Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2016

Nữ nhà thơ vô thần theo đạo Công giáo

«Nếu Chúa có ở đây, Chúa phải giúp con»

Đó là câu nói nhà thơ Sally Read nói trước tượng Chúa Giêsu năm 2010. Nhà thơ người Anh, vô thần, cô vào một nhà thờ ở Santa Marinella, nước Ý. Lòng nặng trĩu vì  con gái của cô có vấn đề sức khỏe. Chồng của cô thì bị căng thẳng ở sở làm.

«Nếu Chúa có ở đây, Chúa phải giúp con»

Cô nói với hãng tin CNSNews.com: «Một trải nghiệm không thể tưởng tượng được, sự hiện diện này gần như làm rơi xuống, nước mắt tôi ngưng chảy và đã khô. Tôi cảm thấy mạnh lên. Như có một ai bước vào phòng và tôi biết người này. Tôi biết tôi đã là kitô hữu.»

Cho đến lúc này, bà Read 46 tuổi là người vô thần. «Tôi được nuôi dạy là người vô thần», bà viết trong quyển hồi ký vừa xuất bản của mình. «Ánh sáng đen tối của Đêm: câu chuyện trở lại hiện đại. Night’s Bright Darkness: A Modern Conversion Story» «Mười tuổi, tôi đã có thể nói với bạn tôn giáo là thuốc phiện của quần chúng; như được (hướng dẫn) trong tôi để tôi không bao giờ quỳ trước bất cứ ai hay bất cứ gì… Khi là một phụ nữ trẻ, tôi có thể trích vanh vách bài viết của Christopher Hitchens hay của Thánh Kinh để chế giễu.

Nhà thơ Read sinh năm 1971 và lớn lên ở Suffolk, nước Anh. Là phụ nữ trẻ, bà làm làm y tá trong một bệnh viện tâm thần và là nhà thơ được đánh giá cao, năm 2001 bà được Giải Eric Gregory. Vài năm sau bà lập gia đình với Fabio, một người Ý và hai vợ chồng cùng cô con gái Florenzia dọn về Santa Marinella, một thành phố cách Rôma 30 dặm.

Trong những năm 30 tuổi của mình, bà nuôi dạy con và bắt đầu viết một quyển sách về sức khỏe và tình dục của phụ nữ. Bà muốn phỏng vấn một số lượng lớn phụ nữ, bà tiếp xúc với nhiều phụ nữ công giáo và chính thống giáo. Khi các phụ nữ từ chối cuộc phỏng vấn, phần lớn là vì chủ đề của bà, bà đến xin linh mục công giáo-phái byzantin, Gregory Hrynkiw lời khuyên. Linh mục Grégoire và bà Read trở thành bạn và linh mục đã trả lời các câu hỏi về đức tin của bà.

Đó là thời gian bà thấy một cái gì mới ở một trong những quyển sách bà yêu thích «Tôi bắt được lâu đài, I Capture the Castle». Bà cho biết, «Quyển sách viết cho trẻ con và gần như mỗi năm tôi đều đọc lại. Tôi đọc quyển sách để được dễ chịu. Có một cảnh mà nhân vật chính là Cassandra nói chuyện với cha phó của cô tôi luôn thấy mình giống nhân vật này. Tôi không bao giờ để ý những gì cha nói với cô ấy – đó là nghệ thuật như nỗ lực cuối cùng để hiệp thông với Chúa. Nó thật sự đánh động tôi. Tôi bị quật ngã.»

Bà nói thêm: «Nhìn lại, tôi nghĩ Chúa đã làm việc qua những chuyện rất đặc biệt. Không phải là tình cờ mà quyển sách này lớn lên trong lòng tôi.»

Rồi năm 2010, bà có trải nghiệm trong nhà thờ mà cô cảm nhận sự hiện diện của Chúa Kitô. Càng ngày bà càng quan tâm đến Giáo hội công giáo. «Tôi say đắm trong tình yêu Chúa Kitô và tôi biết tôi đã là kitô hữu. Đó là vấn đề «Chúa làm gì với tôi khi tôi làm những chuyện này? Tôi đọc Phúc Âm, tôi đọc Thánh Gioan Thánh Giá.» Bà cho biết, khi đọc Thánh Tôma Đacanh, bà thấy «sự hợp lý đàng sau tình yêu.»

