Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2019

Mùa Xuân, Tết và Năm mới


Tết Nguyên đán - Ngày lễ truyền thống của người Việt Nam. Vào dịp Tết mọi người sẽ được tạm thời nghỉ ngơi sau một năm dài làm việc và được vui chơi thỏa thích bên gia đình, bè bạn. Ai đi xa cũng tìm mọi cách để về đoàn tụ, đây cũng là một cơ hội để mọi người tận hưởng một khoảng thời gian đầm ấm, hạnh phúc. Có một vài khác biệt giữa những ngày Tết miền Bắc, miền Trung và miền Nam Việt Nam. Ở miền Bắc thì nhiều lễ hội bộc lộ sự mê tín dị đoan và thức ăn truyền thống ngày Tết là bánh chưng - một loại bánh nếp hình vuông, nhân thịt được gói trong lá dong. Đa số người ta thường mua bánh chưng kèm với vài cành đào như là một biểu tượng ngày Tết dùng để trang trí nhà cửa. Ở miền Trung và miền Nam, ít lễ hội hơn, người ta xem hoa mai, bánh tét là biểu tượng Tết. Bánh tét cũng được làm từ nếp, nhân phía trong có thể là đậu, chuối, hoặc thậm chí là thịt. Có nhiều nơi cũng làm cả hai loại, bánh tét và bánh chưng, cùng gói một loại lá.
Đêm giao thừa, hầu hết mọi gia đình đều tụ họp ăn bửa tối và làm nghi lễ truyền thống thắp nhang, cúng trà mứt để tưởng nhớ đến ông bà tổ tiên. Vào ngày đầu năm, những đứa trẻ sẽ chúc những lời tốt đẹp nhất đến người lớn và nhận được tiền lì xì. Khoảng thời gian còn lại, mọi người có thể đi chùa, đi nhà thờ để cầu xin những việc tốt lành, bình an và sức khỏe trong năm mới. Tết là một dịp quan trọng để gia đình, bạn bè gần nhau sau một năm làm việc vất vả, và nó cũng tiếp thêm động lực để chúng ta có thể cố gắng nhiều hơn trong năm sau.
Có lẽ chữ Tết từ chữ "Tiết" mà ra, do cách nói bị trại đi của người Việt Nam mình, ngoại quốc hình như không có chữ Tết mà chỉ dịch từ thời khắc năm mới, hoặc " chúc mừng năm mới" là ra ý nghĩa Tân niên, chấm dứt một  năm cũ. Ngoài ra, chữ "Tết" còn có ý nghĩa chụm lại, thắt chặt lại, nói lên ý nghĩa đoàn tụ và sum vầy, gặp gỡ nhau trong những ngày đầu Xuân.

Kinh Thánh thì chẳng nói gì Tết hay Năm mới.Người Việt Nam ảnh hưởng sâu nặng văn hóa người Tàu nên đã sinh ra nhiều thứ quá, họ chúc nhau ngày Tết là bắt đầu một năm mới. Chúa Giê su chỉ chúc bình an sau khi Ngài Phục sinh là bắt đầu một sự sống mới, mang ý nghĩa cứu độ, chứ Chúa chẳng nói lời chúc gì khác trong những ngày miệt mài đi Rao giảng hay trừ quỷ, trừ tà. Như thế thì năm mới ở đâu ? Mùa Xuân ở đâu ? Bắt đầu từ điều gì ? Có chứ, là dấu hiệu thời tiết Thiên Chúa đã thiết lập, mốc thời gian chuyển tiếp đánh dấu hết thời điểm một năm và năm kế tiếp lại bắt đầu những tháng ngày để con người hòa cùng thiên nhiên vũ trụ, tiếp tục với sứ vụ làm người. Giao thừa là thời khắc đánh dấu trái đất quay quanh mặt trời tròn đủ 365 ngày, thời điểm chuyển tiếp giữa năm cũ và năm mới. Con người không biết bao giờ thời gian sẽ dừng lại, điều đó chỉ có Thiên Chúa biết mà thôi( x Mt 24,36 v Mc 13,32 ) vì Thiên Chúa là Đấng tạo dựng nên vũ trụ và thời gian.
Chắc chắn Kinh Thánh không nói gì về Năm mới, Kinh Thánh chỉ đề cập đến Trời mới và Đất mới ( x Kh 21,1-4 ). Song, chúng ta không quên sự kiện Chúa Giêsu vào Hội đường Nazarét, Ngài đọc Sách Thánh và Ngài Khai mạc Năm Hồng ân ( Lc 4,19 ). Có lẽ đây là niềm vui của chúng ta khi đón chào một Năm mới.
Năm Hồng ân Chúa Giêsu  khai mạc ngay tại nguyện đường Nazarét là một vùng đất nghèo, và sau đó thì Ngài bị xua đuổi, rồi dân chúng muốn xô Ngài rớt xuống vực thẳm ( Lc 4,28-29 ). Như thế thì có phải là Tết không ? Xin thưa là không. Có phải là mừng Xuân không ? Chưa hẳn, vì có thể thời điểm đó không phải là mùa Xuân ở vùng đất Palestina. ( Cần xem thêm toàn bộ mạch văn và câu chuyện ở Lc 4,16-30; Mt 13,53-58 v Mc 6,1-6 ). Chúng ta thường hay nói "Chúc Năm mới được nhiều Hồng ân của Chúa". Có người ấu trỉ chỉ cho rằng Hồng ân là tiền bạc, danh vọng, của cải vật chất, còn những việc Chúa cho thử thách, gian khó... để được ơn Cứu độ thì không phải là Hồng ân ư ? Chúa chỉ chúc bình an cho những người hoán cải, như vậy hoán cải là mùa Xuân. Khi nào con người được gặp Chúa là con người có mùa Xuân. Muốn được gặp Chúa thì con người phải biết hoán cải, phải biết ăn năn sám hối.
Giao Thừa, người ta cho là thời khắc linh thiêng, tôi chẳng thấy linh thiêng gì cả. Người Công Giáo có Thánh lễ Giao Thừa, Thánh lễ ấy cũng như bao Thánh lễ khác, chỉ khác một điều là mọi người đều hướng về để sốt sắng cầu nguyện cho năm mới được bình an, sức khỏe và nhiều thứ khác theo ước muốn tham lam. Nếu trong năm mới có gì bất an, ta nghi ngờ tình thương của Chúa sao ? Dĩ nhiên, ai cũng muốn bình an, đấy là theo cảm tính ! Ta cứ để mọi sự theo ý Chúa cả đi, đừng theo ý mình.

