Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Đêm Chúa ra đời


















Mùa Đông nghe tiếng Trẻ Sơ sinh
Khóc vội, hầu như muốn Chuyển mình
Nơi chốn Hang-lừa đêm lạnh lẽo
Không gian yên tĩnh bỗng bừng lên .

Đâu tiếng Thiên Thần, nghe nhẹ tênh?
Hát mừng Thiên Chúa tận thiên cung
Âm thanh réo rắc, lời êm ái
Rót xuống dương gian vạn Nỗi Mừng .

Con Trẻ giờ đây được gọi tên
Mục Đồng liền dậy báo thức đêm
Ba Vua cũng đến và chiêm bái
Dâng tiến lên Người báu vật riêng.

Sao lạ còn soi chiếu sáng ngời
Lung linh máng cỏ đựng Trời vui
Ái ân trao tặng về nhân thế
Bên Mẹ nhân từ chúm chím môi .

Ai hỡi ! Đừng quên Cha dấu yêu
Lặng thinh, không phải nói chi nhiều
Ngắm nhìn Con Trẻ đầy thương mến
Mái ấm gia đình – chỉ bấy nhiêu !

Ôi đẹp vô cùng đêm Giáng Sinh
Một đêm rạng vỡ đón Bình Minh
Mùa Xuân nhân loại bắt đầu đến
Điểm hẹn cho đời : Ánh Hiển Vinh !


JB.Sĩ Trọng.

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Giáng Sinh nhớ mẹ










Vần thơ con muốn viết,
Mỗi độ Giáng Sinh về
Nỗi niềm yêu tha thiết .

Cành thông reo vi vút,
Hứng lấy gió mùa đông
Hơi thở Chúa Hài Đồng
Từ nơi xa hẻo lánh .

Đây mái nghèo cô quạnh,
Vang tiếng hát mục đồng
Khoan dung và ấm lòng,
Tâm hồn bao lữ khách .

Những giọt mưa tí tách,
Mùa đông đi lân la
Kéo dài nỗi diết da
Lạnh lùng và hoang vắng !

Mẹ già ngồi trông ngóng,
Mong đứa con mau về
Giọt lệ buồn trĩu nặng,
Rót niềm đau tái tê.

Con xin mẹ thứ tha,
Vì con không về được
Không có gì nói trước,
Mà toại nguyện bao giờ.

Mấy năm rồi xa cách,
Giáng Sinh thắp lửa lòng
Hang đá nhìn thấy Chúa,
Nét mặt ẩn vào trong.

Giáng Sinh nay trở về,
Con khóc thầm nhớ mẹ
Mẹ già ở chốn quê,
Nhớ thương, ôi đáo để !

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

CÂU CHUYỆN GÁNH NƯỚC

Có hai vị Hòa thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông, mỗi ngày họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, lâu ngày họ trở thành bạn bè.
Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị Hòa thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước, vị Hòa thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: ‘có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý lắm.
Nhưng không ngờ qua ngày hôm sau vị Hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước.
Một tuần trôi qua, vị Hòa thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm, xem có thể giúp được gì không.”
Nhưng khi đến thăm người bạn già, ông ta thật kinh ngạc. Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa, chẳng giống dáng vẻ của một người cả tuần chưa uống nước chút nào. Ông ta thấy làm lạ hỏi: “Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước?”
Người bạn dẫn ông ta đi ra sân sau của chùa, chỉ một giếng nước nói: “Năm năm lại đây, mỗi ngày sau khi làm xong thời khóa, tôi đều đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nay đào đã đến nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”.
💎 Lời bàn:
Ngày hôm nay chính là thành quả từ những nỗ lực của hôm qua. Còn sự nỗ lực của hôm nay lại là niềm hy vọng cho ngày mai. Năm tháng trôi qua, tuổi già lại đến. Hãy suy nghĩ về lúc không còn gánh nước nổi, bạn vẫn có nước để uống chứ? Vì vậy dù đã thành công, hãy cố gắng thêm một chút nữa.

