Đông Châu(*) tìm đến đất Hoa Lư,
Núi đá leo cao cũng mệt nhừ
Vẫn viết vần thơ thương Bộ Lĩnh
Mã Yên lưng ngựa, chốn ngàn cư.
Nghìn năm lăng mộ để ai lo ?
Sứ mệnh giang sơn, một cơ đồ
Lịch sử ghi danh người muôn thuở
Thân nằm, xương thịt hóa thành tro.
(*)Nhà thơ Đông Châu khi đến Cố đô Hoa Lư, phải trèo lên 256 bậc đá núi Mã Yên để thăm viếng lăng Hoàng Đế Đinh Bộ Lĩnh, ông cảm khái làm nên bài thơ trong đó có hai câu : "Non sông Cồ Việt nào đâu đó / Bảng lảng thành Hoa bóng ác chiều".
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018
Quảng đại
Đức Chúa Giêsu ngồi dối diện với thùng tiền dâng cúng cho Đền Thờ. Người quan sát xem đám đông bỏ tiền vào đó ra sao. Có lắm người giàu bỏ thật nhiều tiền. Cũng có một bà góa nghèo đến bỏ vào đó hai đồng tiền kẽm, trị giá một phần tư đồng bạc Rôma. Đức Giêsu liền gọi các môn đệ lại mà nói: “ Thầy bảo thật anh em: “ Bà góa nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết. Quả vậy, mọi người đều rút từ tiền dư bạc thừa của mình mà bỏ vào đó; còn bà này, thì rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống.”
Đối với con mắt của người đời, tiền dâng cúng của bà góa chẳng có giá trị gì so với số tiền lớn của người giàu. Chúa Giêsu có một cách đáng giá khác với cách đánh giá của loài người. Giá trị không phải ở chỗ nhiều hay ít, nhưng là ở tấm lòng của người dâng cúng. Người giàu có dâng cúng của dư thừa, nhưng tâm hồn họ chỉ để phô trương công đức để cho người khác nhìn thấy và ca tụng họ là người hào phóng; còn với hai đồng kẽm của bà góa, thật chẳng đáng gì, nhưng Chúa lại khen là người dâng cúng nhiều hơn ai hết. Bà dâng cúng cả mạng sống mình, bà “rút từ cái túng thiếu của mình mà bỏ vào đó tất cả tài sản, tất cả những gì bà có để sống.” Điều đáng khen là ở nổ lực và tinh thần dâng cúng. Bà góa nghèo tiền bạc, nhưng lại giàu lòng quảng đại; bà ít tiền, nhưng giàu lòng tín thác vào Thiên Chúa. Bà ít tiền, nhưng bà sẵn sàng hy sinh mạng sống mình vì Chúa. Bà khiêm nhu, không tự mãn.
Lòng quảng đại của bà góa dựa vào sự tín thác vào Thiên Chúa. Bà không nghĩ đến số phận của mình sẽ phải sống thế nào cho ngày mai. Lòng quảng đại và hy sinh của bà vượt thắng sự thu lợi ích kỷ cho riêng mình. Bà quảng đại và hy sinh quên mình.
Mẹ Têrêxa kể lại rằng: Một hôm mẹ đi xuống phố. Một người ăn mày đến gặp mẹ và nói: “ Thưa mẹ Têrêxa, mọi người đều cho mẹ tiền. Tôi cũng muốn cho mẹ. Hôm nay, suốt cả ngày, tôi chỉ có được ba mươi xu. Tôi muốn cho mẹ số tiền ấy.”
Mẹ Têrêxa suy nghĩ một lúc : “ Nếu tôi nhận ba mươi xu, thì tối nay anh ta phải nhịn ăn; còn nếu tôi không nhận, tôi sẽ làm tình cảm anh bị tổn thương; vì thế tôi nhận số tiền ấy. Tôi chưa bao giờ thấy được niềm vui như thế trên khuôn mặt của người ăn mày ấy.”