Đối với người Việt Nam, mùa Xuân đến, Tết gõ cửa nhà để người ta "xông đất"( theo tục lệ người Tàu ). Trẻ con mong chờ ngày Tết nhiều hơn người lớn vì chúng được lì xì, chúng được bánh kẹo, được áo quần mới.v.v... Người lớn mừng Tết theo truyền thống nhưng có nhiều điều phải lo toan, đặc biệt nặng nề về phong tục ăn sâu vào đầu óc đã hằng ngàn năm nay qua bao thế hệ. Có khi lời chúc chỉ là sáo rỗng trên môi nhưng ai cũng chúc nhau. Có chăng, niềm vui trao cho nhau, sự thân thiện, quý trọng nhau là điều cần thiết ? Nếu lời chúc không đi đôi với tâm tình cầu nguyện thì lời chúc đó cũng chả có ý nghĩa gì. Thiết nghĩ nên nhắc lại việc dùng đồng tiền lì xì cho trẻ nhỏ. Chúng ta không sắm được thiên đàng cho tuổi thơ, chỉ có Chúa ban cho chúng nó mà thôi vì tự thân chúng nó là Thiên Thần. Chúng ta chỉ biết gìn giữ, bảo vệ các em để may ra làm cho đời sống các em trở nên thánh thiện và tốt lành lớn lên theo thời gian, theo từng độ tuổi. Đừng bắt trẻ thơ phải biết khoanh tay mừng tuổi người lớn để được lì xì mà cho rằng đây là một hành động lễ phép, điều này trái với bản chất tuổi thơ và hoàn toàn phản giáo dục. Chúng ta không nên để tuổi thơ biết đồng tiền quá sớm, cần dạy cho chúng biết nhìn cuộc sống một cách trong sáng, hồn nhiên. Chúa Giê su nói : "Hãy để trẻ thơ đến với Ta, vì Nước Thiên Chúa dành cho những ai trở nên như trẻ thơ" (  Lc 18, 17; Mt 19,14 v Mc 10, 14 ).
Chúng ta nghĩ thế nào về câu nói ấy ? Chúa Giê su dang tay đón nhận các em bé trẻ thơ, trong khi các môn đệ thì xua đuổi các em ra xa "để khỏi làm phiền Thầy"(x Mc 10,13-15; Mt 19,13-15 v Lc 18,15-17 ). Đến lượt chúng ta ngày nay. Không phải trẻ em mà ngay người lớn vẫn còn quan niệm lì xì là để lấy hên.Có người dùng đồng tiền trao cho người khác rồi nói lì xì để lấy hên, tôi nghĩ chẳng hên xui gì cả, đó chỉ là trò bày đặt. Cái văn hóa ấy ảnh hưởng mấy ngàn năm nay là văn hóa Trung Hoa. Trong Tin Mừng không thể dùng đồng tiền trao cho người khác để lấy hên được vì ai cầm gươm sẽ chết vì gươm, ai ham tiền sẽ chết vì tiền, và tiền bạc thường dẫn đến sự tha hóa đạo đức, sự lừa thầy phản bạn như Giuđa Iscarios vậy. Các bậc làm cha mẹ thường chìu con theo ước muốn nhưng đi nhà thờ sinh hoạt Giaó lý thì họ không khuyên bảo để các em có ý thức tự nguyện. Các bậc phụ huynh ngày nay cũng rất ít đối thoại tôn giáo với các em.
Nhạc sĩ Trần Tiến viết rằng :
                        "Tuổi thơ đã đi qua,
                         Đời tôi đâu có ngờ
                         Từng đêm đứng trông chờ
                         Như chờ từng giấc mơ"...
Tuổi thơ đã đi qua thì không bao giờ quay lại được. Nếu lúc còn nhỏ chúng ta không quan tâm thì lớn lên theo bản tính ta khó mà giáo dục các em được tốt.

