Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015
Về Mẹ dấu yêu
Trái tim con vẫn còn rung động
Mẹ đừng lo, con sẽ trở về
Về thăm mẹ trong chiều nắng rụng
Lời ru xưa vang vọng tỉ tê .
Về thăm mẹ trong chiều hiu quạnh
Bên khu vườn cây trái đong đưa
Ba mất, mẹ một mình thui thủi
Cơm canh cho thằng út dại khờ .
Con không được ở gần bên mẹ
Để chăm sóc cho mẹ được nhiều
Ngày trở về con ôm chặt mẹ,
Mẹ thẹn thùng, rồi cũng khóc theo.
Chiếc đòn gánh ngày xưa còn đó
Mẹ gánh gồng suốt mấy mươi năm
Nuôi con lớn trong vòng tay nhỏ,
Những thiệt thòi xã hội văn minh.
Suốt đời mẹ tảo tần mưa nắng,
Mẹ sinh con trong buổi chiều tà
Con bươn chải, bỏ nhà, rời mẹ
Sống một mình ở tận phương xa.
Con không biết làm gì cho mẹ
Tóc trên đầu mẹ đã bạc phơ
Chốn quê nhà bao câu chuyện kể
Những gian nan, vất vả khó ngờ .
Con cứ lo : mẹ buồn, mẹ tủi
Không có ai an ủi mẹ nhiều
Những tháng năm xa nhà nhớ mẹ
Trái tim con - hình bóng mẹ yêu !
Con dành dụm ít tiền gởi mẹ
Thuốc men khi trái gió trở trời
Ba đã mất, cảnh nhà vắng vẻ
Mùa đông về giá lạnh, lẻ loi .
Ngôi nhà trống còn ai đâu nữa
Thằng thứ hai đã có gia đình
Nó bỏ nhà xây riêng mái ấm
Mẹ âm thầm chịu đựng, lặng thinh.
Sống một mình với thằng út bệnh
Mẹ phải lo cơm cháo hằng ngày
Lời nguyện cầu dâng lên tha thiết
Có ai cùng hiệp ý mẹ đây !!!
Khu vườn cũ ngày xưa, cây cỏ
Bàn tay ba vun xới ươm trồng
Nay với mẹ, tình ba còn đó
Nét u buồn vời vợi mênh mông.
Con ao ước sống gần bên mẹ
Để được lo cho mẹ thật nhiều
Chăm sóc mẹ, sớm chiều thỏ thẻ
Cháo cơm lành, rau muối - Mẹ yêu !
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Năm, 25 tháng 12, 2014
Yêu Huế
Tôi viết cho người ở phương xa,
Lòng còn thương nhớ đất quê nhà
Dẫu đi trăm ngã, tình mang nặng
Khắc khoải mong về chốn Đế đô...
Mảnh đất Thần-Kinh đẹp diệu kỳ
Sao đành lìa bỏ để ra đi ?
Khó khăn vun đắp tâm hồn lớn,
Sách sử muôn đời mãi khắc ghi .
Đại Nội đìu hiu nét cổ xưa,
Vọng thời oanh liệt các triều vua
Tịnh Tâm sen nở khoe màu thắm
Cung điện nguy nga đón gió lùa.
Ai biết dòng Hương chảy mịn màng
Ai về núi Ngự ngắm trăng lên
Ai qua Vỹ Dạ nhìn sương khói
Quyện mái nhà tranh, mấy miệt vườn?
Ai lên Long Thọ ghé Nguyệt Biều
Ăn trái thanh trà ngọt đáng yêu
Nghe tiếng thông reo Đồi Vọng Cảnh
Nhìn sang Thiên Mụ nắng chiều xiêu.
Ai hỡi đừng quên ghé Kim Long,
Qua cầu Bạch Hổ nhịp cong cong
Dã Viên cồn Hến bắp cờ trắng,
Đứng ngắm Hương Giang chảy ngược dòng.
Ai hỡi về thăm biển Thuận An,
Cồn Tè, Cồn Tộc - phá Tam Giang
Đi qua Đập Đá, về Nam Phổ
Ngắm mấy vườn cau xếp thẳng hàng.
Ai về Bến Ngự ghé Nam Giao,
Chân mỏi đường xa vượt dốc cao
Thăm viếng chùa chiền, khu lăng tẩm
Nguyên quần kiến trúc đẹp biết bao.
Tôi nhớ con đường Lê Lợi xưa,
Hàng cây long não dáng nên thơ
Công viên cỏ mọc màu xanh thẳm
Trường lớp tôi yêu đứng đợi chờ .
Tôi nhớ Tràng Tiền đẹp, dễ thương
Những tà áo trắng buổi hoàng hôn
Dòng sông êm ả trôi tình tứ,
Cuốn cả hồn tôi muốn dỗi hờn .
Tôi đã thầm yêu Huế với em,
Ngày đi tôi ước được về thăm
Chừ đây xa Huế, lòng tôi vẫn
Ấp ủ yêu thương Huế bội phần...
JB.Sĩ Trọng.
(Tặng những người yêu Huế)
Tại quán ăn o Hiệp ở Sài gòn.
BÂY GIỜ
Lo tìm công việc “cày bừa” kiếm cơm
Ngày xưa còn biết dỗi hờn,
Giờ đâu sẵn có thời gian mà buồn !
Mưa hồng gặp phải gió tuôn,
Dẫu hay nắng gắt vẫn luôn mỉm cười
Tình em qua bến sông đời,
Tình anh chuyên chở vạn lời yêu thương
Vai anh gánh lấy vô thường,
Hành trang là Chúa trên đường trần gian.
JB.Sĩ Trọng.
JB.Sĩ Trọng.
TRƯỚC ĐÂY
Thời gian có bạn và tôi,
Lang thang trên những ngọn đồi năm xưa
Thời gian không kể sớm trưa,
Với bao câu chuyện như chưa luận bàn
Thời gian ban phát bình an,
Cho ta đứng lại, nắng vàng sau lưng…
GIẢ SỬ
Việc gì không có lệ rơi,
Mà đem thân phận con người ra soi ?
Thứ gì không thật hiếm hoi,
Mà đem vàng bạc ra đòi nhân gian ?
Ví như không có thiên đàng,
Con người ham sống lại càng tệ hơn
Cho dù tủi nhục căm hờn,
Thứ Ba, 23 tháng 12, 2014
SÓNG VỖ BỜ YÊU
Bờ yêu tôi ngày đêm sóng vỗ
Lời thầm thì tiếng gió trùng khơi
Em tôi đi suốt một đời,
Còn tôi đi suốt bên Người tôi yêu .
JB. Sĩ Trọng.
Lời thầm thì tiếng gió trùng khơi
Em tôi đi suốt một đời,
Còn tôi đi suốt bên Người tôi yêu .
JB. Sĩ Trọng.
CHÂN
Ngồi lâu đứng dậy cũng tê chân
Đi hết trần gian thấy vẫn gần
Quán trọ ven đường còn lấm bụi
Làng quê mộc mạc lại quen thân .
JB.Sĩ Trọng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)