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Hãy cho đi

Cho là nhận, bạn ơi đời vẫn đẹp
Khi cho đi là khi nhận được nhiều
Nào niềm vui, nào ánh mắt thương yêu
Và sâu thẳm: cõi lòng ta hoan lạc.

Những lúc ấy ta hoàn toàn phó thác
Bởi trong ta có Chúa thật tràn đầy
Ngài dịu dàng, nồng thắm,và mê say
Ta như được vòng tay Ngài ôm lấy.

Ta cảm nhận Ngài gũi gần biết mấy
Hãy cho đi và chớ ngại ngần gì
Tùy khả năng mình có để sẻ chia
Không tính toán, không mong tình đáp trả.

Cho là nhận, bạn đời ơi, vội vã
Kẻo thời gian đang hối hả trôi mau
Kiếm tìm ai cần thiết những nhu cầu
Bắt gặp được đừng chối từ bạn nhé.

Cho là nhận, bạn ơi đời rất trẻ
Bạn cho đi là sẽ nhận được nhiều
Những nụ cười, những ánh mắt tin yêu

Và sâu thẳm: tâm hồn ta hoan lạc.


JB.Sĩ Trọng.

Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Bình tâm ca

( Tặng Tin Yêu Ca và Jade )

Ô hay quá, những vần thơ chắc lọc
Cửa hồn yêu bao bọc sóng trăm chiều
Rượu uống lâu, còn mùi thơm phảng phất
Gió bình tâm vi vút thổi lòng xiêu .

Có tin yêu, hồn mới ca mới hát
Đừng chấp chi chuyện vặt vãnh ở đời
Nghe hương lúa nhắc nhở ta mùa gặt
Tiếng kèn loa Thiên Sứ thổi chơi vơi .

Ta cứ đợi, đến bao giờ Ngài đến
Mưa Hồng ân trút xuống cõi gian trần
Vướng tục lụy vẫn đắp xây tình mến
Nghịch ngợm đời thắp nến để canh tân.

Thật quý hóa hỡi ai còn thức tỉnh
Đam mê nhiều vờ vĩnh trộn cuồng say
Trang áo mới mặc ra ngoài dự tính
Khiến cho hồn vời vợi cũng ngất ngây.

Ta cứ thế, miễn sao lòng yêu Chúa
Đem bình an ngự trị giữa tháng ngày
Mang khúc hát ca vang thềm lưới bủa
Cá đầy thuyền, biển lặng, vó cầm tay .


JB.Sĩ Trọng.

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

Bài phản biện của một sinh viên

Bài phản biện của sinh viên về bài giảng của PGS-TS NGƯT Trịnh Thị Minh Đức, giảng Về Công Giáo hôm 24/11/2015 tại trường Đại Học Văn Hóa Hà Nội, một bài phản biện rất sâu sắc, có tầm vóc và kiến thức của sinh viên Công giáo Nguyễn Văn Thiển. Kính mời quí vị xem phản ứng và tư duy của sinh viên này.
....
Paulus Thien (1) Phản Biện 6 Luận Điểm Của PGS-TS NGƯT Trịnh Thị Minh Đức giảng về Công Giáo.
Trích bức thư gửi tận tay cô giáo bộ môn trưa ngày 26-11-2015.
Hà Nội, ngày 25-11-2015.
Cô giáo kính mến!
Em vô cùng biết ơn cô đã dành rất nhiều tâm huyết trong thời gian vừa qua để trao truyền kiến thức cho chúng em, tập thể lớp CH k21.
Cô chia sẻ sức khỏe cô không được tốt, nhưng cô vẫn cố gắng lên lớp để giảng dạy, điều ấy khiến em vô cùng cảm động. Chính vì vậy, em rất chăm chú nghe lời giảng của cô. Những kiến thức cô dạy ở tầm cao, và em đồng ý với hầu hết những luận điểm cô giảng.
Cô biết không! Trong tập thể lớp có tới 72 bạn học viên, nhưng chỉ có em theo đạo Công giáo. Bởi vậy, những vấn đề về Công giáo, ở lớp, không phải ai cũng hiểu, nhất là những bạn chỉ mới nghe qua về Kinh Thánh hoặc chỉ đọc lướt qua một vài lần.