Mẹ Têrêxa nói tiếp: “ Đối với người đàn ông nghèo này, phải ngồi suốt cả ngày chỉ xin được ba mươi xu. Đẹp biết bao! Ba mươi xu chỉ là một món tiền nhỏ và có thể tôi chẳng mua được gì, nhưng vì anh ta đã cho nó và tôi đã nhận; nó trở nên có giá trị gấp ngàn lần, vì nó được cho với bao nhiêu yêu thương. Thiên Chúa nhìn thấy không phải là sự to tát của công việc, mà vào tình yêu thương qua đó công việc được hoàn thành.”
Người ta thường nhìn bên ngoài để đánh giá bản chất, do đó dễ sai lầm; còn Chúa Giêsu lại đánh giá hành động của con người từ bên trong, từ tâm hồn họ. Cách dâng cúng của người giàu mà thiếu khiêm nhu, không tín thác vào Thiên Chúa thì cũng giống như những ông kinh sư “ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được người ta chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi chỗ nhất trong đám tiệc” vậy.
Hoang Trung
Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2018
Hoài niệm mùa thu
Tôi nhớ mùa thu của năm xưa,
Bên hiên nhà gỗ trẻ nô đùa
Giàn hoa thiên lý rung rinh lá,
Tỏa ngát hương nồng theo gió đưa.
Tôi nhớ bao năm tiếng mẹ buồn,
À ơi bên võng hát ru con
Lời thơ mẹ hát nghe sâu thẳm,
Mang lấy trong hồn cả nước non.
Tôi nhớ bao câu nói dịu dàng,
Mẹ từng chia sẻ với con ngoan
Một lòng trung nghĩa tin yêu Chúa
Cầu nguyện xin ơn phước ngập tràn.
Tôi nhớ bao câu nói ngọt ngào,
Mẹ về trong những giấc chiêm bao
Lắng nghe câu hịch thời vua chúa,
Mời gọi dân ta đánh giặc Tàu...
Nếu mà dân tộc bị đao binh,
Con hãy đi vào cuộc chiến chinh
Đánh tan quân giặc, niềm vui lớn
Đem lại cho dân nước thái bình...
Tôi nhớ mùa thu của năm xưa,
Trước sân nhà nhỏ cỏ lưa thưa
Mẹ thường hay đứng nhìn con trẻ
Hong tóc bên thềm theo gió đưa.
JB.Sĩ Trọng.
Bên hiên nhà gỗ trẻ nô đùa
Giàn hoa thiên lý rung rinh lá,
Tỏa ngát hương nồng theo gió đưa.
Tôi nhớ bao năm tiếng mẹ buồn,
À ơi bên võng hát ru con
Lời thơ mẹ hát nghe sâu thẳm,
Mang lấy trong hồn cả nước non.
Tôi nhớ bao câu nói dịu dàng,
Mẹ từng chia sẻ với con ngoan
Một lòng trung nghĩa tin yêu Chúa
Cầu nguyện xin ơn phước ngập tràn.
Tôi nhớ bao câu nói ngọt ngào,
Mẹ về trong những giấc chiêm bao
Lắng nghe câu hịch thời vua chúa,
Mời gọi dân ta đánh giặc Tàu...
Nếu mà dân tộc bị đao binh,
Con hãy đi vào cuộc chiến chinh
Đánh tan quân giặc, niềm vui lớn
Đem lại cho dân nước thái bình...
Trước sân nhà nhỏ cỏ lưa thưa
Mẹ thường hay đứng nhìn con trẻ
Hong tóc bên thềm theo gió đưa.
JB.Sĩ Trọng.
