Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018

Chùm thơ 45

LỬA THƠ

Đức tin giữ ấm cung lòng,
Đốt thay ánh nến khơi vòng lửa thơ
Lửa thơ bốc cháy bất ngờ,
Gây ra hỏa hoạn bến bờ tình yêu.



PHẢN DỤNG

Cửa Phật quanh năm áo nâu sồng
Nhà sư gõ mỏ, tụng kinh thông
Dở trò thuyết pháp, dân bu tới
Nỗi khổ ngàn năm mãi chất chồng.



MẠO BẢN PHIÊN

Một người đạo mạo, dáng đẹp trai
Thả gót  lê chân  bước  đường dài
Bưng  lấy  chiếc  ô  làm  khất thực
Ước gì  giống  được  Phật Như Lai ?



THỬ VẬN

Đầu bạc răng long - Một phận người,
Cố   làm   công   việc,   độ   cho   vui
Ngày mai  chốt cửa, thời  gian  cược
Thấy bóng thiên thu nhoẻn miệng cười.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

Nhóm máu nào ?

Một người bạn hỏi tôi rằng : Đức Maria có nhóm máu O, còn Đức Jesus lại có nhóm máu AB, tại sao lại như vậy ?

Nếu xét về khoa học thì đây là điều không thể xảy ra với con người, bởi vì theo nguyên tắc huyết học, nếu người mẹ có nhóm máu O thì người con không bao giờ có nhóm máu AB, cho dù nhóm máu của người cha là O, A, B hay AB. Riêng trường hợp Đức Jesus, theo Đức Tin Công Giáo, nhờ mầu nhiệm Nhập Thể mà "Lời hoá thành Nhục Thể", nên có những điều không thể giải thích và hiểu tỏ tường hết được, bởi đó là mầu nhiệm.

Nếu chỉ nói là mầu nhiệm thì đơn giản quá, vậy khi nhìn xa hơn và ngẫm nghĩ thêm một chút thì chắc có lẽ là Thiên Chúa đang muốn nói với con người điều gì chăng ? Vậy ta thử nhìn và ngẫm nghĩ một chút thử xem sao !

Thông tin người bạn hỏi tôi Đức Maria có nhóm máu O là dựa vào sự kiện bức tượng Đức Maria ở Akita chảy máu và dầu, các nhà khoa học đã xét nghiệm và nhận thấy nhóm máu O. Còn nhóm máu Đức Jesus dựa vào vết máu trên tấm khăn liệm thành Turin và phép lạ Thánh Thể ở Lanciano.

Thân xác hữu hình của con người từ tinh cha - huyết mẹ mà thành, nên máu là cái căn bản nhất, cần thiết nhất phải có nơi con người. Có thể nói là dòng máu biểu hiện được căn tính của mỗi người.

Nhóm máu O là nhóm máu chuyên cho, phải chăng điều đó muốn nói rằng : tự căn bản Đức Mẹ là hình ảnh của sự cho đi trọn hảo. Mẹ đã trao cho Thiên Chúa tất cả từ tiếng xin vâng. Một thụ tạo phải biết bước ra khỏi sự đón nhận mà bước lên để trao ban.

Nhóm máu AB là nhóm máu chuyên nhận, vậy thì thật lạ là một Thiên Chúa Toàn Năng luôn trao ban lại thành chuyên nhận là cớ làm sao ? Cũng giống như con người sao ? Có hơn gì con người đâu ? Thì đúng vậy mà, có khác gì con người đâu ! Một Thiên Chúa đã "trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế" (Phi 2, 7). Để giống như con người, để nhận lấy tất cả những tội lỗi, khổ đau của con người lên chính mạng sống mình. Để nhận lấy thật nhiều khổ đau của người khác giữ cho chính mình và chỉ trao đi những niềm vui. 

Bởi vì vốn dĩ cuộc đời này con người luôn ném khổ đau ra xa và chỉ giữ lấy niềm vui, nhưng niềm vui thì lại ít mà khổ đau lại nhiều, nên Thiên Chúa phải nhận phần nhiều những cái con người muốn ném đi thế thôi !

101 năm Đức Maria hiện ra lần cuối tại Fatima, Dom.NTP - JADE.

