
- Thưa cô, em hứa sẽ chép đầy đủ,nhưng cô cho em xin một cái phong bì ạ !
- Để làm gì ?
- Em từng nghe bố nói với người ta rằng : ''Thời buổi này phải có phong bì tôi mới ký.''



Thật là cay đắng lắm chứ ! Còn Tôn giáo thì sao ? Cũng không ít những câu chuyện vui, chuyện trào lộng, càng suy nghĩ càng thấy thâm thúy :

.Một người ăn mày rách rưới đến cửa nhà giàu xin ăn, tay nhà giàu không cho lại còn mắng :
- Cút ngay, rõ trông như người ở dưới địa ngục mới lên !
Người ăn mày nghe nói vội trả lời :
- Phải, tôi ở dưới địa ngục lên đây.
- Đã xuống địa ngục sao không ở hẳn dưới đấy còn lên đây làm gì cho bẩn mắt ?
- Không ở được nên mới phải lên. Ở dưới ấy, các nhà giàu chiếm hết chỗ rồi !
Thật đúng : Mt 19, 23.

.Một ông mục sư nói với các giáo dân: 
- Tuần tới tôi sẽ thuyết giảng về tội nói dối. Để giúp các bạn nhanh chóng nắm được vấn đề, tôi muốn tất cả đọc trước chương 17 quyển Mark. 
- Chủ nhật sau đó, để mở đầu bài giảng, mục sư liền yêu cầu những người đã đọc chương 17 quyển Mark giơ tay. Tất cả đều giơ tay. Ông mục sư cười và nói: Tốt! Bây giờ tôi sẽ tiến hành bài giảng về tội nói dối. Quyển Mark chỉ có 16 chương...

.Adam và Eva sống bên nhau rất hạnh phúc. Một bữa gặp Đức Chúa, Adam hỏi: 
- Thưa Đức Chúa, Eva thật xinh đẹp. Tại sao Người lại làm cho nàng đẹp thế? 
- Để lúc nào con cũng muốn ngắm nàng. 
- Làn da của nàng mới mịn màng làm sao! 
- Để con lúc nào cũng muốn chạm vào nàng chứ! 
- Nàng có một mùi thơm thật dễ chịu. 
- Để lúc nào con cũng muốn quấn quýt bên nàng chứ! 
- Thật tuyệt vời, sự tạo hóa của Người thật vĩ đại làm con vô cùng biết ơn. Nhưng có một điều mà con cứ thắc mắc là tại sao Đức Chúa lại làm cho nàng ngốc nghếch thế? 
- Thế nàng mới yêu con chứ!

. Hai nhà sư khất thực.Buổi chiều trên đường trở về ngôi chùa trụ trì. Đường về phải ngang qua một con suối, khúc suối này khá sâu, nước chảy cuồn cuộn. Trên bờ lúc này có một cô gái xinh đẹp, ăn mặc hở hang đang ngồi khóc vì muốn qua mà không lội qua được. Một nhà sư thấy thế động lòng thương, liền ngồi xuống đưa lưng cho cô gái leo lên rồi cõng qua bờ. Về tới chùa nhà sư kia bèn hỏi :
- Này ông, mình là người tu hành sao ông làm chuyện đó, ông dám cõng một cô gái à ?
- Tôi đã bỏ cô ấy lại rồi mà ông còn cõng về tới đây làm gì !




Đúng là những câu chuyện vui thôi, nhưng nó cũng phản ảnh phần nào đó nhân sinh quan và thực trạng đời sống xã hội con người. Có những câu chuyện không có thật, nhưng cũng có những câu chuyện có thật. Có những câu chuyện hàm chứa những ẩn ý sâu xa. Câu chuyện có thể là không có thật, nhưng lại có thật, cái tính trào lộng chuyển tải một nỗi đau thấm thía cười ra nước mắt. Vì bài viết hơi dài nên người viết đã st và kể một số câu chuyện vui ngăn ngắn như trên, trước khi kết thúc, để người đọc đỡ ngán. Xin cảm ơn ai đã kiên nhẫn đọc hết bài viết này. Hít thật sâu, vươn vai, hả miệng, thở ra, cười to một tiếng cho đỡ mỏi mệt, dễ yêu đời hơn.