Tất cả những vấn đề nêu trên, phải chăng ta đã vi phạm truyền thống của tiền nhân ? Ta cần hội nhập và cách tân thì đúng hơn, ta không thể dựa vào truyền thống mà vi phạm giới răn của Chúa ( x Mt 15,2-3 ). Hội nhập nhưng không thể để mất đi cái cốt lõi của đời sống đức tin. 
Không gì sung sướng bằng một người có đời sống tự chủ. Chúa Giê su dạy các Môn đệ rằng : "Đừng đem gì khi đi đường; không gậy, không bị, không lương thực, không tiền bạc, thậm chí không một chiếc áo để thay".Nếu thế thì làm sao họ có thể rao giảng Nước Trời, nơi mà "người đứng cuối trở nên kẻ đứng đầu"? Trong đời sống, chẳng những chúng ta phải từng bước buông bỏ những thứ dư thừa, mà còn phải hành động sao cho phù hợp với giáo huấn của Chúa nữa chứ.
Sống tự chủ không có nghĩa là không biết đến giới hạn của mình và đòi hỏi mình làm những điều quá sức. Không ai trong chúng ta là một siêu nhân, nhưng là một hữu thể, một người đang học cách chuyển động tự do bằng cách mở đường dần dần. Một vật chuyển động nhanh dần đều hay chậm dần đều, đến một lúc nào đó cũng phải dừng lại. Một người tự chủ không lo lắng xem mình đứng đầu hay đứng cuối; và cũng chẳng lo lắng về quá khứ hay tương lai : Hoài bão của người ấy là sống ngày nào cho ra ngày ấy.
"Ai tra tay vào cán cày mà còn ngoảnh mặt lại đằng sau thì không xứng đáng vào Nước Trời". Hay nói cách khác : Ai cầm cày mà còn ngoái cổ lại thì không xứng đáng làm Môn đệ của Thầy Giêsu.
Trong Tin Mừng, đoạn nói về "hoa huệ ngoài đồng và chim muông trên trời", Chúa Giêsu nhiều lần lặp lại câu "Đừng lo lắng". Thái độ của những người mà Nước Trời dành cho họ phải là một thái độ tin tưởng. Họ phải được tự do khỏi mọi ràng buộc lo lắng và sợ hãi - Đấy là mùa Xuân của tâm hồn.


Ai có khả năng sống giây phút hiện tại, người ấy là người tự chủ. Vấn đề không phải là làm nhiều chuyện và đi khắp đó đây, bị thì giờ dồn ép vào công việc ngập đầu, nhưng là phải ở đúng nơi đúng lúc và nhất là phải biết sống từng giây từng phút của cuộc sống; sống trọn vẹn với thể xác, trí khôn, tâm hồn.Sống cái thực tế của hiện tại là như thế đó. Cần phải biết chỗ của mình và sống nơi ấy. Không ai có thể sống trọn vẹn và cảm thấy thoải mái, nếu không ở đúng chỗ của mình và người đó không thấy được mùa Xuân vĩnh cửu.
Đâu có phải Tết là dịp để ăn uống nhậu nhẹt say sưa. Ta cần có một chút suy tư về ngày Tết thì thấy rằng trong đạo năm mới là Năm Hồng ân. Chúa đồng hành với ta, cho ta giá trị yêu thương, giá trị cuộc sống và ơn Cứu độ, nó phụ thuộc vào thời gian đi đến ngày chung cuộc vì Tết thêm một tuổi là con người càng tiến gần về mồ. Có ai sống mãi mà không chết đâu, càng lớn tuổi càng già đi theo thời gian và năm tháng. Hãy sống trong hiện tại và tìm thấy những niềm vui từ những sự việc của ngày hôm nay để hướng về mai sau.
 Lắng nghe chim hót, nhìn nắng vàng trên cỏ xanh, ngắm mai vàng nở thắm trước sân...tất cả vẻ đẹp tại thế nhắc nhớ ta về một quê hương vĩnh cửu. Chúa Giê su nói rằng : "Nước Ta không thuộc về thế gian"( Jn 18,36 ). Điều đó có nghĩa là mùa Xuân vĩnh cửu không có ở trần gian. Tuy nhiên, cuộc sống trần gian thì lại liên quan đến cùng đích vĩnh cửu. Vậy chúng ta phải có một đời sống như thế nào để có được một mùa Xuân vĩnh cửu ? Thiên Chúa mời gọi mỗi người cần có ý thức sống lương thiện, sống đẹp lòng Chúa ở đời này thì đời sau chính là mùa Xuân vĩnh cửu - Mùa Xuân tràn ngập trong ánh sáng Tình yêu và ơn Cứu độ.

JB.SĨ TRỌNG.

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2019

Xuân

Hồng chớm môi cười trong gió,
Mai  vàng  nở  nụ  hồn  nhiên
Nắng Xuân dường như mắc cở
Nhẹ   vờn   lên   cỏ   thần   tiên.

Chim  hót  trên  cành  ríu  rít,
Tình nồng chưa đậm men say
Trời Xuân sắc màu xanh biếc,
Mắt   em   hy  vọng   tràn  đầy.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2019

Chúc mừng năm mới














Xuân về xin kính chúc bình an,
Nhân đức siêu nhiên được vững vàng
Năm mới kính chúc đầy ân sủng,
May  mắn, hạnh  phúc  mãi  dâng  tràn.

JB.Sĩ Trọng.

Có cành đào và một cành mai,
Xin được chúc nhau sống miệt mài
Đừng để bao giờ mất ơn Chúa,
Hôm  nay  xen  lẫn  cả  Ngày  mai.

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2019

Nhớ Mẹ

Thương nhớ Mẹ âm thầm con chịu đựng
Nhớ Mẹ nhiều con chẳng nói năng chi
Tim đau nhói những khi lòng thổn thức,
Mẹ   đâu   rồi,   con   vẫn   ở   nơi   ni ?

Con   sẽ   về   thăm   Mẹ   mà   thôi,
Tháng Chạp trời mưa lạnh nữa rồi
Ở  miền  Nam  bốn  mùa  nắng  ấm,
Mà  lòng  con  vẫn  thấy  không  vui.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

Lời Chúa quyền năng và mầu nhiệm mặc khải

 "Một  cuốn  sách  đời  cứ  lật  mãi,
Trang nào cũng thấm đẫm đau thương
Nhờ trang Kinh Thánh khi chuyển tải,
Ánh  sáng  rọi  soi  mọi  nẻo  đường."

