Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2016

Nhớ Xuân Dưng (*)














Một ngày nắng dịu đến Xuân Dưng
Xe chạy băng qua giữa cánh rừng
Gỉa  tị  đón  chào,  hoa  nở  trắng
Bến phà  đứng đợi  khách sang sông.

Tôi lắng tai nghe tiếng gió ngàn,
Vỗ về  lưng  núi, tạt  đồi  hoang
Con đường lồi lõm, đêm mưa ướt
Lác đác nhà dân dựng thẳng hàng.

Con  người tôi gặp ở nơi đây,
Có kẻ còng lưng với luống cày
Đất đá  một thời  đầy  gió bụi,
Buông làng khai phá bởi đôi tay.

Cái nghèo chưa vượt khỏi gian nan,
Những mẹ già nua chẳng họ hàng
Con  cháu  tong  teo  vì  thiếu  sữa,
Người suy dinh dưỡng, cảnh lầm than.

Có những nhà tranh dột nát nhiều,
Có  nhà  che  tạm  cột  vách  xiêu
Lương  dân  vất  vả,  đời  cơ  cực
Khó  để  thoát  ra  khỏi  cảnh  nghèo.

Trẻ  em  đi  học  phải  qua  phà,
Đưa rước hằng ngày chỉ có Cha(**)
Lái chiếc xe cùn, thấy tội nghiệp
Thế mà cũng đến được trường xa.

Nhà nguyện nơi đây chỉ tạm thời,
Cột  kèo  đan  chéo, lợp  tôn  thôi
Giáo  dân  đi  lễ  mùa  mưa nắng,
Ghế  gỗ,  nền  đất   thế   chỗ  ngồi.

Bao giờ  tôi trở  lại  Xuân Dưng ?
Để ngắm tràng hoa, nhánh lộc vừng
Được biết dân mình chưa hết khổ,
Lòng  đầy  yêu  mến,  lệ  rưng  rưng ...


(*) Một xã vùng sâu vùng xa thuộc huyện Định Quán, Đồng Nai.
Viết để nhớ kỉ niệm những chuyến đi từ thiện tại đây với cậu Minh và một số anh chị em thiện nguyện.
(**) Vào thời điểm này linh mục Chánh xứ là Cha Micae Nguyễn Chí Hùng, trước đây đã từng làm Cha Phó của Giáo xứ Chánh Tòa Xuân Lộc.

JB. Sĩ Trọng.

Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2016

Diễn văn Mẹ Teresa nhận giải Nobel hòa bình

Như đã đưa tin, Chúa nhật 04-09-2016, vào lúc 10g30 giờ Roma (tức 15g30 giờ VN), Đức Giáo hoàng Phanxicô sẽ cử hành Thánh lễ phong hiển thánh cho Mẹ Teresa Calcutta. Nhân dịp này, chúng tôi xin gởi đến quý vị bài diễn văn 19 phút Mẹ phát biểu tại Oslo City Hall, Na Uy nhân dịp Mẹ tiếp nhận giải Nobel Hòa Bình vào 10-12-1979.
Sau đây là nguyên văn bài diễn văn của Mẹ đã được VietCatholic chuyển ngữ.
Dịp này, Mẹ Teresa đã đọc một bài diễn văn với câu mở đầu như sau: “Chúng ta hãy cùng nhau cám ơn Thiên Chúa vì dịp may đẹp đẽ này trong đó, chúng ta hết thảy được công bố niềm vui loan truyền hòa bình, niềm vui yêu thương nhau và niềm vui nhìn nhận rằng những người nghèo nhất trong các người nghèo đều là các anh chị em của chúng ta”.
Sau đó, Mẹ mời cử tọa cùng đọc Kinh Hòa Bình của thánh Phanxicô Assisi với Mẹ. Rồi nói tiếp:
“Thiên Chúa yêu thương thế giới đến nỗi đã ban Con của Người và Người ban Người Con Ấy cho một trinh nữ, Trinh Nữ Diễm Phúc Maria, và lúc Người Con này chào đời, Trinh Nữ đã vội vàng ban Người cho người khác. Nhưng lúc đó, Trinh nữ làm gì? Ngài làm công việc của một nữ tỳ, chỉ thế thôi. Chỉ loan truyền niềm vui yêu thương phục vụ ấy thôi. Còn Chúa Giêsu Kitô thì yêu thương quý vị và yêu thương tôi, Người hiến sự sống Người cho chúng ta và như thể như thế chưa đủ, Người nói tiếp: Hãy yêu như Thầy đã yêu chúng con, như Thầy đang yêu thương chúng con bây giờ; nhưng chúng ta phải yêu thương ra sao, yêu thương bằng cách cho đi. Vì Người đã cho ta sự sống của Người. Và Người tiếp tục cho đi, Người tiếp tục cho đi ngay ở đây, khắp nơi trong đời ta và trong đời người khác.
Chết cho chúng ta chưa đủ với Người, Người muốn chúng ta yêu thương nhau, thấy Người ở trong nhau, đó là lý do khiến Người nói: Phúc cho người có lòng trong sạch, vì họ sẽ thấy Thiên Chúa.
Và để chắc chắn chúng ta hiểu điều Người muốn nói, Người dạy ta rằng vào giờ chết, ta sẽ bị phán xét về việc ta đã đối xử ra sao với người nghèo, người đói, người trần truồng, người vô gia cư, và Người biến Người thành người đói, người trần truồng, người vô gia cư, không chỉ đói cơm bánh, mà đói yêu thương, không chỉ trần truồng vì thiếu áo mặc, mà còn trần truồng vì mất nhân phẩm, không chỉ vô gia cư vì thiếu căn phòng để sống, mà còn vô gia cư vì bị lãng quên, không được yêu thương, không được chăm sóc, không là ai đối với ai cả, quên cả thế nào là tình yêu nhân bản, thế nào là đụng chạm nhân bản, thế nào là được một ai đó yêu thương, và Người nói rằng: các con làm bất cứ điều gì cho một trong các anh em bé nhỏ của Thầy này là các con làm cho Thầy.