Vua Tình yêu
Không biết vì thật lòng hay có ý mĩa mai, ông Philatô đã hai lần hỏi Chúa Giêsu có phải là vua không. Lần thứ nhất ông hỏi: “ Ông có phải là vua dân Do thái không?” Chúa Giêsu không trả lời phải hay không phải, nhưng Ngài lại hỏi: “ Ngài tự ý nói điều đó, hay những người khác đã nói với ngài về tôi?” Câu trả lời của Philatô vô tình lại nói lên một sư thật: dân ngoại lại tuyên xưng Chúa Giêsu là vua, còn dân Chúa lại phản bội, không chịu nhận biết Ngài: “Tôi là người Do thái sao? Chính dân của ông và các thượng tế đã nộp ông cho tôi?” Chúa Giêsu không trực tiếp xác nhận, nhưng gián tiếp Ngài xác nhận là vua, khi Ngài nói: “ Nước tôi không thuộc về thế gian này.” Như thế, Ngài có một vương quốc, nhưng vương quốc của Ngài không thuộc thế gian này. Nghe nói thế, lần thứ hai Philatô lại hỏi: “ Vậy ông là vua sao?” Chúa Giêsu cũng chưa chính thức tuyên bố Ngài là vua, nhưng gián tiếp xác nhận qua câu nói của Philatô: “ Chính Ngài nói rằng tôi là vua.” Chúa Giêsu là vua, nhưng chỉ thực sự là vua khi Ngài chịu chết trên thánh giá và sau ba ngày sống lại. Thánh giá là ngai vàng để Vua Kitô đăng quang.
Nhiệm vụ đầu tiên của Vua Kitô là: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian vì điều này: đó là để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi.” Chính Philatô cũng chưa biết sự thật ấy là gì, nên ông đã hỏi: “ Sự thật là gì?”
Sự thật đầu tiên là nhận biết, tôn thờ chỉ một Thiên Chúa duy nhất là Đấng tạo dựng vũ trụ và muôn loài. Ngài là Anhpha và Ômêga, là Đấng hiện có, đã có và đang đến, là Đấng Toàn Năng. Ngôi Hai Thiên Chúa đã được Chúa Cha ban cho mọi quyền năng trên trời dưới đất, vì thế Chúa Giêsu là Vua vũ trụ.
Sự thật thứ hai là con người được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa, nhưng con người, vì yếu đuối đã sa ngã, đi trái đường lối của Thiên Chúa, đã phải sống trong tình trạng tội lỗi và diệt vong. Vì yêu thương và muốn cứu vớt loài người, Chúa Cha đã sai Con Một yêu dấu của Ngài xuống trần gian để gánh tội lỗi cho nhân loại. Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người không phải thiết lập một vương quốc ở trần gian này, nhưng là để làm chứng, để chuẩn bị cho một vương quốc sự thật mà ai nghe theo sự thật là con dân của vương quốc ấy. Con dân của vương quốc ấy sẽ có sự sống đời đời, không bị diệt vong vì tội lỗi.Tin Mừng là những sự thật cho ai nghe theo tiếng của Vua sự thật. Như thế Chúa Giêsu là Vua sự sống vĩnh cửu, không ai có thể cướp lấy sự sống ở nơi những ai tin và nghe theo tiếng nói của Vua Sự thật
Sự thật thứ ba là Con Thiên Chúa xuống trần gian không phải để cai trị, không phải để thiết lập một vương quốc để thống trị nhưng để thiết lập một vương quốc yêu thương, không phải để được phục vụ nhưng là để phục vụ con người như tôi tớ. Vì yêu thương loài người mà Ngôi hai Thiên Chúa đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận yếu hèn của con người và đã vâng lời cho đến chết trên thập giá. Ngài đã hiến trọn mạng sống mình vì yêu. Chúa Giêsu là Vua Tình Yêu phục vụ.