Tuy nhiên, có 6 luận điểm này của cô, em không đồng ý. Và em viết thư này để trao đổi với cô.
1. Trong hầu hết các Thánh tử đạo Việt Nam, đa số là người nước ngoài, như Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha.
2. Tôn giáo được một bộ phận người tin theo, Hồi giáo có 902 triệu tín đồ.
3. Alexandre De Rhodes biến Công giáo trở thành Quốc giáo của Đế quốc La Mã.
4. Các giáo sĩ gắn với sự xâm lược của người Pháp.
5. Chúa Jesus còn thở khi được một ông nhà giàu tháo xác xuống từ cây Thánh giá.
6. Joseph và Maria yêu nhau, có bầu,song gia đình hai bên không cho cưới.


Mặc dù là môn Phật giáo và VHVN, nhưng cô vẫn khá ưu ái giảng thêm về Công giáo. Điều ấy khiến em rất hạnh phúc. Tuy nhiên, cách nhìn của cô khiến em rất băn khoăn và quyết định viết một mạch lá thư này để tỏ bày những cảm nhận của mình. Bởi những gì cô giảng không chỉ dừng lại ở vấn đề kiến thức, mà còn vươn xa hơn, ảnh hưởng tới vấn đề nhận thức.


*Ở luận điểm 1, cô có nhắc lại lịch sử phong Thánh năm 1988 (do Đức Giáo hoàng Jeans Paulus chủ sự), và chính quyền Việt Nam phản ứng vô cùng gay gắt, em đồng ý với điều này. Tuy nhiên, các Thánh tử đạo Việt Nam đa số là người nước ngoài, em không đồng ý. Theo số liệu thống kê của hầu hết các nguồn, các Thánh tử đạo Việt Nam bao gồm:
-11 vị gốc Tây Ban Nha (5 Linh mục, 6 Giám mục).
-10 vị gốc Pháp (8 Linh mục, 2 Giám mục).
-96 vị người Việt Nam (gồm 37 Linh mục, 59 Giáo dân).
Trong ấy, thời Trịnh Doanh (1740-1767): 2 vị, Trịnh Sâm (1767-1782) : 2 vị, Cảnh Thịnh (1782-1802): 2 vị, Minh Mạng (1820-1841): 58 vị, Thiệu Trị (1841-1847): 3 vị, Tự Đức (1847-1883): 50 vị.
Đây là khoảng thời gian một số vua- chúa phong kiến Việt Nam cai trị, họ đã giết khoảng 130.000- 300.000 người Công giáo.
Thưa cô, ấy là những số liệu đáng tin cậy, dù chỉ mang tính tương đối, nhưng được các học giả tham khảo nhiều khi tìm hiểu về lịch sử bách hại trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam. Để được chấp nhận 1 hồ sơ phong Thánh, là một quá trình vô cùng khắt khe, thậm chí lên tới hàng trăm năm.