Trở nên thánh thiện đối với tình yêu trên quả là điều đẹp đẽ, vì sự thánh thiện không phải là một xa xỉ phẩm của một số ít người, nhưng là bổn phận của mỗi người chúng ta, và nhờ tình yêu này, chúng ta có thể trở nên thánh thiện. Đối với tình yêu thương nhau này và hôm nay khi tôi lãnh giải thưởng này, bản thân tôi quả là người hết sức bất xứng, và tôi, vì từng thề khấn khó nghèo để hiểu người nghèo, tôi đã chọn sự nghèo khó của người ta. Nhưng tôi rất biết ơn và hạnh phúc được nhận nó nhân danh những người đói khát, những người trần truồng, những người vô gia cư, què quặt, mù lòa, phong cùi, tất cả những người cảm thấy không được ước muốn, yêu thương, chăm sóc, bị quăng bỏ ra ngoài xã hội, những người đã trở thành gánh nặng cho xã hội và bị mọi người hạ nhục.
Nhân danh họ, tôi chấp nhận giải thưởng. Và tôi chắc chắn rằng giải thưởng này sẽ đem tới một tình yêu hiểu biết nhau giữa người giầu và người nghèo. Đây là điều Chúa Giêsu vốn nhấn mạnh rất nhiều, đây là lý do khiến Chúa Giêsu xuống trần gian, để công bố tin mừng cho người nghèo. Và qua giải thưởng này cũng như qua tất cả chúng ta đang tụ họp nhau nơi đây, chúng ta muốn công bố tin mừng cho người nghèo rằng Thiên Chúa yêu thương họ, chúng ta yêu thương họ, họ là một ai đó đối với chúng ta, cả họ nữa cũng đã được dựng nên bởi cùng một bàn tay yêu thương của Thiên Chúa, để yêu thương và được yêu thương”.
Mẹ cho rằng "người nghèo của chúng ta là những người vĩ đại, đáng yêu, họ không cần sự thương hại và thiện cảm của chúng ta, họ cần tình yêu hiểu biết của chúng ta. Họ cần chúng ta tôn trọng; họ cần điều này: chúng ta cư xử với họ một cách xứng đáng. Và tôi nghĩ đấy là điều họ cần hơn cả". Mẹ kể lại câu truyện Mẹ đem từ đường phố về một người đầy giòi, chỉ còn bộ mặt là tương đối sạch sẽ. Ấy thế nhưng khi được đem về căn nhà dành cho người hấp hối, ông đã nói câu này: “Tôi đã sống như một con vật ở ngoài phố, nhưng giờ đây tôi sẽ được chết như một thiên thần, được yêu thương và chăm sóc”. Sau đó, ông đã qua đời một cách tốt đẹp. “Ông đã về nhà Chúa, vì chết chỉ là về nhà Chúa. Và ông đã hưởng được tình yêu ấy, được ước muốn, được yêu thương, được là một ái đó với một ai đó vào giây phút cuối cùng, mang mãi niềm vui ấy trong đời mình”.
Nhân dịp này, Mẹ đề cập tới nạn phá thai: “Tôi muốn chia sẻ với tất cả quý vị nhân tố hủy diệt hòa bình hơn cả đó là tiếng kêu của đứa trẻ vô tội chưa sinh ra. Vì nếu một bà mẹ có thể sát hại chính đứa con còn ở trong bụng mình, thì còn gì để quý vị và để tôi không giết lẫn nhau? Ngay trong Thánh Kinh cũng đã có lời này: Dù người mẹ có thể quên con mình, thì Ta cũng sẽ không quên con. Ta đã khắc ghi con trong lòng bàn tay Ta. Dù người mẹ có thể quên, nhưng ngày nay hàng triệu trẻ em chưa sinh đang bị sát hại. Và chúng ta không nói gì. Trên báo chí, quý vị đọc số người này người nọ bị giết, bị diệt, nhưng không ai nói đến hàng triệu trẻ nhỏ từng được tượng thai cùng lúc với quý vị và tôi, để hưởng sự sống của Thiên Chúa, và chúng ta không nói gì, chúng ta cho phép nó diễn ra. Đối với tôi, những quốc gia nào hợp pháp hóa phá thai là những quốc gia nghèo nàn nhất. Họ sợ trẻ nhỏ, họ sợ các trẻ chưa sinh, và đứa trẻ phải chết vì họ không muốn nuôi thêm một đứa trẻ, giáo dục thêm một đứa trẻ, đứa trẻ phải chết”.