Có một người bạn đến nhà chơi, xem qua các kệ sách, đã nói với tôi rằng : Em đọc hết Tân ước rồi, xin thầy cho em mượn cuốn Cựu ước ?
Tôi đồng ý cho anh ta mượn cuốn Thánh Kinh Cựu ước, nhưng tôi nghĩ : Thật tội nghiệp cho anh ta vì anh ta "đọc hết rồi" ! Thánh Kinh mà "đọc hết rồi" thì xem như không đọc, vì "đọc hết rồi" chắc gì đã hiểu hết rồi !. Thêm vào đó, đọc Thánh Kinh hằng ngày ta càng khám phá ra những điều mới lạ. Đọc Thánh Kinh mà ''đọc hết rồi" tức là không thèm đọc lại nữa hay sao ? Đọc Thánh Kinh thì hoàn toàn khác với đọc các loại sách truyện ở đời. Lời Chúa linh ứng theo từng thời điểm, từng hoàn cảnh, từng điều kiện khác nhau, không bị méo mó đi nhưng luôn là một sự mới mẻ, nên Thánh Kinh đã đọc rồi thì cần phải đọc lại, cần phải đọc đi đọc lại nhiều hơn, càng đọc nhiều lần thì càng tốt.
 
1.Cảm nhận và cảm tính :
    Chúa Giêsu ( GS ) là nhà Sư phạm lỗi lạc, Lời Ngài mang ý nghĩa giáo huấn rất lớn. Cả hai tác giả Tin mừng Matthêu và Luca đều ghi lại lời Chúa GS rao giảng : "Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của mình thì lại không để ý tới ?"( Mt 7,3 v Lc 6,42 ). Ngày nay có người đặt vấn đề "Sao Chúa không nói đến cây cột mà lại nói đến cây xà ?" Lối nói phóng đại của Chúa GS là một sự trào lộng, hóm hỉnh. Chúa GS dùng hình ảnh liên quan đến nghề mộc của Ngài, đó là hình ảnh cái rác nhỏ như bụi mùn cưa trong mắt người khác và cái xà trong mắt mình - Một cái thì thật bé, một cái thì to và dài khó lòng ở trong mắt được, chỉ có nằm ngang bên ngoài và che luôn cả hai mắt. Ý Chúa muốn diễn tả sự tối tăm từ bên trong của tâm hồn : Người ta chỉ muốn nghiêm khắc phán xét người khác mà không nghiêm khắc với chính bản thân mình, thấy từng lỗi nhỏ của anh em mà không thấy lỗi lớn của mình. Xem một số tư liệu hình ảnh nhà ở Palestine thời đó họ không làm cột, thường có nóc bằng phẳng, có cầu thang bên ngoài để leo lên. Nóc nhà gồm những cây xà thẳng, đặt từ vách này sang vách kia, mỗi cây cách nhau khoảng một mét. Cây xà là hình ảnh thông dụng nhất có thể đập vào mắt người ta, Chúa GS thấy được điều quen thuộc đó nên Ngài đã sử dụng trong cách diễn đạt của mình. Mặc khác, Chúa GS còn muốn nhắm tới các thầy dạy trong đạo Do Thái thời Ngài, chúng ta cũng có thể tìm ra được một vài áp dụng cho chính chúng ta ngày nay. Chúa GS có ý muốn nói rằng : Muốn hướng dẫn, muốn dạy dỗ người khác thì trước hết phải biết điều mình hướng dẫn, điều mình dạy trước, vì "mù dắt mù cả hai cùng rớt xuống hố"( Lc 6,39 ). Mình có biết, có sáng mắt thì mới thấy đường mà hướng dẫn anh em mình.
    Ơn Chúa soi sáng cho mỗi người, có khi một câu Lời Chúa bình thường thôi nhưng chứa đựng kiến thức thần học rất lớn. Chẳng hạn như : "Ai có lại có thêm, ai không có bị dấu luôn điều họ tưởng là có''( Lc 8,18 ) hoặc : "Khi hạt đã chín, người ta liền tra lưỡi hái vào, vì mùa gặt đã đến"( Mc 4,29 ) hoặc : "Con gặt đã lãnh tiền công mình và thâu chứa hoa lợi cho sự sống đời đời, hầu cho người gieo giống và con gặt được cùng nhau vui vẻ" ( Jn 4,36 )...Những câu này hiểu nghĩa đen cũng đúng, mà hiểu nghĩa rộng thì lại càng phong phú. Gía trị là ở chỗ đó, chứ không phải chỉ thấy cuộc đời đau khổ, liên hệ qua Kinh Sách để đồng cảm với chính mình là đủ. Sự đau khổ duy nhất mà mỗi người có thể đối phó là tư tưởng đau khổ trong chính thâm tâm của họ. Chỉ đồng cảm thôi cũng chưa giải phóng mình được. Điều này đạo Phật họ thường chỉ có liên hệ như thế. Riêng đạo Công giáo, người tín hữu thấy vui vì có thể hiểu cả nghĩa đen, nghĩa bóng đều đúng và cần hiểu thêm cả những giá trị thần học, giá trị của ơn cứu độ. Dân ngoại thì không thể hiểu được - Đúng như lời Chúa Giêsu đã phán : "Anh em thì được ơn hiểu biết các mầu nhiệm Nước Thiên Chúa, còn với kẻ khác thì đôi khi họ nhìn mà không thấy, nghe mà không hiểu"( Lc 8,10 )
    Một đồng nghiệp ở cạnh nhà, có lần tâm sự với tôi rằng : "Này ông Sĩ ơi, xem trên mạng nhiều nhưng sao tôi nhận thấy mấy vị sư chùa bên Phật giáo giảng có vẽ dễ hiểu, còn các Cha của mình giảng sao khó hiểu, cao siêu quá !". Tôi trả lời cho anh ta : "Thật đáng tiếc cho anh, tại vì anh ít đọc Kinh Thánh. Anh thường xuyên đọc Kinh Thánh thì Ơn Chúa sẽ cho anh hiểu. Nếu như có những điều không hiểu thì điều đó cũng thú vị hơn những điều mà anh cho rằng dễ hiểu, những điều quá dễ hiểu thì cần gì phải nói nữa. Phật giáo họ chỉ thấy cái đau khổ cuộc đời, rồi họ dễ đồng cảm thôi, họ an ủi vì phù hợp với cảnh ngộ, chứ họ đâu có thấy được giá trị của ơn Cứu độ mà chính Đức Giêsu phải đổ máu ra hay sự buông bỏ, thiền định, quy hướng về Thượng Đế mà Đức Thích Ca đã đạt được. Ngoài giá trị tự nhiên, Kytô giáo còn hiểu một giá trị thần học làm cho cuộc sống trở nên vui vẻ lạc quan, đầy hy vọng; không u ám, ảm đạm như một số tín hữu Phật giáo". Cuộc đời đau khổ ai mà không biết, nếu chỉ nói đau khổ không thôi thì quá đơn điệu ! Hiếu thảo với cha mẹ ai mà không hay, nếu chỉ nói về lòng hiếu thảo thôi thì cũng quá đơn điệu ! Một nhà sư Phật giáo khi đến tụng kinh cho một người mới qua đời, trong lời kinh có ý muốn giáo dục con cháu trong gia đình nên nhà sư đọc lên những câu ca dao : "Công cha như núi Thái sơn / Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra" hoặc:"Nước biển mênh mông không đong đầy tình mẹ / Mây trời lồng lộng không phủ kín công cha"...nghe có vẽ sáo và đơn điệu làm sao ! (Nói vậy có người cho tôi là bất hiếu chăng ? )