Cười, khóc - Hai trạng thái hoàn toàn đối lập nhau, như một sự nghịch lý. Nhưng nếu một con người không biết cười, không biết khóc, vô cảm, thì quả là một con người thật vô tâm. 

Gặp một cảnh đời bất hạnh, không thể cầm được nước mắt. 
Vào thăm khoa bỏng ở một bệnh viện, nhìn thấy các em bé bị bỏng nằm lăn lóc, nước mắt tôi tự tuôn ra ràn rụa không làm sao ngăn cản được. 
Nhiều lúc tôi cũng tự trách mình : là đàn ông mà sao mình dễ khóc quá, ''mít ướt'' quá. Song, tôi cảm tạ Chúa vì Ngài đã cho tôi như thế. Tôi dễ xúc động để tôi biết yêu thương tha nhân, càng yêu tha nhân tôi càng yêu Chúa, tôi cảm nhận nỗi đau của người khác như nỗi đau của chính mình – trái tim tôi không khô cạn, thúc bách đời sống tôi phải biết cố gắng mỗi ngày để xứng đáng làm con của Chúa hơn.


Ôi lạy Chúa, xin Chúa cho chúng con biết “vui với người vui, khóc với người khóc” như Thánh Phaolo đã dạy (x Rm 12,15 ). Xin Chúa cho chúng con biết khóc như Chúa, biết cười như Chúa. Cười, khóc là hai thứ tình cảm mà ai cũng cần phải có, nhờ đó mà chúng con mới là con Chúa và được hưởng ơn Cứu độ của Chúa, nhờ thế mà trái tim chúng con mãi dạt dào : yêu thương tha nhân, và mãi nồng nàn trong tình yêu dành cho Chúa như Chúa đã yêu thương chúng con. ''Tình yêu, vị Vua vĩ đại, đã phục hồi sự sống cho cái ngã chết khô của con, trả lại ánh sáng cho đôi mắt mờ lệ của con, đưa con từ hố sâu tuyệt vọng lên Vương quốc thần tiên của  hy vọng''( Kahlil Gibran )- Mà Chúa là Tình yêu ( x Jn 4,16 ), Thánh Gioan Tông đồ đã định nghĩa.

Đời người gió thoảng mây bay,
Tóc xanh mới chớm, bỗng nay bạc đầu
Bên tai vẳng tiếng kinh cầu,
Hồi chuông đổ vội, dứt sầu thiên thu.

Đời người vui được mấy khi,
Yêu thương xin hãy cho đi chính mình
Sống sao vẹn nghĩa chung tình,
Để không hối hận ngoái nhìn hôm qua.

Đời người đừng tạo cách xa,
Vòng tay rộng mở chan hòa tình thân
Kiếp người đã lắm gian truân,
Tạo chi thù hận chất chồng thêm cao.

Xin cho cuộc đời của mỗi một người trong chúng con cũng trở thành chứng nhân tình yêu và xác tín như Chúa Giêsu :Dành trọn cho Thượng Đế và cho loài người, để chúng con biết cười, biết khóc như Ngài. 


JB.SĨ TRỌNG.


Tình yêu và sự gặp gỡ


Văn hào Kahlil Gibran người Ấn Độ viết: 
“Tình yêu – Vị Vua vĩ đại,
Đã phục hồi sự sống cho cái ngã chết khô của ta.
Trả lại ánh sáng cho đôi mắt mờ lệ của ta
Đưa ta từ hố sâu tuyệt vọng lên Vương quốc thần tiên của Hy vọng.
… Vì tất cả những ngày của ta giống như đêm tối.
Nhưng ơ kìa! Bình minh đã đến!
Chẳng mấy chốc mặt trời sẽ mọc…
Vì hơi thở của Chúa Hài đồng Giê su đã bao quanh ta và ôm lấy ta.”


Hình ảnh Đức Giê su ngày nào với các Môn đệ đánh cá trên biển hồ Tibériat, như vẫn còn hiện diện đến hôm nay. 

Qua năm tháng, Người yêu tôi đứng đợi
Bên biển hồ, bủa lưới với ngư dân. 