Nhắc lại niềm vui của Gioan Tẩy Giả, trong bụng mẹ, nhảy mừng vì nhận ra Hoàng Tử Hòa Bình tới thăm, Mẹ kêu gọi: “Và hôm nay, tại đây, chúng ta hãy làm một cuộc cách mạng mạnh mẽ, chúng ta sẽ cứu mọi trẻ nhỏ, mọi trẻ nhỏ chưa sinh, cho các em cơ hội được sinh ra. Và điều chúng tôi đang làm, chúng tôi đang chống phá thai bằng việc nhận con nuôi, và Thiên Chúa nhân lành chúc phúc cho việc làm này một cách tốt đẹp đến nỗi chúng tôi đã cứu được hàng ngàn trẻ em, và hàng ngàn trẻ em tìm được mái ấm, nơi các em được yêu thương, được ước muốn, được chăm sóc. Chúng tôi đã đem rất nhiều niềm vui tới những mái nhà không có con và do đó, hôm nay, ở đây, tôi xin Đức Vua trước mặt tất cả quý vị, những người đến từ nhiều quốc gia khác nhau, tất cả chúng ta hãy cầu xin để được ơn can đảm ủng hộ trẻ em chưa sinh, đem lại cho trẻ em cơ hội yêu thương và được yêu thương, và tôi nghĩ, với ơn thánh của Thiên Chúa, chúng ta sẽ đem lại hòa bình cho thế giới”.
Mẹ nói với cử tọa rằng Na Uy giàu có, khó có những gia đình thiếu cơm bánh, nhưng chắc chắn có những gia đình có người “không được ước muốn, yêu thương, chăm sóc, bị bỏ quên, không có tình yêu”. Theo Mẹ, "tình yêu bắt đầu từ nhà và tình yêu muốn chân thực phải làm ta đau". Mẹ kể lại câu chuyện cậu bé Ấn giáo 4 tuổi ở Calcutta, nghe tin Mẹ không có đường, đã về nói với cha mẹ sẽ nhịn ăn đường trong ba ngày để có đường biếu Mẹ Teresa. Mẹ nhận định: em bé này “đã yêu bằng một tình yêu lớn lao, em đã yêu đến lúc nó làm em đau". Và đây là điều tôi muốn đề xướng với quý vị, để quý vị thương yêu nhau cho tới lúc nó làm quý vị đau, nhưng quý vị đừng quên rằng còn rất nhiều trẻ em, rất nhiều người nam nữ không có những điều quý vị có. Và xin quý vị nhớ thương yêu họ cho tới lúc tình yêu này làm quý vị đau”.
Cái đau trên người nghèo cũng nêu gương cho ta. Mẹ thuật lại cho cử tọa nghe câu truyện: “Một tối kia, có người đến cho tôi hay có một gia đình Ấn giáo với 8 đứa con chưa có gì ăn đã khá lâu và yêu cầu tôi giúp đỡ họ. Tôi liền mang cơm đến cho họ ngay, và kìa người mẹ, kìa khuôn mặt những đứa nhỏ, mắt sáng lên vì đói. Bà mẹ lãnh cơm từ tay tôi, chia đôi và đi ra ngoài. Khi bà trở lại, tôi hỏi bà: Bà đi đâu vậy? Bà làm gì vậy? Và câu bà trả lời tôi là: họ cũng đói. Bà biết nhà hàng xóm, một gia đình Hồi giáo, cũng đói.
“Điều làm tôi ngạc nhiên hơn cả, không hẳn bà ấy cho họ cơm, nhưng điều làm tôi ngạc nhiên hơn hết là trong sự đau khổ của bà, trong cái đói của bà, bà còn biết một ai khác đang đói, và bà có can đảm chia sẻ, chia sẻ yêu thương”.
Mẹ kết luận: “Và đó là điều tôi muốn nói, tôi muốn quý vị thương yêu người nghèo, và đừng bao giờ quay lưng với người nghèo, vì khi quay lưng với người nghèo, quý vị quay lưng với Chúa Kitô. Vì Người đã tự biến Người thành người đói ăn, thành người trần truồng, thành người không nhà, để quý vị và tôi có cơ hội thương yêu Người, vì Thiên Chúa ở đâu? Thiên Chúa thương yêu chúng ta ra sao? Nói rằng: lạy Chúa, con thương yêu Chúa không đủ, mà phải nói: lạy Chúa, con thương yêu Chúa ở đây. Tôi có thể vui hưởng điều này, nhưng tôi xin hy sinh. Tôi có thể ăn đường này, nhưng tôi xin hy sinh nó. Nếu tôi có thể ở lại đây suốt ngày suốt đêm, quý vị sẽ ngạc nhiên (được nghe) những điều đẹp đẽ của người ta trong việc chia sẻ niềm vui cho đi. Thành thử, tôi cầu xin cho quý vị để sự thật sẽ đem lời cầu nguyện vào gia đình quý vị, và nhờ lời cầu nguyện, chúng ta sẽ tin rằng Chúa Kitô ở trong người nghèo. Và khi tin thật như thế, chúng ta sẽ bắt đầu thương yêu. Và khi thương yêu cách tự nhiên, chúng ta sẽ ráng làm một điều gì đó. Trước nhất trong gia đình, rồi hàng xóm, rồi khắp nước và khắp thế giới. Và chúng ta hãy cùng nhau chung lời cầu nguyện, xin Thiên Chúa ban can đảm cho chúng ta để chúng ta bảo vệ trẻ em chưa sinh ra, vì trẻ em là quà phúc vĩ đại nhất Thiên Chúa ban cho gia đình, cho quốc gia và cho toàn thế giới. Xin Thiên Chúa chúc phúc cho quý vị!”


Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2016

Mẹ Têresa

"Không chỉ có cái đói về của ăn nhưng còn đó cái đói về tình thương yêu
Không còn chỉ là sự rách rưới về cái mặc nhưng là sự trần truồng về phẩm giá con người.
Không chỉ là không còn chốn nương thân bên căn nhà nhỏ nhưng là sự ruồng rẫy của mọi người."


Hướng đến ngày ĐTC Phanxico phong Hiển thánh cho Mẹ Teresa : 04-9-2016.




Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

Chùm thơ 24

THẲM SÂU
( Tặng Cristian )














Cha ơi con đã hiểu nhiều,
Khi con lặng lẽ trong chiều thẳm sâu
Bên Cha con thấy nhiệm mầu,
Tình Cha vô tận, con đâu có ngờ ...!





NÉT HUẾ

Mưa tầm tả, mịt mù sương
Mùa Đông của Huế, thiên đường của anh
Đi qua mấy ngõ cổ thành :
Nhà  Đồ, Thượng Tứ ... rêu xanh vẫn còn .

JB.Sĩ Trọng.

Thanh Hải

Bài thơ viết tặng Thanh Hải cách đây  hơn 20 năm, Thanh Hải chép lại nhân dịp đến nhà thăm . JB xin chia sẻ cùng những ai yêu mến blog này.