                      Chiều đi đám cưới, tối đám ma
                      Thăm hỏi người ta đến tận nhà
                      Cứ nghĩ kiếp người là như thế,
                      Lúc   gần,   rồi   lại   có  lúc  xa.

    Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn viết : "Sống giữa đời này chỉ có thân phận và tình yêu.Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Chúng ta làm cách nào nuôi dưỡng tình yêu để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời". Rất tiếc là Nhạc sĩ họ Trịnh đã không thấy được Đức Giêsu bị đóng đinh trên Thập giá ! Nhạc sĩ họ Trịnh thấy cây thập giá đời nhưng ông ta không thấy được Đấng bị chết treo trên ấy.

    Nếu chúng ta không có đôi chút hiểu biết về đời sống tâm linh, cuộc đời chúng ta không bao giờ thật sự là an toàn. Tất cả những vấn đề phức tạp, đau khổ của đời sống bắt nguồn từ sự thiếu vắng cái cảm nhận về sự hiện diện của Thiên Chúa.

2.Lời Chúa quyền năng :
    Tại sao lúc Chúa GS chịu cám dỗ, ma quỷ dùng Lời Chúa để nói : "Có lời chép rằng..." Chúa GS cũng dùng Lời Chúa để đối đáp lại : "Có lời chép rằng..." Kết cục Chúa GS thắng, ma quỷ phải chịu thua ? Một thầy giáo dạy môn Ngữ văn có học vị Cao học đã cho rằng đó là nghệ thuật giao tiếp, vế sau bao giờ cũng mạnh hơn vế trước. Riêng cá nhân tôi, tôi không nghĩ vậy, tôi cho rằng Lời Chúa là Lời quyền năng, Thiên Chúa trực tiếp tuyên phán làm cho ma quỷ phải khiếp sợ ! 
    Đọc Thánh Kinh ta thấy Lời Chúa quyền năng. Thiên Chúa là Đấng quyền năng, nhưng Lời Chúa cũng là Lời quyền năng - Thiên Chúa tỏ rõ uy quyền của mình qua những lời mà Ngài đã phán dạy. Chúa Giêsu dùng uy quyền để giảng dạy. Đúng như vậy, vì Chúa Giêsu là Ngôi Lời Thiên Chúa. Ngôi Lời ở giữa thế gian đầy ơn trọng và lẽ thật ( Jn 1,14b ), do đó Ngài giảng với tất cả uy quyền của Chúa Cha đã sai Ngài đến. Chúa Giêsu bảo : "Ai có tai hãy nghe"( câu này được lặp lại nhiều lần trong quá trình rao giảng), không nghe thì thôi, chẳng bắt buộc gì. Uy quyền ở đây không phải là bắt ép người ta hiểu, nhưng là quyền năng phán ra làm cho ma quỷ phải khiếp sợ, và quyền năng có thể hoán cải được tâm hồn người khác; kích thích lòng mến, sự hăng say cho họ, kèm theo với sự ăn năn sám hối của họ. Khi Chúa Giêsu chịu phép Rửa tại sông Giođan, thì sau đó Ngài công khai rao giảng. Giáo huấn của Chúa Giêsu đem lại sự giải thoát cho con người, lâu nay con người bị ràng buộc biết bao tục lệ ăn sâu vào não trạng, làm cho họ không được tự do thoải mái. Sau này khi đi Rao giảng, có lần Chúa Giêsu nói rõ ràng : "Đã đến giờ các ngươi sẽ thờ phượng Chúa Cha, không phải trên núi này hay tại Jérusalem...Nhưng giờ đã đến, giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong thần khí và sự thật, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Ngài như thế"( x Jn 4,21-24 ). Người Việt Nam ảnh hưởng bởi một nền văn hóa lâu đời của cha ông bị giặc Tàu ngàn năm đô hộ, nên đến hôm nay có một số người vẫn còn kiên cử nhiều thứ. 
    Cũng có những cảnh ngộ Chúa Giêsu dùng quyền năng để làm phép lạ và Ngài cũng nói lên lời ủi an, chẳng hạn Chúa Giêsu làm cho con trai thiếu phụ thành Naim sống lại và Ngài bảo người thiếu phụ "Đừng khóc nữa !".