Ai yêu mến Thiên Chúa, người ấy sống mật thiết với Con của Ngài là Đức Giêsu Kitô. 
Tình yêu và Thánh Thần Tình Yêu luôn là nguồn trợ lực thúc đẩy con người sống thánh thiện, biết yêu thương tha nhân. 
Tình yêu không tách rời cuộc sống. Chính vì vậy mà tình yêu kêu gọi con người đi vào cuộc sống. Những vất vả, lo toan đời thường, cùng với những tháng năm phiêu bạt… Tình yêu làm sống dậy, để đánh thức, để trò chuyện, để ôn lại kỉ niệm, từ đó tình yêu giúp ta vững bước hơn trên những chặng đường trong những tháng ngày sắp tới. 
Tình yêu nào cũng có sự gặp gỡ. Sự gặp gỡ cho ta những cảm giác êm đềm, những cảm xúc tuyệt diệu và đầy sâu lắng. 

Gặp Chúa trong đời là niềm hạnh phúc bất diệt. Gặp Chúa trong đời, hay cảm thức được rằng mình chiếm hữu được Ngài lại càng hạnh phúc hơn, khi ấy đời ta hoàn toàn dâng tặng Ngài, ngay từng cử chỉ bước đi đều do Ngài hướng dẫn. 

Gặp, có khi là dấu chỉ, dấu hiệu ở đời này, nhưng cũng có khi là trực giác, hay ảo giác, trực tiếp hoặc gián tiếp – tất cả đều là sự có thật vì nó xuất phát từ tâm thức con người. Sự gặp gỡ qua những sự việc đơn sơ, qua những sinh hoạt đời thường, cũng như qua các biến cố trọng đại, đều mang thông điệp tình yêu làm rung động con tim – Đây gọi là kinh nghiệm, đôi khi không thể diễn tả được bằng lời vì ngôn ngữ và chữ viết vẫn còn nhiều hạn chế. Cái nháy của con tim, cái giật mình của hồn sâu lắng, là những biểu hiện đi vào cảm xúc để Thánh Thần Thượng Đế tác động. 

Gặp gỡ nào cũng có sự bất ngờ, có khi bất ngờ mà thú vị. Tình yêu tuôn chảy trong tim và con người gặp gỡ Thiên Chúa dĩ nhiên cũng là điều thú vị. Không có gì bằng khi sống trên đời này vẫn luôn gặp được người mình yêu. Cái đáng sợ nhất của con người là sự cô đơn. Đã gặp được người mình yêu rồi thì không còn cô đơn nữa, không còn sợ hãi nữa. Đi đâu cũng có người mình yêu đi bên cạnh. Đến đâu cũng có người mình yêu và Thánh Linh của Người ngự trị. (Cho dù bạn sống ở đấng bậc nào)
Người yêu đặc biệt quan tâm, an ủi, vỗ về, có khi còn khiến mình trải qua thử thách để trắc nghiệm lại tình yêu và lòng chung thủy. Những cuộc hẹn hò thường là những lần gặp gỡ để cho tâm thức ta lắng nghe được tiếng nói của Người. “Không có một manh mún nào trên địa cầu này không là nơi hò hẹn của những đôi nhân tình.” (Tagore). Gặp gỡ được Người mình yêu là niềm hạnh phúc. Thiên Chúa là Đấng Tình yêu, Ngài luôn cho con người được gặp gỡ. Ngài muốn con người chia sẻ, tâm sự với Ngài. Ngài muốn con người đối thoại thân mật với Ngài. 

Cha Anthony de Mello trong cuốn “One minute of nonsense” có kể câu chuyện sau: 
“- Khi con trở về quê nhà, con sẽ tìm đâu ra một vị Thầy xứng đáng, thưa Thầy?
- Không có lúc nào mà con không có bên mình một vị Thầy xứng đáng!
Đệ tử bối rối vì không hiểu…
- Chỉ cần quan sát cách phản ứng của con đối với mọi sự: một con chim, một chiếc lá, một giọt nước mắt, một nụ cười… đều có thể làm cho mọi sự trờ thành Thầy của con.”


