CON TÀU TITANIC
KHI con tàu khổng lồ mang tên Titanic vừa xuất xưởng và hạ thủy, người ta có thể đọc thấy dọc theo sườn tàu có vẽ sơn những câu khẩu hiệu kiêu căng ngạo nghễ như sau :
No God, No PoPe ! ( Không có Chúa, cũng chẳng có Giáo Hoàng!) Le Christ Lui meme, ne le fera pas sombrer : Ni Le ciel, ni la terre ne peut nous engloutir ! ( Ngay đến Đức Kitô cũng không tài nào đánh đắm con tàu này. Cả trời lẫn đất cũng không thể khiến chúng ta bị nhận chìm !)
Ngay khi ấy, một trong các công nhân đóng tàu, vốn là một người công giáo ở Dublin đã ghi vào trong nhật ký như một lời tiên tri : " Vì những tội xúc phạm ghê gớm đó, tôi tin Titanic sẽ không bao giờ tới được New York"
Và quả không sai, vào lúc 0 giờ 5 phút ngày 14.4.1912, đúng ngày Chúa nhật Quasimodo tức Chúa Nhật II sau lễ Phục Sinh, tàu Titanic đã va chạm mạnh với một tảng băng khổng lồ giữa đại dương, nó thủng một lỗ lớn rồi gãy đôi. Người ta chỉ vớt được 705 người sống sót, còn 1.502 người đã chết theo con tàu kiêu hãnh...
Sau đó mấy ngày, một tờ báo lớn ở Anh đưa tin kèm theo 2 bức tranh hí họa đầy ý nghĩa : Hình vẽ con tàu và tảng băng ( Sự yếu đuối của con người và sức mạnh của Thiên Chúa ) và hình vẽ người đàn ông nhường chiếc phao cứu hộ cho một bà đang bế con ( sự yếu đuối của Thiên nhiên và sức mạnh của con người ).
Sự kiện thảm khốc đã xảy ra, không ai dám đổ trách nhiệm cho Thiên Chúa đã trừng phạt con tàu và những kẻ làm ra nó, nhưng người ta chỉ có thể khẳng định rằng : Chính sự tự mãn vênh vang của con người đã tự đánh chìm...
( Lm. Tiến Lộc )
Thứ Ba, 27 tháng 2, 2018
Tặng ông TS Bùi Hiền
Hỡi ông Tiến sĩ Bùi Hiền,
Ông cho tôi hỏi ông điên hay khùng ?
Ăn rồi nghĩ chuyện lung tung,
''Phát minh'' chữ viết tưởng chừng trò chơi
Tuổi già sắp cạn hết hơi,
Ông còn chọc chửi để người đời khinh
Mảnh bằng Tiến sĩ lưu linh,
Giúp gì đất nước khiến mình xứng danh ?
Xuân về ông vội khoe nhanh,
Một đôi câu đối chẳng thành văn chương
Chắc ông không được bình thường,
Mong ông thả bút về vườn chăn heo.
JB.Sĩ Trọng.
Ông cho tôi hỏi ông điên hay khùng ?
Ăn rồi nghĩ chuyện lung tung,
''Phát minh'' chữ viết tưởng chừng trò chơi
Tuổi già sắp cạn hết hơi,
Ông còn chọc chửi để người đời khinh
Mảnh bằng Tiến sĩ lưu linh,
Giúp gì đất nước khiến mình xứng danh ?
Xuân về ông vội khoe nhanh,
Một đôi câu đối chẳng thành văn chương
Chắc ông không được bình thường,
Mong ông thả bút về vườn chăn heo.
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Năm, 22 tháng 2, 2018
Nhớ Huế
Tôi thích hoa vàng trong nắng ấm,
Những ngày Hạ trắng dệt mênh mang
Chiều vương mắt tím buồn nhung thắm
Núi Ngự thông reo vọng ngút ngàn.
JB.Sĩ Trọng.
Những ngày Hạ trắng dệt mênh mang
Chiều vương mắt tím buồn nhung thắm
Núi Ngự thông reo vọng ngút ngàn.
JB.Sĩ Trọng.
Tình yêu khờ dại
Tôi là một gã rất khờ,
Đi tìm Thiên Chúa để yêu mơ
Thường hay thỏ thẻ và tâm sự,
Ngài ở bên tôi thật không ngờ.
Tôi là một gã rất điên,
Đi tìm Thiên Chúa kết tình duyên
Chẳng ai hiểu được lời tôi nói,
Nhưng thấy lòng mình sướng như tiên.
Tôi tìm một cõi rất tình,
Đêm về còn muốn gọi bình minh
Vầng trăng theo gót thơ đi mãi,
Chở vạn tâm tư gợi nhớ hình.
JB.Sĩ Trọng.
Chùm thơ 32
PHÙ HOA
Mỗi người có một giấc mơ,
Người mong, kẻ đợi trông chờ vào nhau
"Trăm năm có nghĩa gì đâu,
Chẳng qua một nắm cỏ khâu xanh rì" ...
@ DUY AN
Ừ nhỉ ! Bài thơ đậm nghĩa tình,
Đời người trôi nỗi kiếp phù sinh
Dẫu mai tro bụi quy hồi cố,
Trai tịnh thuyền quyên bất luận hình.