    Chúa Giêsu làm phép lạ trừ quỷ, chứng tỏ rằng Ngài là Thiên Chúa và Ngài có quyền trên quỷ dữ. Phép lạ Chúa Giêsu làm gây sự kinh ngạc nơi dân chúng, ngược lại, những kẻ chống đối Chúa thì chất vấn Ngài : "Ông lấy quyền nào mà làm như vậy ?", ma quỷ thì tỏ ra khiếp sợ thật sự : "Ông Giêsu Nazarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ?"( Mc 1,24 ). Chúa Giêsu không tiêu diệt ma quỷ, Ngài chỉ xua đuổi ma quỷ mà thôi. Và hình như thế gian này là nơi để phạt cầm ma quỷ, nên thế lực ma quỷ ngày mỗi mạnh hơn. Hình như ma quỷ đang nổi loạn và tìm cách quấy phá Giáo Hội (!) Ta hãy nghe lời của ma quỷ được Kinh Thánh ghi lại trong cuộc cám dỗ với Chúa Giêsu : "Tôi sẽ cho ông toàn quyền cai trị cùng với vinh hoa lợi lộc của các nước này, vì quyền ấy đã được trao cho tôi, và tôi muốn cho ai tùy ý"( Lc 4,6 v Mt 4,8-9 ). Ngon chưa, ghê gớm chưa, "quyền ấy được trao cho tôi" - ma quỷ nói - chúng chứng tỏ quyền lực ở thế gian, chúng ra sức tung hoành và hiếu chiến; đạo nào tôn thờ chúng nó thì đạo ấy chính là nơi ẩn náu của chúng nó. Ma quỷ cũng thuộc Kinh Thánh và dùng Kinh Thánh để đối đáp( x Mt 4,6 v Lc 4,10-11 ). Chúa Giêsu hoàn toàn cự tuyệt với ma quỷ và Ngài tuyên bố "Nước của Ta không phải thuộc về thế gian"( Jn 18,36 ). Chúa Giêsu cũng dùng Kinh Thánh để đập lại : "Có lời chép rằng" - lời này được lặp lại 3 lần ( x Mt 4,1-11 v Lc 4,1-13 ). Và quả thật, chỉ có Lời Chúa mới làm cho ma quỷ khiếp sợ. Nếu ta bị cám dỗ mà ta cố giảm cũng không được, điều quan trọng là ta biết cách chiến đấu. Chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu. Chiến đấu không ngừng, vì có bao giờ ma quỷ nó chịu thua đâu, nó luôn tìm cơ hội. Khi thất bại ở cơ hội này thì nó chờ cơ hội khác để tiếp tục cám dỗ ( Lc 4,13 ). Ngày nay, nhiều người sống dựa vào vinh hoa lợi lộc thế gian mà quên mất giá trị đời sống vĩnh cửu, họ tự đánh mất giá trị của chính mình, họ là kẻ chú tâm vào những việc bề ngoài mà bỏ bê sự phát triển tâm linh của chính mình, họ tự cho rằng không có thời gian để cầu nguyện, để đọc Kinh Thánh nên họ đã tốn rất nhiều thời gian cho bệnh tật và những nỗi lo lắng muộn phiền khác.
    Ở đời, có người biết rõ Chúa Giêsu là ai rồi, nhưng có khi họ lại không phục tùng Ngài. Điều này cũng dễ hiểu thôi, không khác gì những người Do Thái xưa, họ biết Chúa Giêsu là ai rồi nhưng họ vẫn cứ thắc mắc, có khi họ ưa đưa ra những lý do để cật vấn : "Hãy nói cho chúng tôi, bởi quyền phép nào mà Thầy làm những điều này, hay là ai đã ban cho Thầy quyền phép ấy ?"( Lc 20,2 ).
    Chúa Giêsu khi gặp gỡ người phụ nữ Samaria bên bờ giếng Giacóp, lúc đầu người phụ nữ ấy chỉ tưởng Ngài là Đấng Tiên tri, nhưng sau đó qua cuộc đối thoại, bà ta nhận ra Ngài là Đấng Méssia, và Lời Chúa quyền năng đã biến đổi bà thành phụ nữ thừa sai đầu tiên đi vào làng mạc để rao giảng Tin Mừng cho dân ngoại (x Jn 4,1-42 ).

    Tác giả sách "Xuất hành" cho biết khi Môi sê được Thiên Chúa tỏ cho ông biết sự tốt lành của Người thì ông lấy khăn che mặt và Môi sê không dám nhìn Chúa ( Xh 3,6 ). Thánh Vịnh lại đặt câu hỏi : "Lạy Chúa, ai sẽ được cư ngụ nơi nhà Chúa ?", câu trả lời : "Chính là người sống thanh liêm và thực thi công chính...Người không làm điều gì ác hại đồng liêu, cũng không làm nhục ai lân cận" ( Tv 15 ).Do vậy, ta không thể đến với Chúa nếu như ta không tỏ lòng thần phục và kính sợ Người, hay những việc làm của ta không có sự ngay thẳng, công bằng.