Bà nói thêm: «Khi đọc tôi cảm nhận sự hiện diện này nơi các nhà thờ công giáo. Tôi biết cách hay nhất để đến gần Chúa Kitô là hiệp thông.»

Tháng 12 năm 2012, bà được nhận vào Giáo hội công giáo Rôma

Hiện nay nhà thơ đang viết một quyển tiểu thuyết. Bà cho biết, cuộc sống mới đã làm cho bà thành một nghệ sĩ tốt hơn. «Là nhà thơ của một nền văn hóa chủ yếu là thế tục, tôi đã đến để biết Giáo hội như một bài thơ cuối cùng», bà nói. «Một cấu trúc phức tạp của câu chuyện ẩn dụ và thực tế, cố gắng đưa ra một hình ảnh của sự hiện diện của Chúa trên quả đất này.»


(phanxico.vn 02.12.2016/
cnsnews.com, Mark Judge, 2016-11-30)

Thứ Sáu, 25 tháng 11, 2016

Linh mục đang trong cơn lốc tự do

LINH MŲC VIỆT NAM HÔM NAY ĐANG TRONG CƠN LỐC TỰ DO CÓ PHẦN KHÔNG LÀNH MẠNH
Nguyễn Hiếu 24/11/2016 Văn Hóa Công Giáo

Nguy cơ của linh mục là được giáo dân quý mến thái quá, coi linh mục như Chúa : “Cha nói là Chúa nói”, “Ai vâng lời cha là vâng lời Chúa”, muốn chào cha thì phải “xin phép lạy cha”!… Điều đó dễ khiến linh mục quên mất sự dòn mỏng, yếu đuối, bất xứng… của mình.
Đó đây, thỉnh thoảng, đã có những lời bình phẩm linh mục này hách dịch, cha kia ăn nói linh tinh, lối sống không phù hợp… Một phần lỗi, phải nhận rằng do giáo dân đã quá đề cao linh mục. Xin đừng nâng linh mục lên cao quá, để rồi thất vọng khi thấy linh mục không được như mình mong đợi.
Anh chị em muốn thương yêu linh mục đúng cách thì xin lưu ý mấy điểm sau đây :
– Hãy cầu nguyện cho các linh mục. Linh mục cần lời cầu nguyện lắm, vì sứ vụ và trách nhiệm của linh mục rất nặng nề. Nhiều khi anh chị em xin linh mục cầu nguyện cho mình, mà quên cầu nguyện cho linh mục.
Hãy tôn kính linh mục vì là người thay mặt Chúa hướng dẫn giáo dân. Nhưng hãy tôn kính cách đúng mực, bình dị, thân tình, chứ đừng thần thánh hóa, khép nép, sợ hãi, tâng bốc. Linh mục là người của Chúa và của mọi người, chứ không phải của riêng ai.
– Hãy nâng đỡ tinh thần cho linh mục. Linh mục cũng cần sự nâng đỡ, nhất là trong những lúc gánh nặng của sứ vụ đè trên đôi vai và trong tâm hồn. Tôi xin anh chị em quan tâm nâng đỡ tinh thần, chứ không phải vật chất, cho các linh mục. Chỉ chú trọng nâng đỡ vật chất sẽ có thể làm thoái hóa linh mục.
– Hãy cộng tác cách chân thành, tích cực và hữu hiệu, để linh mục chu toàn sứ vụ của mình. Linh mục chẳng thể làm được gì nếu không có giáo dân đồng tâm hiệp lực.
lời của Mẹ Têrêsa Calcutta, người rất quý mến linh mục. Mẹ khuyên thế này :
“XIN CHA DÂNG THÁNH LỄ NÀY
NHƯ THÁNH LỄ ĐẦU TIÊN,
NHƯ THÁNH LỄ CUỐI CÙNG,
VÀ NHƯ THÁNH LỄ DUY NHẤT
CHỈ CÓ MỘT LẦN TRONG ĐỜI”.