ĐIỀU VỐN DĨ
Bụi tro, tro bụi...Một đời người,
Gìa, trẻ chi rồi cũng thế thôi
Hơn nửa phận người mới hiểu được
Một thời oanh liệt bỗng ngừng trôi...
TƠ NHỆN
Dịu dàng con nhện giăng tơ,
Có bao nhiêu sợi mơ hồ nhả ra ?
Gió đưa cành lá la đà,
Tơ mềm quyện chặt, không sa xuống gần.
HỒI ỨC
Tôi nhớ con đường, bến nước xưa
Cây đa cổ thụ đứng ven bờ
Môi-sê trong thúng còn say ngủ,
Công chúa đem về nuôi tuổi thơ.
JB.Sĩ Trọng.
Mỗi người có một giấc mơ,
Người mong, kẻ đợi trông chờ vào nhau
"Trăm năm có nghĩa gì đâu,
Chẳng qua một nắm cỏ khâu xanh rì" ...
@ DUY AN
Ừ nhỉ ! Bài thơ đậm nghĩa tình,
Đời người trôi nỗi kiếp phù sinh
Dẫu mai tro bụi quy hồi cố,
Trai tịnh thuyền quyên bất luận hình.
ĐIỀU VỐN DĨ
Bụi tro, tro bụi...Một đời người,
Gìa, trẻ chi rồi cũng thế thôi
Hơn nửa phận người mới hiểu được
Một thời oanh liệt bỗng ngừng trôi...
TƠ NHỆN
Dịu dàng con nhện giăng tơ,
Có bao nhiêu sợi mơ hồ nhả ra ?
Gió đưa cành lá la đà,
Tơ mềm quyện chặt, không sa xuống gần.
HỒI ỨC
Tôi nhớ con đường, bến nước xưa
Cây đa cổ thụ đứng ven bờ
Môi-sê trong thúng còn say ngủ,
Công chúa đem về nuôi tuổi thơ.
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018
Thi tiếu Xuân
Giao thừa tờ lịch rụng cuối năm
Có kẻ đến nhà muốn hỏi thăm :
- Mổ vịt, mổ gà chưa vậy nhỉ ?
- Làm gì mà phải quá bận tâm !
Năm nào tôi cũng uống trà khuya,
Mừng đón xuân qua, phút giao thừa
Tiếng pháo bây giờ không có nữa,
Chỉ còn súng đạn, nổ hay chưa ?
Tôi sợ e rằng ngủ chẳng yên,
Bên ngoài xe cộ chạy liên miên
Sáng mai mồng một, chắc đường vắng?
Đức Phật khoanh tay trước cửa thiền.
JB.Sĩ Trọng.
Có kẻ đến nhà muốn hỏi thăm :
- Mổ vịt, mổ gà chưa vậy nhỉ ?
- Làm gì mà phải quá bận tâm !
Năm nào tôi cũng uống trà khuya,
Mừng đón xuân qua, phút giao thừa
Tiếng pháo bây giờ không có nữa,
Chỉ còn súng đạn, nổ hay chưa ?
Tôi sợ e rằng ngủ chẳng yên,
Bên ngoài xe cộ chạy liên miên
Sáng mai mồng một, chắc đường vắng?
Đức Phật khoanh tay trước cửa thiền.
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Năm, 15 tháng 2, 2018
Chùm thơ Tết
NHỚ TẾT QUÊ NHÀ
Đêm nghe tiếng gió thì thầm,
Ngày trôi lạc tận ngấm ngầm niềm đau
Miền Trung tháng Chạp mưa lâu,
Ra Giêng bớt lạnh bắt đầu đón Xuân.
VỜI VỢI
Câu thơ anh viết bốn mùa,
Trăn đi trở lại vẫn chưa hài lòng
Em về đứng cạnh bờ sông,
Nhìn hoa súng tím nở mông mênh buồn.
TẾT MIỀN SÔNG NƯỚC
Thời khắc năm mới tới hay chưa ,
Mà thấy lao xao bên khóm dừa ?
Con lạch thuyền trôi, du khách hẹn
Bến bờ còn lại để ai đưa ?
VIẾNG CHÙA( Bài 2 )
Lên Chùa cúng Phật ngập khói nhang,
Chẳng thấy ai trong cõi Niết bàn
Chỉ thấy mấy nhà sư rãnh rỗi,
Dở trò thuyết pháp với cầu an.
JB.Sĩ Trọng.
Đêm nghe tiếng gió thì thầm,
Ngày trôi lạc tận ngấm ngầm niềm đau
Miền Trung tháng Chạp mưa lâu,
Ra Giêng bớt lạnh bắt đầu đón Xuân.
VỜI VỢI
Câu thơ anh viết bốn mùa,
Trăn đi trở lại vẫn chưa hài lòng
Em về đứng cạnh bờ sông,
Nhìn hoa súng tím nở mông mênh buồn.
TẾT MIỀN SÔNG NƯỚC
Thời khắc năm mới tới hay chưa ,
Mà thấy lao xao bên khóm dừa ?
Con lạch thuyền trôi, du khách hẹn
Bến bờ còn lại để ai đưa ?
Lên Chùa cúng Phật ngập khói nhang,
Chẳng thấy ai trong cõi Niết bàn
Chỉ thấy mấy nhà sư rãnh rỗi,
Dở trò thuyết pháp với cầu an.
JB.Sĩ Trọng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