3.Mầu nhiệm mặc khải :
    Nói gì thì nói, tôi vẫn thấy lòng kính sợ Chúa là một ơn đặc biệt Chúa ban cho, chứ không phải là ai cũng biết kính sợ Chúa cả đâu. Kính sợ Chúa chứ không phải là kính sợ ma quỷ, đừng thấy những dấu hiệu kỳ lạ của ma quỷ làm mà vội tin theo rồi thờ lạy và kính sợ nó. Người biết kính sợ Chúa thì họ cảm nghiệm : Kính sợ Chúa là nguồn của mọi tri thức, mọi hiểu biết, từ đó họ đánh bạt đi những phép mầu ma quỷ đưa ra để cám dỗ.Vì chính Chúa là Đấng tạo dựng nên vũ trụ muôn loài; ngay cả Ngôi Lời cũng thế, Ngài thể hiện quyền năng rất rõ, Thánh Gioan Tông đồ đã viết : "Nhờ Ngôi Lời, vạn vật được tạo thành, và không có Người, thì chẳng có gì được tạo thành"( Jn 1,3 v Cl 1,16 ). Trong Cựu ước, "Sáng thế" cũng nhắc đi nhắc lại nhiều lần cụm từ "Thiên Chúa phán", và dần dần mọi vật xuất hiện. Thiên Chúa phán chính là Ngôi Lời, được mặc khải, được tỏ lộ ra cho loài người dễ nhận biết (x Sáng thế, chương 1). Thuở ban đầu ấy, khi vạn vật chưa được tạo thành thì "Thần Khí Thiên Chúa lượn là trên mặt nước" -  Ở đâu có nước thì ở đó có sự sống cơ mà ! Thánh Thần đang vận hành để vạn vật được tạo thành, để sự sống được sinh sôi. Mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi giúp ta nhận biết cả Ba Ngôi đều có từ thuở đời đời, quyền năng như nhau, chứ không ngôi nào  hơn ngôi nào, không ngôi nào có trước có sau. Ngày nay, khi nói về mầu nhiệm Một Chúa Ba Ngôi, phải nói về quyền năng Thiên Chúa vì đó là một mầu nhiệm mặc khải. Chỉ nhìn nhận, đón nhận chân lý ấy chứ không cần phải cắt nghĩa gì cả. Ngôn ngữ loài người rất hạn chế làm sao cắt nghĩa được một mầu nhiệm, càng cắt nghĩa càng lúng túng, càng dễ bị xúc phạm. 
Quyền năng từ Lời được mặc khải qua các biến cố :
     1. Chúa Giê su chịu phép Rửa ở sông Giodan( x Mt 3,13-17 v Mc 1,12-13 v Lc 4,1-13 )
     2. Chúa biến hình trên núi Tabore( x Mt 17,1-8 v Mc 9,2-8 v Lc 9,28-36 )
     3. Chúa ban huấn lệnh cuối cùng cho các Môn đệ ( x Mt 28,16-20 ).

    Biến cố nào cũng có Lời phán, hai biến cố đầu có tiếng Chúa Cha phán, biến cố cuối cùng chính Chúa Giêsu Ngôi Lời phán : "Các con hãy đi giảng dạy muôn dân, Rửa tội cho họ, nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần"( Mt 28,19 ). Cả ba biến cố đều xuất hiện ánh sáng lưu ly, tỏa ngợp, chan chứa vẻ đẹp Thánh Linh. 
Lời Chúa quyền năng đã biến nước lã thành rượu ngon, biến bánh rượu thành Mình và Máu của Chúa nuôi sống nhân loại cho đến ngày hôm nay.
    Thiết tưởng cũng nên nhắc lại : Chúa Ba Ngôi được mặc khải qua Cựu ước. Ngay những câu đầu sách Sáng Thế nói rõ : "Thuở ban đầu Thiên Chúa dựng nên trời và đất, mặt đất hoang vu trống rỗng, Thần Khí Thiên Chúa lượn là trên mặt nước, Thiên Chúa phán ( Ngôi Lời ) :..."( dần dần các tạo vật xuất hiện ). Kinh "Sáng danh" Giáo Hội truyền dạy cũng bắt nguồn từ Cựu ước, cũng tuyên xưng được mầu nhiệm Chúa Ba Ngôi.
    Thiên Chúa mặc khải - vì Chúa yêu thương con người nên Chúa mới mặc khải. Sự tỏ lộ dung nhan, diện mạo của Chúa như là một mặc khải cuối cùng mà Chúa cần phải đạt được. Có dung nhan, diện mạo nào bằng dung nhan diện mạo Chúa Kitô phải chết treo trên thập tự giá, nhưng qua đó Thiên Chúa tỏ lộ sự phục sinh như phép lạ biến hình trên núi Taboré - tỏ lộ sự sáng láng, vinh quang của Đức Chúa Cha.
    Mặc khải - Có những điều chúng ta không biết, nhờ Chúa mặc khải thì ta mới hiểu, khai phá sự bí nhiệm trong mầu nhiệm. Ơn Chúa mãi không ngừng cho ta lòng tin và sự trung thành, Thiên Chúa mặc khải tình yêu của Ngài qua các diễn biến thời đại, nhờ Lời Chúa tác động con người đọc ra được dấu chỉ của Ngài. Lời Chúa quyền năng và mầu nhiệm mặc khải có mối quan hệ mật thiết với nhau. Nếu có mầu nhiệm mặc khải mà không có Lời Chúa quyền năng thì chưa chắc gì ta đã thấu hiểu để đón nhận và yêu mến - đây cũng là tác động của Chúa Thánh Thần.
    Viết Blog thật là thú vị, những sai sót từ ngữ ta có thể chữa được. Ta còn có thêm những đóng góp của người đọc, lắng nghe để học hỏi và sửa sai. Những gì chưa hoàn thiện, ta có thể làm cho nó hoàn thiện hơn, ngay cả việc tra từ và tìm xuất xứ của từng câu Kinh Thánh cũng vậy. Suy tư thì thoải mái, cứ nghĩ, cứ viết tha hồ, chẳng ai cấm cản hoặc bắt buộc mình điều gì. Ta thật sự làm người tự do.