Gm Anphong Nguyễn Hữu Long – Giám mục Phụ tá Hưng Hóa



ƠN CHUYỂN HÓA

Linh Mục phải mục mới là Linh,
Như hạt miến rơi xuống đất lành
Mục nát mới sanh nhiều hạt khác,
Cho đời  vẻ đẹp  Chúa  quang vinh.

Linh Mục phải mục mới là Linh,
Trải nghiệm đau thương với chính mình
Như  Chúa Kitô  từng  gánh  chịu,
Nhờ  ơn  Thần  Khí   để   Tái  sinh .  

Linh Mục phải mục mới là Linh,
Phải biết hy sinh cả chính  mình
Hiến thân phục vụ người trần thế
Như Chúa đã từng chịu đóng đinh.

Linh Mục phải mục mới là Linh,
Như muối tan ra tự chính mình
Ướp  mặn cho đời không hư thối
Men Trời thức dậy đón Bình  minh.

Linh Mục phải nhục mới là vinh,
Như  Chúa  Kitô  chịu  khổ  hình
Ngài chịu đóng đinh vì nhân loại
Qua đường Thập giá để Phục sinh.

JB.SĨ TRỌNG.

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016

Nàng và tôi

Tôi không thể thiếu nàng,
Vì nàng đã đến với tôi.
Nàng xa tôi thấy nhớ,
Nàng gần tôi thấy thương.
Nàng như người vợ thứ hai của tôi
Có khi nàng ở trên giường,
Có khi tôi đặt lên bàn
Có khi nàng ở trên rương áo quần
Có khi bỏ cặp mang lưng,
Khi vào bệnh viện, khi cần đi xa
Đi đâu tôi cũng lân la,
Đem nàng ra ngắm như là người thân
Đi xa hoặc giả đi gần,
Viết bài ý tưởng giữ chân suốt đời
Tuy nàng không nói không cười
Nhưng tôi thì cứ thích chơi với nàng
Ngày ngày cập nhật :
Thu sang,
Đông tàn héo hắt
Xuân vàng thơm hơn
Hạ về theo những cánh chim,
Ve sầu cất giọng khát tìm râm ran
Tôi - Nàng
Trạng thái vui buồn
Cùng nhau chia sẻ, ấp ôm tháng ngày
Nhờ nàng
Tôi luyện đôi tay
Con tim yêu Chúa, ngất ngây yêu đời
Ơi nàng ! Chỉ nhỏ gọn thôi,
Vật chất mà cũng cho tôi nồng nàn
Tôi nghèo đâu dám xài sang,
Nàng tuy rất cũ nhưng nàng dễ thương
Xa nàng tôi thấy vấn vương,
Mỗi lần gặp lại tôi thường mân mê
Tôi không thể thiếu lúc về,
Xa nàng tôi nhớ
Gần kề tôi thương ...

JB.Sĩ Trọng.



Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016

Đáng để suy nghĩ

Một nhà doanh nghiệp rất nổi tiếng, cứ cách một đoạn thời gian, ông lại dẫn theo vợ con đến nơi hỏa táng để xem. Có người không hiểu, hỏi ông nguyên do. Ông nói rằng, chỉ cần đến nơi hỏa táng, cái tâm nóng nảy sẽ rất mau chóng an tĩnh lại, thấy danh lợi tiền tài thật nhẹ nhàng.
Ở nơi hỏa táng này, không kể bạn là quan to quý tộc, quyền cao chức trọng, uy danh hiển hách hay là một người dân bình thường, nghèo rớt mồng tơi, không ai biết đến, cuối cùng đều sẽ phải đến đây, chung một tư thế, lặng yên nằm xuống, sau đó bị đưa vào bên trong lò hỏa táng đang bốc cháy ngùn ngụt, khi trở ra lần nữa, thì chỉ là một chiếc hộp vuông nho nhỏ được bọc trong tấm vải đỏ.
Khi đến chẳng mang theo thứ gì, khi đi chỉ như một làn khói. Đời người chính là đơn giản như vậy! Vinh hoa phú quý phút chốc thoáng qua, ân ái tình thù cũng chỉ như cát bụi.