Gặp Chúa trong đời là được chia sẻ, tâm sự, đối thoại thân mật với Chúa. Qua đó còn có những kỉ niệm đẹp trong những lần gặp gỡ, có khi nhìn từ thiên nhiên, nhìn từ tạo vật, nhìn từ những biến cố cuộc đời… để nhận biết bàn tay Chúa quan phòng. 

Tình yêu và sự gặp gỡ là mối tương giao giữa con người và Thượng Đế. Con người càng lớn phải càng tin, càng gần Thượng Đế… càng thấy rõ Thượng Đế. Cám ơn Cha Joseph Việt đã chia sẻ với chúng con trong bài “What the father desires”: “Bất kể bạn là ai, bạn có một người Cha yêu thương vô bờ bến là Thiên Chúa. Khi thực sự có Cha trong tim và để Cha ôm bạn vào lòng, chắc chắn bạn sẽ hạnh phúc tràn đầy.” 

Thiên Chúa có những dự tính trên con người chúng ta, theo chính con người thật của mỗi người chúng ta. Ước gì tất cả chúng ta đều có mối tương giao mật thiết với Ngài.


JB.SĨ TRỌNG.





Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Khúc mê tình

Đời con chỉ một bến tình mê,
Ao ước  mai  sau  lúc  trở  về
Mong gặp được Người con yêu dấu
Máu  Ngài  đổ  xuống  ở  Can vê (*) .

Năm tháng trôi đi, những hững hờ
Bao  lần  con  bỏ  dỡ  niềm  mơ
Tình Ngài vẫn ngụ trong con mãi,
Khích   lệ   đời   con   dệt   ý   thơ .

Chúa gọi, hồn con bát ngát tình
Cho con  nhận  lấy  sự  hồi sinh
Như cây khô héo đâm chồi lộc,
Trỗi dậy vươn mình đón nắng xinh.

Chúa ơi, con  biết  nói  gì  đây
Mặc định thời gian, đêm hóa ngày
Thao thức canh chờ thương nhớ Chúa
Âm  thầm  nhỏ  lệ  giữa  trời  mây .

Thân Chúa ngày xưa chịu đánh đòn,
Gánh nhiều đau khổ cũng vì con !
Ngày nay con sống trong nhung lụa
Hưởng thụ, quên luôn nghĩa vẹn tròn.

Con thật vô tình, thật xấu xa
Thế nhưng Chúa vẫn gọi con là:
“Đứa con khờ dại, Cha yêu nó !”
Dệt  lấy  ân  cần  những  câu  ca .

Chúa đã khơi tình tận đáy tim,
Tim con tình Chúa gọi ngày đêm
Khúc mê con hát đời xuôi ngược,
Vang vọng trong hồn tiếng gió êm.

Sức gió mang theo lửa Thánh Thần
Tình Ngài đổi mới và canh tân(**)
Khúc mê  con hát  càng  say đắm,
Xin  Chúa  thương  tình  mãi  ban  ơn…


JB.SĩTrọng_____________________________________ _______________
(*) Can vê : Ngọn đồi nơi Chúa Giêsu chịu đóng đinh, còn gọi là Golgoltha ( tức núi Sọ ), hay Cavario. ( x Mt 27.33 v Mc 15,22 v Lc 23,33 v Jn 19,17 )
(**) ( x CV 2,2-4 )

Còn

Còn đây hơi ấm của bò lừa
Những ngày đông lạnh gió lưa thưa
Việt Nam không có vùng băng giá
Chỉ có mưa giăng với gió lùa .

Con biết Ngài đang muốn ghé thăm
Kẻ nghèo đây đó có quanh năm
Cung điện nhà vua thua hang đá
Vì chính nơi đây Chúa đã nằm .

Máng cỏ đong đầy lệ mến thương
Sao khuya lấp lánh giữa đêm trường
Ba Vua quì lạy đầy cung kính
Vọng tiếng Thiên Thần trong khói sương. 

Bóng đêm dầu có được xua tan
Vẫn còn khung cảnh đượm thời gian
Chúa yêu nhân thế nên Ngài đến
Nơi chốn thấp hèn, chẳng cao sang .