Chúa ban cho hay trả công ?

Chúng ta là con cái của Thiên Chúa. Chúa chính là Cha của chúng ta. 
Người Cha có trả công cho con mình như ông chủ trả công cho nhân viên ? Và trả công thì phải tính toán theo công sức.
Còn Cha của chúng ta thì không bao giờ tính toán. Người Cha ban cho con mình tất cả những gì con cần, mà Cha thấy tốt cho con. Cho không tính toán, dù con chẳng làm được gì. Và thậm chí, Cha đã hy sinh, chịu chết vì con trên Thập giá.
Con người của chúng ta cũng vậy, làm cha mẹ luôn cho con cái tất cả, không tính toán thiệt hơn; không phân biệt giỏi kém; càng kém lại càng thương. Cha mẹ hy sinh hết vì con, thậm chí cả mạng sống mình. CHO con tất cả chứ không TRẢ CÔNG cho con. Vì con có làm đến thế nào thì cũng khó trả hết công ơn cha mẹ.
Thì Thiên Chúa còn hơn thế.
Chúng ta vẫn hay nói: " Chúa sẽ trả công bội hậu cho anh, cho chị..." , cũng là có ý muốn nói : " Chúa sẽ ban ơn cho anh, cho chị."
Nhưng nên chăng chúng ta dùng từ " Chúa ban", để một lần nữa cảm thấy hạnh phúc vì mình là CON của CHÚA, và để mình thêm nhỏ bé trước mặt Người: một đứa con khiêm hạ, một đứa con bé bỏng, không có công trạng gì...nhưng luôn được yêu thương.
Có đôi khi...chúng ta cứ quen nói " Chúa trả công" để rồi vô tình chúng ta trở nên tính toán với Chúa, và cứ mỗi việc tốt chúng ta làm lại nghĩ Chúa sẽ trả công. Thay vì chúng ta hãy làm vì lòng yêu mến, đơn sơ, vô vị lợi, và hạnh phúc âm thầm khi biết Cha mình đang mỉm cười trìu mến. Và mọi sự, cứ để Cha lo. 😊😙
Xin cho mỗi chúng con là đứa con chỉ sống hoàn toàn tín thác vào Tình thương vô bờ của CHA mình, là THƯỢNG ĐẾ và là ĐẤNG CỨU RỖI mình. Là Gia nghiệp lớn lao nhất của đời mình.

Xin Chúa cho con biết làm vì lòng yêu mến, không phải làm vì nghĩ Chúa sẽ trả công. Vì đời con có công trạng gì để đáng được Chúa trả công! Trong khi Chúa đã chết vì con.

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018

Về lại phố xưa

( Tặng Đỗ Hào )

Vùng trời nào cho anh thương nhớ,
Đưa  em   về   kỉ  niệm   tuổi  thơ ?
Vầng trăng kia chênh chếch đầu phố
Thuở  ấy   yêu  em   quá   bất  ngờ !

Nơi ấy làm anh xao xuyến nhiều,
Trăng tà ngã bóng,Tết Nguyên tiêu
Em đi  qua phố  khi  chiều xuống,
Lấp lánh  đèn hoa, dáng  mỹ miều.

Đêm  ấy   anh  về   với   phố  xưa,
Hiu hiu gió lạnh, tiếng chuông chùa
Chuyến xe phở gõ khuya còn bán,
Củi  cháy  than  hồng  nổ  say  sưa.

Xào  xạc  mùa  thu  lá  rụng  vàng,
Giàn  hoa  thiên  lý  rủ  mênh mang
Sân  nhà  gạch  đỏ  rêu  xanh  bám,
Lừng lựng hương thơm đến ngỡ ngàng.

Anh   vẫn   đi   về   với   phố   xưa,
Nghe  như  có  tiếng  của  ai  đùa
Âm thanh nhạc Trịnh còn văng vẳng
Dìu  dặt   cung  đàn   vọng  gió  đưa...

JB.Sĩ Trọng.