Những câu hỏi của ông Philatô: “ Vậy ông có phải là vua dân Do thái không” và “ Sự thật là gì?” có lẽ cũng là những câu hỏi của những ai chưa tin, không tin hay tin mơ hồ về Thiên Chúa. Những câu hỏi ấy sẽ được trả lời vào ngày phán xét chung, ngày Vua Vũ trụ, Vua Tình yêu, Vua sự Thật ngự trên ngai để xét xử loài người. “ Kìa, Người ngự đến giữa đám mây. Ai nấy sẽ thấy Người, cả những kẻ đã đâm Người. Mọi dân trên mặt đất sẽ đấm ngực than khóc khi thấy Người. Đúng thế! Amen.” ( Kh 1: 7)
Hoàng Trung
Nhiệm vụ đầu tiên của Vua Kitô là: “Tôi đã sinh ra và đã đến thế gian vì điều này: đó là để làm chứng cho sự thật. Ai đứng về phía sự thật thì nghe tiếng tôi.” Chính Philatô cũng chưa biết sự thật ấy là gì, nên ông đã hỏi: “ Sự thật là gì?”
Sự thật đầu tiên là nhận biết, tôn thờ chỉ một Thiên Chúa duy nhất là Đấng tạo dựng vũ trụ và muôn loài. Ngài là Anhpha và Ômêga, là Đấng hiện có, đã có và đang đến, là Đấng Toàn Năng. Ngôi Hai Thiên Chúa đã được Chúa Cha ban cho mọi quyền năng trên trời dưới đất, vì thế Chúa Giêsu là Vua vũ trụ.
Sự thật thứ hai là con người được tạo dựng theo hình ảnh của Thiên Chúa, nhưng con người, vì yếu đuối đã sa ngã, đi trái đường lối của Thiên Chúa, đã phải sống trong tình trạng tội lỗi và diệt vong. Vì yêu thương và muốn cứu vớt loài người, Chúa Cha đã sai Con Một yêu dấu của Ngài xuống trần gian để gánh tội lỗi cho nhân loại. Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người không phải thiết lập một vương quốc ở trần gian này, nhưng là để làm chứng, để chuẩn bị cho một vương quốc sự thật mà ai nghe theo sự thật là con dân của vương quốc ấy. Con dân của vương quốc ấy sẽ có sự sống đời đời, không bị diệt vong vì tội lỗi.Tin Mừng là những sự thật cho ai nghe theo tiếng của Vua sự thật. Như thế Chúa Giêsu là Vua sự sống vĩnh cửu, không ai có thể cướp lấy sự sống ở nơi những ai tin và nghe theo tiếng nói của Vua Sự thật
Sự thật thứ ba là Con Thiên Chúa xuống trần gian không phải để cai trị, không phải để thiết lập một vương quốc để thống trị nhưng để thiết lập một vương quốc yêu thương, không phải để được phục vụ nhưng là để phục vụ con người như tôi tớ. Vì yêu thương loài người mà Ngôi hai Thiên Chúa đã trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân phận yếu hèn của con người và đã vâng lời cho đến chết trên thập giá. Ngài đã hiến trọn mạng sống mình vì yêu. Chúa Giêsu là Vua Tình Yêu phục vụ.
Những câu hỏi của ông Philatô: “ Vậy ông có phải là vua dân Do thái không” và “ Sự thật là gì?” có lẽ cũng là những câu hỏi của những ai chưa tin, không tin hay tin mơ hồ về Thiên Chúa. Những câu hỏi ấy sẽ được trả lời vào ngày phán xét chung, ngày Vua Vũ trụ, Vua Tình yêu, Vua sự Thật ngự trên ngai để xét xử loài người. “ Kìa, Người ngự đến giữa đám mây. Ai nấy sẽ thấy Người, cả những kẻ đã đâm Người. Mọi dân trên mặt đất sẽ đấm ngực than khóc khi thấy Người. Đúng thế! Amen.” ( Kh 1: 7)
Hoàng Trung
Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018
Tặng Cường cà phê M'JA
Làm sao có được một tình yêu ?
Năm tháng trôi qua trải nghiệm nhiều
"Lòng khổ đi tìm thương xót khổ,
Khổ trần xin họp bến nâng niu".
Em đã nhớ về câu nói xưa,
Bao nhiêu khát vọng vẫn không thừa
"Hết thời bỉ cực"..., vui tìm lại
Bên chốn ân tình chung sớm trưa.