4.Kết và lời nguyện :
    Tôi biết có người nói rằng lúc nào nhà họ cũng có một cuốn Kinh Thánh, thế nhưng ít khi họ mở ra đọc. Người ta đọc rất nhiều sách báo mạng, báo xã hội, nhưng quên mất cuốn sách quan trọng và thú vị nhất - đó là Thánh Kinh. Người ta lãng phí cuộc đời và năng lượng của họ vào vô số những thứ nhảm nhí, nhưng lại lơ là đối với điều duy nhất thật sự quan trọng - tìm thấy Thiên Chúa. Từ nguồn Thánh Kinh, thư của Phaolô gởi Timôthê đã tiên báo : "Thật vậy, sẽ đến thời người ta không còn chịu nghe giáo lý lành mạnh, nhưng theo những dục vọng của mình mà kiếm hết thầy này đến thầy nọ, bởi ngứa tai muốn nghe. Họ sẽ ngoảnh tai đi không nghe chân lý, nhưng hướng về những chuyện hoang đường."( 2 Tm 4,3-4 ).

    Lạy Chúa quyền năng, xin Ngài dùng Lời quyền năng của Ngài để ban cho chúng con ơn khôn ngoan, sức khỏe và sự hiểu biết.
Lạy Chúa Ba Ngôi cực Thánh, xin cho lòng dạ chúng con đừng trở nên khô khan, chai cứng để biết đón nhận Lời Chúa quyền năng. Từ đó chúng con có sức mạnh, sự biến đổi kỳ diệu, khiến chúng con trở nên đam mê Lời Chúa và khám phá ra những Chân lý Chúa muốn nói với chúng con, những thông điệp Chúa muốn gởi đến cho chúng con để chúng con vui sống, xem đó là chất liệu của tâm hồn và chúng con luôn luôn tận dụng thời gian để suy tư, tìm kiếm - Rồi Chúa lại đến với chúng con như một niềm ủi an vô hạn. "Xin Chúa hãy nói, bởi Tôi Tớ Ngài đang lắng tai nghe"( Tv 32 ). A-men !

JB.SĨ TRỌNG.

Chùm thơ 46

ĐỔI MỚI

Sinh lại từng ngày, ngày sinh lại
Mắt quen mở rộng ngút tầm nhìn
Con  tim   ân  ái   giao   hòa  mãi
Thức  tỉnh   đi  tìm   lửa   đức  tin.




TOÁN HỌC

Trong toán học có con đường rất đẹp,
Nếu  ta  đi  đến  kết  quả  cuối  cùng
Là  đáp  số  một  cuộc đời  đã  khép,
Nhờ tấm lòng luôn quãng đại bao dung.



LUẬT SINH TỒN

Con ong đẻ trứng cũng thành sâu,
Chẳng phải chỉ là con bướm đâu
Trái mỡn ong chích thành thối ruột
Bướm vờn  đẻ trứng  đậu  cành lâu.



TỰ CHỦ

Tự mình vỗ cánh mà bay,
Không gian thoáng rộng dù ngày hay đêm
Lắng nghe câu nói dịu êm,
Mà  Ngài   đã  phán   bên  thềm   năm  xưa(*).

(*)"Hãy tỉnh thức và cầu nguyện".( x Lc 21,36 v Mt 24,42 )

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019

Định mệnh yêu thương

Yêu thương là định mệnh thật sự của chúng ta. Một mình chúng ta không tìm thấy ý nghĩa cuộc sống - chúng ta tìm thấy nó cùng với người khác. Chúng ta không khám phá bí ẩn của cuộc đời chúng ta chỉ bằng cách nghiền ngẫm và tính toán trong suy tư đơn độc. Ý nghĩa cuộc sống chúng ta là một bí ẩn phải được bộc lộ cho chúng ta trong tình yêu, bởi người mà chúng ta yêu. Và nếu tình yêu này là không thực, bí ẩn sẽ không được khám phá, ý nghĩa sẽ không được phơi bày, thông điệp sẽ không được giải mã. Cùng lắm là chúng ta chỉ nhận được một thông điệp rời rạc và bị mã hóa, cái thông điệp sẽ đánh lừa chúng ta và làm chúng ta bối rối. Chúng ta sẽ không bao giờ sống thật sự trọn vẹn cho đến khi trao mình cho tình yêu - với người khác hoặc với Thiên Chúa.
*
Love is our true destiny. We do not find the meaning of life by ourselves alone – we find it with another. We do not discover the secret of our lives merely by study and calculation in our own isolated meditations. The meaning of our life is a secret that has to be revealed to us in love, by the one we love. And if this love is unreal, the secret will not be found, the meaning will never reveal itself, the message will never be decoded. At best, we will receive a scrambled and partial message, one that will deceive and confuse us. We will never be fully real until we let ourselves fall in love – either with another human person or with God.

 (Thomas Merton, From “Love and Living”)