Mất gốc

- Disappearing roots
“Nhà là nơi chúng ta bắt đầu từ đó.” T.S. Eliot đã viết như thế và câu này nói lên một cảm nghiệm vừa tự do vừa đau lòng. Phần tôi, tôi xin dẫn ra một câu chuyện của tôi:
Tôi lớn lên trong cộng đồng nhập cư thế hệ thứ hai ở vùng đồng cỏ Canada. Thế hệ ông bà của tôi là những người nhập cư đầu tiên ở vùng đất này và họ tự tay dựng lên tất cả mọi sự, từ căn nhà cho đến ngôi trường, tất cả đều xây từ những gì họ kiếm được, nằm cạnh các con đường hay đường ray xe lửa. Họ làm tốt nhất với những gì có trong tay, trong đầu không mảy may tơ tưởng xây một cái gì bền vững lâu dài.
Vì thế có nhiều căn nhà họ xây mà tôi thấy lúc còn nhỏ, giờ đã biến mất. Trường cấp II của tôi đã đóng cửa từ khi tôi còn là sinh viên. Bây giờ cả tòa nhà và khuôn viên đã biến mất. Thay vào đó là những cánh đồng lúa mì, chẳng ai biết trên mảnh đất này đã từng có một ngôi trường... Và rồi, tất cả mọi công trình khác trong ký ức tuổi thanh thiếu niên của tôi đều đã biến mất. Xét theo những gì đã nuôi dưỡng tôi thuở bé, thì tôi đúng là con mồ côi. Nhưng, tôi không phải là người duy nhất như thế. Thời này, tất cả chúng ta, cách này cách khác, đều là con mồ côi.
Từ năm 1970, trong quyển sách “Cú sốc tương lai”, Alvin Toffler đã đưa ra sự chóng qua và nhất thời đang ngày càng có vai trò lớn hơn trong việc định hình tâm trí chúng ta, khi sự vật, con người, nơi chốn, kiến thức, các tổ chức đang lướt nhanh trong cuộc đời chúng ta. Ông đã viết điều này từ lâu, trước khi công nghệ thông tin tác động triệt để trên cuộc sống chúng ta. Sự chóng qua và nhất thời mà Toffler mô tả vào năm 1970 đã bị hạ giá và trở nên nhỏ bé trước công nghệ thông tin ngày nay. Theo tiêu chuẩn tốc độ đổi thay ngày nay, thì tốc độ thay đổi sự vật, con người, nơi chốn, kiến thức và các tổ chức của thập niên 1970 chỉ là rùa bò. Ngày nay, càng ngày càng có nhiều công trình thời niên thiếu của chúng ta bị biến mất nhiều hơn nữa.
Vậy thì chúng ta nói được gì về điều này? Liệu sự chóng qua này nói lên điều gì về cuộc sống và thời đại của chúng ta? Nó tốt hay xấu?
Tôi ngờ rằng chúng ta vẫn còn đang tìm tòi. Sự chóng qua và nhất thời không phải là xấu, dù chúng cũng không phải là những điều tốt thiết yếu. Với tôi, có vẻ như chúng là một gói hỗn hợp, một phúc lành phức hợp. Xét tích cực, chúng cho chúng ta một sự tự do mới. Trong nhiều thế kỷ, con người bị giam hãm quá đỗi trong sự trường tồn ngột ngạt của các sự vật, nơi chốn, và kiến thức của thời đại mình. Họ có sự ổn định, nhưng lại kèm theo tính dửng dưng lạnh lẽo. Tất cả mọi thứ đều được giữ chắc, nhưng quá chắc, có quá ít cánh cửa được mở ra. Sự chóng qua và nhất thời trong cuộc sống cho chúng ta tự do bằng cách cho chúng ta để mình được nuôi dưỡng và hưởng phúc nhờ cội rễ của mình, cho dù cội rễ này không ràng buộc chúng ta.
Nhưng như thế cũng có một chuyện đau lòng. Cứ liên tục thấy những gì quen thuộc biến mất sẽ làm chúng ta đau lòng, đúng là vậy. Về thăm mái nhà xưa, trường học cũ, hàng xóm cũ, hay lần giở những trang sách một thời nuôi dưỡng chúng ta là một chuyện lành mạnh. Vì thế mất đi các sự vật, nơi chốn thời niên thiếu là một chuyện đau lòng.
Nhưng nỗi đau của sự chóng qua và nhất thời trong cuộc sống cũng có thể giúp chúng ta hướng về những gì không thay đổi, cụ thể hơn, đó là đức tin, đức cậy, và đức mến. Các nhân đức này chẳng bao giờ bị san bằng, bị thay thế bởi những cánh đồng, bị hỏa thiêu, bị sung công và phá sập để làm xa lộ, hay bị biến thành lỗi thời. Kinh thánh cho chúng ta thấy, trong thế giới này, chúng ta chẳng có thành đô nào vĩnh cửu, nhưng chúng ta được gắn kết không phân ly với những sự trường tồn bất diệt. Hàng thế kỷ trước Công nguyên, tác giả sách “Giảng viên” Qoheleth đã cảnh báo chúng ta rằng mọi thứ đời này là phù hoa: “Phù hoa nối tiếp phù hoa, hết thảy là phù hoa.”
Cảm nghiệm cái gì cũng chóng qua có thể làm chúng ta đau lòng, nhưng nó cũng là động lực để cho chúng ta tìm kiếm sâu hơn bên trong tất cả những thứ nhất thời này, để từ đó tìm được một điều trường tồn bất diệt.
*Ronald  Rolheiser
(Bản dịch của Ha Nguyen )