Có lẽ thời gian muốn nhắn giùm,
Đường đời vạn nẻo với đôi chân
Bước đi không ngại vì gian khổ,
Vất vả, long đong... gánh bội phần !
Làm sao có được một tình yêu ?
Cái giá trăm năm, nặng nợ nhiều
Sưởi ấm tâm hồn hương lửa mới
Mong tìm bến đợi để nâng niu.
JB.Sĩ Trọng.
Năm tháng trôi qua trải nghiệm nhiều
"Lòng khổ đi tìm thương xót khổ,
Khổ trần xin họp bến nâng niu".
Em đã nhớ về câu nói xưa,
Bao nhiêu khát vọng vẫn không thừa
"Hết thời bỉ cực"..., vui tìm lại
Bên chốn ân tình chung sớm trưa.
Có lẽ thời gian muốn nhắn giùm,
Đường đời vạn nẻo với đôi chân
Bước đi không ngại vì gian khổ,
Vất vả, long đong... gánh bội phần !
Làm sao có được một tình yêu ?
Cái giá trăm năm, nặng nợ nhiều
Sưởi ấm tâm hồn hương lửa mới
Mong tìm bến đợi để nâng niu.
JB.Sĩ Trọng.
Thư một Lm Công Giáo
Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times:
Anh bạn phóng viên thân mến.
Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo.
Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ.
Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970 (đã 48 năm !) một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980 (đã 38 năm !) và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn…. Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách!
Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên.
Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới.
Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới:
1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm;
2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh;
3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng;
4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em;
5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ;
6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa;
7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay;
8) Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh;
9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng;
10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV……
11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác;
12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước;
13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản;
14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy… không ai sống hơn 40 tuổi cả….;
15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục “bình thường” sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ;
Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang “Tin Mừng”, và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rừng đang mọc và phát triển.
Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó.
Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục.
Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình.
Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác…. Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm.
Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn.
Chào anh trong Đức Kitô,
Linh mục Martin Lasarte, SDB
“Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”.
(St. Padre Pio)
Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018
Chùm thơ 45
LỬA THƠ
Đức tin giữ ấm cung lòng,
Đốt thay ánh nến khơi vòng lửa thơ
Lửa thơ bốc cháy bất ngờ,
Gây ra hỏa hoạn bến bờ tình yêu.
PHẢN DỤNG
Cửa Phật quanh năm áo nâu sồng
Nhà sư gõ mỏ, tụng kinh thông
Dở trò thuyết pháp, dân bu tới
Nỗi khổ ngàn năm mãi chất chồng.
MẠO BẢN PHIÊN
Một người đạo mạo, dáng đẹp trai
Thả gót lê chân bước đường dài
Bưng lấy chiếc ô làm khất thực
Ước gì giống được Phật Như Lai ?
THỬ VẬN
Đầu bạc răng long - Một phận người,
Cố làm công việc, độ cho vui
Ngày mai chốt cửa, thời gian cược
Thấy bóng thiên thu nhoẻn miệng cười.
JB.Sĩ Trọng.
Đức tin giữ ấm cung lòng,
Đốt thay ánh nến khơi vòng lửa thơ
Lửa thơ bốc cháy bất ngờ,
Gây ra hỏa hoạn bến bờ tình yêu.
PHẢN DỤNG
Cửa Phật quanh năm áo nâu sồng
Nhà sư gõ mỏ, tụng kinh thông
Dở trò thuyết pháp, dân bu tới
Nỗi khổ ngàn năm mãi chất chồng.
MẠO BẢN PHIÊN
Một người đạo mạo, dáng đẹp trai
Thả gót lê chân bước đường dài
Bưng lấy chiếc ô làm khất thực
Ước gì giống được Phật Như Lai ?
THỬ VẬN
Đầu bạc răng long - Một phận người,
Cố làm công việc, độ cho vui
Ngày mai chốt cửa, thời gian cược
Thấy bóng thiên thu nhoẻn miệng cười.
JB.Sĩ Trọng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)