*Ở luận điểm 2, tôn giáo được một bộ phận người tin theo, Hồi giáo có 902 triệu tín đồ. Em xin góp ý rằng, tôn giáo được phần rất lớn dân số thế giới tin theo. Nếu như dùng từ “một bộ phận”, e rằng chưa lột tả hết được tầm quan trọng của tôn giáo. Theo đó, những số liệu thống kê gần đây, có khoảng 87% dân số thế giới theo một tôn giáo nào đó. 87% là phần lớn, chứ không dùng “một bộ phận” được, nếu dùng từ này, nên sửa là “một bộ phận lớn”. Số liệu gần đây có thể chứng minh điều này (Kito giáo: khoảng 2,1-2,2 tỷ tín đồ trong ấy Công giáo là chiếm phần cao nhất; Hồi giáo: khoảng 1,5-1,6 tỷ tín đồ; Ấn Độ giáo: Khoảng 900 triệu- 1 tỷ tín đồ; Phật Giáo: khoảng 365 triệu tín đồ chính thức). Và còn các tín đồ rải khắp các tôn giáo nhỏ hơn khác. Số người không theo tôn giáo nào chiếm khoảng 13% dân số thế giới. Các thống kê này chỉ mang tính tham khảo, vì dân số thế giới luôn luôn biến động. Nhưng điều chắc chắn, những người theo các tôn giáo chiếm tỷ lệ cao hơn số người vô thần rất nhiều. Em không nói điều này là tốt hay xấu. Vì số liệu cô cung cấp là đúng, nhưng là đúng ở thời điểm các đây hàng thập kỷ trong các giáo trình cũ. Ở thời điểm tháng 11- 2015 này, số tín đồ tính chung trong các tôn giáo đã tăng lên nhiều.


* Ở luận điểm thứ 3, cô cho rằng Alexandre De Rhodes biến Công giáo thành Quốc giáo của Đế quốc La Mã. Luận điểm này em mong rằng cô đã nhớ nhầm vì tuổi cô đã cao, gần 70 tuổi. Nhưng em không mong cô lại giảng điều này cho bất cứ lớp Đại học hay lớp Sau Đại học nào nữa. Vì đây là thông tin không chuẩn xác. Alexandre De Rhoses là một Tu sĩ Dòng Tên, một Dòng tu nổi tiếng của Giáo hội Công giáo. Ngài có công rất lớn trong hệ thống chữ Quốc ngữ Việt Nam. Bởi vậy, Đế quốc La Mã khi xưa là một thời đại khác chứ không cùng thời với Tu sĩ này. Người đã công bố hợp pháp cho Kito giáo là vua Constantinus 1 (ông theo đạo năm 312) theo chiếu chỉ Milano. Năm 380 thời vua Theodosius 1, Kito giáo được công nhận là Quốc giáo với chiếu chỉ Thessalonica.
Còn nếu như cô biết một Alexandre De Rhoses nào đã biến Quốc giáo cho La Mã là Kito giáo, xin cô hãy gửi tài liệu ấy cho em. Như em đã viết, em mong rằng cô đã nhớ nhầm. Những điều này, thực sự em không thể không viết ra.


* Luận điểm thứ 4, cô có nhắc lại chuyện các giáo sĩ có gắn với chuyện người Pháp xâm lược Việt Nam. Luận điểm này cô chỉ nhắc qua, chứ không bình luận gì thêm. 
Thưa cô, Công giáo được truyền vào Việt Nam từ thế kỷ XVI, trong khi người Pháp xâm lược nước ta vào thế kỷ XIX. Tại sao chúng ta nói các giáo sĩ kéo Pháp vào xâm lược? ( Lẽ nào khi xưa 1 phần Phật giáo được tỏa ra từ Trung Quốc xuống Việt Nam, khi Trung Quốc đánh Việt Nam, chúng ta cũng cho rằng tu sĩ Phật Giáo kéo Trung Quốc đánh chúng ta?- Bổ sung).
Có rất nhiều lí do để 1 nước xâm lược 1 nước. Nhưng lí do trên luôn được dạy như 1 trong ít lí do hàng đầu. Trong khi em thì cho rằng, chính sự bách hại, giết hàng trăm ngàn người Công giáo là cái cớ để người Pháp xâm lược là lý do không nhỏ. Tất nhiên em phản đối tất cả sự đô hộ của nước Pháp. Nước ta giờ đi theo con đường Chủ nghĩa Xã hội. Chắc chắn cô đã thấy những gì đã xảy ra ở đất nước Triều Tiên, Trung Quốc, hay chính nước mình.