Còn đây hơi ấm của tình thương
Những ngày giá lạnh quyện tơ vương 
Hồn con xin được dâng lên Chúa
Tình Chúa trong con mãi nồng nàn …


JB.Sĩ Trọng.

Trải nghiệm
























Thuở ấy tình yêu mới chỉ là
Vâng lời dạy dỗ của tình Cha
Hành trang ấp ủ còn mong mỏng
Chưa nếm chi nhiều những phong ba. 

Lớn lên, con mới hiểu được rằng
Yêu Ngài, khát vọng tự thâm tâm
Từ trong sâu thẳm là yêu đấy
Tỏ lộ ra ngoài vẻ ước mong. 

Biết bao mặc khải của đời tư
Cũng chỉ là yêu với phụng thờ
Xin chớ hoen mờ hình ảnh Chúa
Chúa là Thiên Chúa – Chúa Giêsu. 

Từ nay con cảm nhận tình Cha
Yêu mến tăng thêm vẻ đậm đà
Không có tình Cha, con cô độc
Lúc buồn bậc khóc giữa bao la. 

Yêu đến cùng, Chúa dẫn con đi
Những chặng đường không kém hiểm nguy
Tình đời đen bạc và cay đắng
Bên cạnh tình Ngài đẹp lưu ly. 

“Ngài yêu họ đến cùng” (1), Chúa nhỉ?
Trải qua bao gian khổ mới hay
Con tin như thế và tin thế
Tỏa sáng trong con hình bóng Ngài. 

JB. Sĩ Trọng
Nhân đọc cuốn “Đời sống thật trong Thiên Chúa” 
của Vassula Rydén. 
(1) (x. Jn 13,1b)

Yêu chết bỏ





















Ngài thật bình dị mà sao Ngài vẫn đẹp mê man
Ai cũng yêu say đến ngút ngàn
Muốn được men tình lên cơn sốt
Đắm mình và thốt giọng điên điên. 

Yêu Ngài đâu phải là mộng mị 
Có trong tim và hiện diện trên đời
Như tấm gương soi – tình Ngài cao quý
Ngọt   ngào   êm   ái   quyện   lên   môi. 

Ngài thật bình dị mà sao Ngài vẫn đẹp mê man
Có kẻ yêu say đến nồng nàn
Cứ  để  tình  Ngài  luôn  ngự  trị
Ngày dài tháng vắn rộng thênh thang.

Yêu Ngài – đúng là yêu chết bỏ
Yêu hết tâm hồn và hết trí khôn(*)
Dấu chỉ Ngài ban không bỏ ngõ
Chẳng  cần  lời  hoa  mỹ  suy  tôn. 

Ngài bình dị, nhưng đẹp mê man
Đến nỗi muôn dân phải ngỡ ngàng
Hàng vạn trái tim đều rung cảm
Có  Ngài  mới  thỏa  mãn  tâm  can.


(*) ( x Mt 22,37 v Mc 12,30 v Lc 10,27 ) 


Yêu cho đến cùng

Tôi đã yêu, yêu một người cùng kiệt
Giấu Người yên trong đáy tim mình
Cảm ngọt ngào hạnh phúc im thinh,
Chỉ   lặng  lẽ  bên  Người  vui  sống.

Không biết nữa, tháng năm dài rộng :
Hình bóng Người lẩn khuất trong tôi
Tình   yêu   này   từa   tựa   lứa   đôi,
Tôi   hò   hẹn   với  Người   luôn  mãi.

Tôi   gặp   gỡ   trên   cầu   Tình   ái,
Người dịu dàng ngước mắt nhìn tôi
Người trong tôi như nắng ấm bên đời
Như  là  gió,  là  trăng,  là  mây nước.

Gần tôi lắm nhưng mà không với được
Cứ   thế  thôi  len  lỏi  ở  quanh   mình
Từ  hoàng  hôn  rồi  lại  tới  bình  minh
Trong tâm tưởng Người vẫn luôn ở cạnh.

Tôi đã yêu, yêu Người trong thầm lặng
Yêu  kiệt  cùng... dẫu  chết  vẫn  còn  yêu...


JB. Sĩ Trọng