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2018

Về lại Thủ Thiêm

( Tặng Trinh và anh Hữu )

Lâu rồi về lại Thủ Thiêm,
Nhìn cây đước mọc bên triền đất xưa
Xa xa thấp thoáng bóng dừa,
Dòng Mến Thánh giá các xơ dịu hiền
Nơi đây phong cảnh thần tiên,
Đầm lầy, dừa nước ru êm mỗi ngày
Bình an như được đong đầy,
Không gian tĩnh lặng ngất ngây hồn người
Êm  đềm  hơn  cả  mọi  nơi,
Cách ly thành phố biển đời nhốn nhao
Câu kinh, tiếng hát, lời chào
Niềm  vui  gặp  gỡ  biết  bao  ân  tình
Chuyến đi từ thiện với Trinh,
Cho tôi tìm lại bóng hình người thương(*).

(*)Gặp lại các xơ Dòng Mến Thánh Gía mà trước đây gia đình đã quen biết.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Sáu, 26 tháng 10, 2018

Tôn giáo và hạnh phúc


Cuối năm 2011, để phân tích kinh nghiệm về nỗ lực của tôn giáo đối với hạnh phúc, người ta đã sử dụng các dữ liệu từ 3 đợt (2002/2003, 2004 và 2006) của tổ chức Nghiên cứu Xã hội Âu châu (ESS – European Social Survey) đối với 114.019 cá nhân ở 24 quốc gia.

Các dữ liệu này cung cấp thông tin về đặc tính cá nhân như giới tính, tuổi tác, thu nhập, sức khỏe tổng quát theo quan điểm cá nhân, tình trạng hôn nhân, hoạt động chính, số con và trình độ học vấn, và những phương diện khác…
Khi làm trắc nghiệm thống kê tìm các mối tương quan các biến số giữa hạnh phúc và tôn giáo, người ta có kết quả chủ yếu là:
1. Có hệ quả quan trọng thuộc về tôn giáo đối với hạnh phúc. Những người theo một tôn giáo nào đó sẽ sống hạnh phúc hơn những người không có tôn giáo.
2. Tôn giáo hoặc giáo phái có hệ quả quan trọng đối với hạnh phúc. Người Tin Lành, các tín đồ Kitô giáo khác và người Công giáo cho biết họ hạnh phúc hơn người theo Chính thống giáo và các Giáo hội Đông phương.
3. Dường như có mối quan hệ tích cực giữa mức độ tôn giáo ở một người đối với hạnh phúc: Càng sùng đạo càng hạnh phúc. Tuy nhiên, những người tự coi mình là “không có tôn giáo” (0) có mức hạnh phúc tương đối so với những người có mức 5 về tỷ lệ sùng đạo.
4. Thường xuyên tham dự các nghi lễ tôn giáo cũng tương quan với hạnh phúc: những người hàng ngày tham dự các nghi lễ tôn giáo thì hạnh phúc hơn những người không tham dự.
Theo Internet