BIỂN VỌNG

Tên em là biển của thời gian,
Hòa quyện cùng mây trắng gió ngàn
Anh ánh muôn sao trời bé nhỏ,
Nghe thầm áng gió thổi miên man
Hôn lấy vầng trăng kia mới nở,
Hít vào lồng ngực nọ vừa chan.
nh hưởng lên thượng tầng không khí
Im  lìm  như  tiếng  thở  cầu  an ...


Hơn nửa đời người tôi hiểu được ( Phần 1 )

Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Người thương yêu mình đến một lúc nào đó cũng phải xa mình, hoặc đến một lúc nào đó mình cũng phải xa họ.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Không có gì là trường cửu, chỉ có Tình yêu Đấng Tạo dựng nên vũ trụ muôn loài mới trường cửu. Con người sinh ra trần truồng, trở về cũng trần truồng. Mọi sự đều là phù hoa, chỉ có thờ phượng Thiên Chúa là không phù hoa.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : "Chiến tranh bao giờ cũng có kẻ thắng người thua / Còn nhân dân luôn là người thất bại "/ Các tướng lĩnh lên phi cơ tháo chạy / Ra nước ngoài phè phỡn với vợ con.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Ở đời này, không ai cho không điều gì bao giờ. Chỉ có Đức Giêsu mới cho không chúng ta cả tình yêu và thân xác của Người - Người hiến mạng sống vì chúng ta.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Những người giàu chưa hẳn đã có hạnh phúc, những người nghèo chưa hẳn đã khổ.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Cuộc đời quá ngắn ngủi để ta đọc hết những cuốn sách, đọc những tác phẩm lớn trong văn chương thế giới, để có cái nhìn tổng quát về những tác phẩm nổi danh muôn đời còn nói tới.


Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Học hỏi về tôn giáo để thấy phần thâm thúy và siêu tuyệt của nó, để lấy những chất liệu quý báu làm món ăn cần thiết cho tâm linh.

Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Con người nhận thấy nơi bản thân một linh hồn linh thiêng bất tử, con người không phải là một món đồ chơi bị yếu tố vật lý và xã hội chi phối.Thân xác thì nay còn mai mất,vì vậy hãy cho nhau những gì ta đang có, lỡ mai này không có để cho nhau.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Người trí thức sinh ra mù quáng vì tự cao với mớ kiến thức của mình. Kẻ mê dâm mù quáng vì tự mãn cho rằng họ đã nắm được hạnh phúc qua xác thịt. Ai là kẻ đạt đạo thì bề ngoài tuy cùng với sự vật mà hóa, nhưng trong tâm thì không đổi mất bản tính.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được :  Trước sự chết thân phận con người hoàn toàn bí ẩn, có kéo  dài thêm tuổi thọ cũng không thể thỏa mãn khát vọng trường sinh. Lòng khát vọng được sống  lâu là nền tảng những sầu khổ của nhân loại, và những lo âu về vấn đề sinh tử. "Không bao giờ lòng ham sống và sợ chết lại mãnh liệt như ngày nay. Do đó người ta đã đổ xô vào những hình thức tư tưởng và nghệ thuật duy sinh tồn".( R.Levesque ) 
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Phạm vi rộng lớn của khoa học ngày nay có nhiều thắc mắc, mỗi bước đi nỗi khó khăn lại tăng thêm. Mỗi khám phá bộc lộ thêm nhiều dấu hỏi mới. Trả lời cho một câu vấn nạn lại mang đến nhiều vấn nạn khác ( A. Joly ). Con người càng lớn phải càng tin, càng gần Thượng Đế càng thấy rõ Thượng Đế ...Tôi rất tin tưởng ở một cõi đời tốt đẹp. Đối với tôi, cõi đời đó còn thực tế hơn là giấc mộng khốn nàn mà chúng ta cấu xé nhau và gọi rằng kiếp sống -( Victor Hugo).


Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Người làm dữ trước sau họ cũng phải đền tội, những kẻ làm lành cũng phải chết vì đã làm việc phải, nhưng cái chết của người lành rất quí báu vì nó có giá trị cứu độ và qui tụ nhân loại về gần với nhau hơn. Được phúc chết vì tín ngưỡng, chết vì lẽ phải là đặc ân của các Thánh Tử đạo, của các vĩ nhân. Đó là lý do khích lệ chúng ta không sợ gian nan, không sợ cái chết khi thi hành nghĩa vụ.

Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Khi hoạt động không nên chủ bại, nhưng chớ tham gặt kết quả, vì sẽ chán nản nếu không được như ý. Việc gì cũng cần can đảm đến mạo hiểm, dù thấy trước nguy cơ và thất bại tạm thời.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Tiến về phía trước theo những con đường chưa từng đi qua dĩ nhiên là rất mạo hiểm, nhưng đồng thời cũng hứa hẹn những triển vọng lớn lao trong việc nghiên cứu những ''điểm trắng'' của khoa học. Thường không có những con đường thênh thang dẫn đến chân lý.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được : Tình yêu hạn hẹp đòi chiếm hữu người yêu, nhưng tình yêu vô biên chẳng đòi hỏi gì ngoài chính nó. Tình yêu đến giữa thời thơ dại, tuổi dậy thì thỏa mãn bằng chiếm hữu và lớn theo vòng tay ôm. Nhưng tình yêu sinh trong lòng trời và giáng trần cùng bí ẩn của đêm không bằng lòng với gì khác hơn là Vô Cùng và Bất Diệt, nó chẳng chịu nghiêng mình trước gì ngoài Thần Tính.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được: Hòa bình không có nghĩa là hết chiến tranh; hòa bình không chỉ là bảo đảm quân bình giữa các lực lượng đối lập; hòa bình không phải là nằm yên dưới chế độ độc tài. Hòa bình phải là sản phẩm của công bình.
Hơn nửa đời người tôi hiểu được: Lên án kẻ khác là việc dễ làm, ai cũng thích làm. Vậy cần giáo dục mình và giáo dục dư luận: Thông cảm, tháo mở hơn là buộc tội, dù họ có lỗi hãy tạo cho họ phương tiện để làm lại cuộc đời. Điều tốt hơn cả là: thích tha thứ bỏ qua hơn là thắc mắc bắt lỗi kẻ khác.
... ( Còn nữa )

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

Mẹ đã ra đi...

Mai này về Huế không còn Mẹ...
Mẹ   đã   ra   đi   thật   nhẹ  nhàng,
Thanh thản trong Hồng ân Thiên Chúa, 
Con   tin     giờ    Mẹ    ở    Thiên    Đàng... .

Mẹ ra đi lúc 22 giờ 55 phút ngày 11.8.2016 ( tức ngày 09.7 năm Bính Thân )


CẢM TẠ
---------------------
Trong tâm tình tri ân, gia đình chúng con xin chân thành cảm tạ :
- Quý Cha : Cha Chánh xứ Nguyệt Biều Huế, Tía Toan Paolo Tran, BốJoseph Viet, Cha Đaminh Phạm Ngọc Thuỷ, Cha Raymundo Thang Tran Quoc, Cha Micae Nguyễn Chí Hùng, Cha Mic NgBe, Cha Micae Trần Xuân...đã yêu thương dâng Thánh Lễ cầu nguyện cho Mẹ chúng con là Linh hồn Maria vừa mới qua đời.
- Quý Sơ Hội Dòng Mến Thánh Giá Khâm Mạng, Phủ Cam, Dòng Con Đức Mẹ Vô Nhiễm Huế; Quý thầy Tu Hội Tình Thương...đã thăm viếng, nâng đỡ, cầu nguyện và tiễn đưa Mẹ chúng con đến nơi an nghỉ cuối cùng.
- Quý Ban Hành Giáo, ban Phụng vụ, Ca Đoàn, và Cộng đoàn Giáo xứ Nguyệt Biều đã hết sức quan tâm, giúp đỡ, cầu nguyện, và tổ chức mọi việc cho tang lễ của Mẹ chúng con vô cùng chu đáo, tốt đẹp.
- Quý Ông, Bà, Anh chị em bà con , thân hữu, các cơ quan, đoàn thể, các nhóm tông đồ, Giới trẻ Công Giáo, và anh chị em bạn hữu xa gần, quý phụ huynh và các em học sinh...đã cầu nguyện, chia sẻ, thăm viếng và gởi điện hoa phúng viếng và chia buồn cùng gđ.
Chúng con xin hết lòng tri ân và cảm tạ. Và cũng xin tha thứ cho chúng con nếu còn gì thiếu sót trong lúc tang gia bối rối.
Nguyện xin Chúa thương ban muôn Hồng Ân cho Quý Cha, quý Tu Sĩ và Quý vị .
💖💖💖