Hôm nay sống trong một thế giới vật chất, dục vọng tràn lan, bên cạnh chúng ta là đầy những cám dỗ mê hoặc: quyền lực, địa vị, tiền bạc, mỹ sắc, ... hễ không cẩn thận, thì trong tâm sẽ dậy sóng. Nội tâm chúng ta vốn dĩ trong sáng, thuần tịnh, bình lặng sẽ trở nên ngông cuồng, ngạo mạn và tư lợi.

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016

Bài học về đời sống gia đình

Đức thánh Cha nói: "Nadarét dạy cho chúng ta biết ý nghĩa của gia đình, của sự hiệp thông trong tình yêu, của vẻ đẹp khắc khổ nhưng sáng ngời, cũng như tính cách linh thánh và bất khả xâm phạm của gia đình. Ước chi Nadarét chỉ cho chúng ta biết rằng việc huấn luyện tại gia đình êm dịu biết dường nào, và không gì có thể thay thế được. Ước chi Nadarét dạy cho chúng ta biết vai trò nền tảng của gia đình trong trật tự xã hội."
Vâng! Nazarét cho chúng ta biết được ý nghĩa của một gia đình, biết được ý nghĩa của sự hiệp thông trong tình yêu và nhất là cho chúng ta biết vai trò nền tảng của gia đình trong trật tự xã hội.

Chuyện kể:
Lincoln vốn xuất thân trong một gia đình làm nghề đóng giày. Trong khi tranh cử cho một cuộc vận động bầu tổng thống, ông đã bị một nghị sỹ sỉ nhục về thân thế yếu hèn của gia đình mình.
Để gây sốc đồng thời làm mất đi ý chí và sự tự tin của Lincoln, vị nghị sĩ ấy đã nói thẳng với Lincoln: "Thưa ngài Lincoln, trước khi ngài diễn thuyết, tôi hy vọng ngài nhớ rằng, ngài là con trai của một người đóng giày". Ai ngờ Lincoln không hề tự ti mặc cảm chút nào. Ông nói "Tôi vô cùng cảm ơn ông đã làm tôi nhớ lại người cha đáng kính của tôi. Tuy cha tôi đã qua đời rồi, nhưng nhất định tôi sẽ ghi nhớ mãi lời nhắc nhở chân thành của người. Tôi biết rằng nếu tôi có làm tổng thống thì cũng sẽ không thể giỏi như cha tôi làm nghề đóng giầy".
Nghe những lời nói chân thành của Lincoln, vị nghị sĩ kia chìm trong im lặng. Rồi Lincoln quay đầu lại, nói với viên nghị sĩ ngạo mạn rằng "Theo tôi được biết, trước đây cha tôi đã từng đóng giày cho những người trong gia tộc ông. Nếu giày của ông không vừa chân, tôi có thể sửa cho ông. Tuy tôi không phải là một người thợ đóng giày vĩ đại như cha tôi, nhưng từ bé tôi đã đi theo cha và học được một số kỹ năng". Sau đó, Lincoln nói với tất cả các nghị sĩ "Với bất kỳ ai trong thượng nghị viện này cũng vậy, nếu giày của quí vị là do cha tôi đóng, mà quí vị cần sửa chúng, nhất định tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp quí vị. Thế nhưng, tôi xin nói trước với quí vị một điều, tôi không vĩ đại như cha tôi, tay nghề của ông ấy không ai có thể sánh kịp".
Nói đến đây, Lincoln rưng rưng nước mắt. Trong chốc lát, tất cả những sự chế giễu đều biến thành những tràng vỗ tay chân thành. Sau đó, Lincoln đã trúng cử tổng thống Mỹ nhiệm kỳ thứ 16.




Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016

Qua phố Sài gòn

( Tặng MK )

Tôi thật có nhiều kỷ niệm,
Bên em - ngày ấy Sài gòn
Vỉa hè, ngồi ăn bánh nướng
Uống cà phê sạch rất thơm.