*2 luận điểm cuối cùng, là những gì em rất xót xa về những gì cô đã giảng về Kinh Thánh. Những gì em nghe được và ghi âm (chứ không dừng lại ghi chép) lại được là những vết thương lòng không nhỏ.
Không có chi tiết nào, dù là nhỏ nhất trong toàn bộ cuốn Kinh Thánh, chính xác là Kinh Thánh Tân Ước, nói rằng Chúa Jesus còn thở (tức là chưa chết), khi được người giàu tháo xác Chúa từ trên cây Thánh giá xuống. Jesus, Ngài đã chết một cách ô nhục trên cánh Thánh giá ( Thập giá) sau khi bị đánh đập, bị cười nhạo, bị sỉ nhục, bị đâm vào cạnh sườn bởi những người Do Thái hồi đó. Nếu cô tìm được một chi tiết nào nói Chúa còn thở, sau khi được tháo xác ra từ cây Thập giá, cô hãy chỉ cho em. Nếu không có, cô hãy đính chính lại trước cả lớp.


Bằng tất cả lòng nhiệt huyết với mấy chục năm trên giảng đường Đại học của cô, ấy là điều em vô cùng kính trọng cô. Tuy nhiên, những luận điểm mà em cho là chưa đúng, em cũng xin được góp ý với cô như vậy.
Trong tinh thần cầu thị và tôn trọng lẫn nhau, với mong ước bé nhỏ là cùng góp phần cho nền giáo dục nước nhà được tốt hơn, em mong ước nhận được hồi âm từ cô.
Kính chúc cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và tiếp tục cống hiến tốt hơn nữa cho sự nghiệp giáo dục.


Học trò của cô.
………


Chú thích: (1).Bút danh của tôi, chứ không phải tên Thánh.

Noel về
















Noel về, tình Chúa đậm trong con
Đón Sinh nhật Chúa làm người trần thế
Tuổi của Ngài đâu phải là đếm kể
Nhưng muôn dân nhắc nhở để reo mừng.

Noel về là dịp được canh tân
Đem hi vọng đến với người thất vọng
Cho nhân gian thêm ngọt ngào lãng mạn
Hương tình yêu tỏa ngát bốn phương trời.

Noel về, Thánh nhạc trỗi khắp nơi
Quanh thôn xóm, quán cà phê, nhà nguyện
Mang âm hưởng bay xa và hòa quyện
Lời yêu thương xao xuyến trái tim người.

Noel về, rộn rã tiếng cười vui
Giữa sắc nắng mùa Đông dìu dịu
Những cành thông buông dài nặng trĩu
Giọt sương mai sóng sánh ánh đời.

Noel về, tình Chúa đọng trong tôi
Bao kỉ niệm một thời đi lang bạc
Mang sứ điệp Tin Mừng Ngài ủy thác
Đến với dân nơi hẻo lánh cơ hàn.

Noel về, rộn rã tiếng cười vang
Ai cũng thấy tâm hồn đầy phấn khởi
Biết Thiên Chúa đã yêu mình quá đổi:
Từ Ngôi Cao, Thiên Chúa xuống làm người.

Noel về, những cô gái đậm môi tươi
Đi Thánh Lễ về nhà còn hớn hở
Bạn bè đến, rượu bia chưa kịp mở
Đã ồ lên la hét nhảy om sòm.

Noel về, vẫn có kẻ thiếu cơm
Ngủ co ro bên vỉa hè đường phố
Cũng có kẻ chực chầu trong quán phở
Chờ khách ra nhặt lấy chút dư thừa.

Noel về, tràn ngập lửa ý thơ
Luôn cháy sáng, ước mơ đời vẫn đẹp
Thiên Chúa đến gõ cửa hồn đóng khép
Biết mở ra chia sẻ với mọi người.

Noel về, tình Chúa – Bạn và tôi
Ai cũng đến tìm Ngài trong nỗi nhớ
Ai cũng đến tìm Ngài trong hơi thở
Thẹn thùng yêu, nơi Máng cỏ- Hang lừa.



JB. Sĩ Trọng