Đi giữa dòng người nhộn nhịp
Mà sao cứ ngỡ sân trường
Cái thuở ta nhìn chưa kịp,
Thì em đã vội vấn vương.

Sài gòn, qua phố - sáng nay
Một mình ta muốn cầm tay
Em yêu, vẫn còn e thẹn
Môi cười nhuộm lá me bay...

JB.Sĩ Trọng.

14 câu nói hay giúp bạn hiểu thêm về cuộc sống

1. Sở dĩ con người đau khổ chính vì đang truy cầu thứ gì đó sai lầm. Nếu bạn không tự mình rước phiền não, thì người khác cũng không thể nào gây phiền não cho bạn. Bởi vì chính bạn làm chủ tâm của bạn, bạn có thể buông, có thể bỏ xuống...
...

2. Bạn nhất định phải bao dung độ lượng với người khác và cả bản thân mình vô điều kiện. Cho dù người khác có xấu thế nào hay đã từng làm tổn thương bạn, bạn nhất định phải buông bỏ thì mới có được niềm vui chân chính. Không khoan dung và lượng thứ cho người, là bạn chỉ tự làm khổ chính bạn mà thôi!
3. Bạn phải dùng tâm thái bình thản mà đối đãi với cuộc đời, đừng cố cưỡng cầu điều gì. Bởi vì nếu đã không phải là của bạn, thì sẽ không là của bạn, cưỡng cầu cũng không đạt được. Phải biết đủ mới an lạc giữa vô thường!
4. Thế giới này vốn dĩ chứa đựng rất nhiều nỗi khổ, mỗi người đều cần phải đối mặt và đi qua nó, không có ai là ngoại lệ.
5. Nên ghi nhớ, chỉ có thể cứu giúp người cầu tiến, còn cứu giúp người mặc cảm tự ti là một việc thực sự khó khăn.
6. Để hủy hoại một người, đôi lúc chỉ cần một câu nói, nhưng để bồi dưỡng một người thì cần ngàn âm vạn ngữ, cho nên xin bạn chỉ nói những lời lưu đọng tình người.
7. Bạn vốn dĩ không nhất thiết phải quay đầu lại xem người đã nguyền rủa lăng mạ bạn là ai. Nếu có một con chó điên cắn bạn một cái, lẽ nào bạn cũng cần phải hạ mình cúi thấp sát đất chỉ để cắn trả lại nó một miếng?
8. Đừng bao giờ lãng phí từng phút giây của bạn để nghĩ đến người nào hay sự vật, sự tình nào đó mà bạn không thích, hãy nhớ rằng thời gian đối với bạn rất trân quý.
9. Chỉ có người sáng tạo ra cơ hội mới là người dũng cảm, người chờ đợi cơ hội là người ngốc nghếch, cho nên bạn đừng “ôm cây đợi thỏ”.
10. Nghịch cảnh là quá trình trưởng thành tất yếu phải đi qua, người có thể dũng cảm tiếp nhận nghịch cảnh thì cuộc đời sẽ mới từng ngày, vươn lên mạnh mẽ.
11. Bạn phải cảm ơn người nói cho bạn biết khuyết điểm của bạn, chỉ có người nói cho bạn khuyết điểm của bạn mới là người tốt đối với bạn nhất.
12. Đừng bao giờ nói dối, nói một câu dối gian lại phải bịa đặt ra mười câu gian dối khác để bù đắp. Bạn cần gì phải khổ như vậy?
13. Trả thù không thể hóa giải thù hận, chỉ có khoan dung mới có thể hóa giải thù hận, đây là chân lý vĩnh hằng.
14. Đừng luôn nghĩ mình là người bất hạnh bởi vì thực sự trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người bất hạnh và thống khổ hơn bạn nhiều.
Cảm ngộ:
Cánh cửa khó mở nhất là cánh cửa tâm hồn
Đường khó đi nhất là con đường tâm – tâm người
Cây cầu khó qua nhất là cây cầu nối từ trái tim tới trái tim
Thứ khó điều chỉnh nhất là tâm thái, thái độ của người

Công trình khó khăn nhất trên thế giới này là công trình cải tạo thế giới nội tâm của con người.