Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020

Chùm thơ 61

TẶNG NGƯỜI MUA DIÊM

Hãy mua diêm đi bạn,
Đốt lên giữa cuộc đời 
Nhìn những tia vệt sáng
Lòng ngập tràn yên vui.



SỢ MẤT

( Viết cho gioitreconggiao.org )

Tôi  sợ  có  ngày  phải  mất  em,
Nên tôi nhắn gởi mọi người xem
Biết bao suy nghĩ đầy tâm huyết,
Xin chớ  vô tình, chớ  lãng quên.



VÔ VI

Tình  yêu  như  một  cõi  vô vi,
Ta  thấy  thân  ta  được  độ  trì
Ngài đến nhẹ nhàng và dễ chịu
Hương tình mát dịu, đẹp lưu ly.



ĐỜI SỐNG LINH MỤC

Linh  Mục  là  người  được  sai  đi
Đêm nghe  tiếng gió thổi  thầm thì
Một mình cô độc trong phòng vắng
Có   Chúa   êm   đềm   bạn   cố  tri.



BẬT MÍ SỰ GIẢI MÃ

Tôi cũng  yêu thơ  suốt một thời
Mà không  giải mã  được  gì  tôi
Chỉ có ơn lành trong Thiên Chúa
Ngài mới cho hay một kiếp người.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2020

Trăng mùa Giáng Sinh









Trăng rót mật  trời đêm linh thánh,
Chúa Giáng Sinh cứu độ nhân trần
Hang  Bêlem  bò  lừa  ướt  lạnh,
Đức Mẹ nhìn Thiên Chúa hóa thân.

Đồi cao trăng nở thở hơi sương,
Lan tỏa từ xa xuống vệ đường
Trăng đẹp mơ hồ như thác nước
Tơ vàng dải lụa quyện trên mương.
 
Dẫu cho huyền thoại gọi thời gian,
Thì  cũng  không  ai  dễ  sẵn  sàng
Chỉ có một mình Con Thiên Chúa,
Mới đem  hạnh- phúc- thật  bình an.

Đại dịch  tràn lan  khắp  thế trần,
Giáo đường vang vọng tiếng chuông ngân
Ngôi Lời ngự đến - Ơn mầu nhiệm,
Đời  sống  con  người  được  cách  tân.

Trăng rải lụa mềm lên cỏ xanh,
Gió  ru  cây  lá  động  lay  cành
Hài Nhi cất tiếng, đêm Đông vắng
Máng  cỏ  Chúa  nằm, ai  ghé  thăm ?

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Năm, 24 tháng 12, 2020

Mừng Chúa Giáng Sinh













Sinh ra trong cảnh nghèo hèn,
Kinh thành David đêm đen lạnh lùng
Tuyết rơi phủ trắng cành thông,
Bò lừa nằm cạnh Hài Đồng Giêsu
Làng quê sương khói mịt mù,
Mục đồng báo thức, Ba Vua bái chào
Thiên Thần cất tiếng ngợi rao,
Hát ca chúc tụng Ngôi Cao Chúa Trời
Hôm nay Ngài đã xuống đời,
Ban  cho  nhân  thế  những lời  bình an
Cầu chúc Ơn phước ngập tràn,
Niềm  vui  ân  sủng  hòa  chan  mọi  nhà.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2020

Đức Maria, Tình yêu và Ơn Cứu độ


1. Đức Maria -Mẹ Vô nhiễm :
Đã qua ngày 8 tháng 12 - ngày lễ Đức Mẹ Vô nhiễm, nhưng tôi lại suy tư về Đức Mẹ vô nhiễm. Không hiểu vì sao đến thời điểm này, người Tin Lành vẫn không tin Đức Mẹ vô nhiễm nguyên tội. Không những thế, vẫn còn nhiều người khác không những không tin Mẹ vô nhiễm, mà còn thiếu lòng sùng kính đối với Mẹ nữa. Họ cứ cho rằng : Một người đàn bà trong nhân loại, làm sao không nhiễm bởi tội tổ tông ? Ôi thật là ngược ngạo ! Bản thân con người tội lỗi đi suy tư và xét đoán ý định khôn ngoan của Thiên Chúa ( TC ) : Đức Maria - Đấng vẹn sạch, vẹn tuyền - Đấng mà Thượng Đế từ thuở đời đời đã chọn và gìn giữ để xứng đáng làm Mẹ của Ngài.
Thử nghĩ xem : Giả sử, giữa khu rừng có một con suối. Ai muốn băng qua thì cũng phải lội xuống, khi lội không ai tránh khỏi nước bị dính chân. Chúa Giêsu không cần phải lội vì Ngài đi bộ được trên mặt nước. Đức Mẹ là người được Chúa Giêsu bồng qua con suối ấy nên Mẹ không bị nước dính chân - Với câu chuyện này ta nói Đức Mẹ vô nhiễm được không ?
Có một giáo họ khi làm tượng Mẹ Nữ Vương, hình ảnh Đức Mẹ bồng Chúa Giêsu : Đức Mẹ đầu có đội triều thiên mà Chúa Giêsu lại không có. Biểu tượng này có thể bị thiếu do cách hiểu, cũng như người ta nhìn nhận Đức Mẹ là Mẹ Chúa Giêsu, Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật, mà lại nói rằng : Mẹ không phải là Mẹ TC và Mẹ cũng không vô nhiễm tội tổ tông.
Thánh Kinh cho biết : Ngôi Cha đã thu gom nước lại một nơi và gọi đó là "Biển"( x St 1,9-10 ). Ngài cũng đã tổng hợp tất cả mọi ơn thánh trong một Người nữ là Maria. TC toàn năng đã thu tích tất cả những gì là mỹ miều xinh đẹp, tươi vui, cao quý nhất, kể cả Con Một yêu dấu của Ngài vào trong Maria, như nơi một kho tàng quý báu vô tận, chẳng lẽ nào Maria không vô nhiễm sao ?

2. Sự kết hợp của Chúa vào công trình Cứu độ :
TC không buộc ta phải nhận Chúa Kitô. Người vẫn tôn trọng sự tự do mà Người đã ban cho, không ép buộc. Và để cho Con người được ở một vị trí trung gian hoàn toàn, Chúa đã muốn có một người đại diện cho tất cả chúng ta tình nguyện nhận lấy việc làm môi giới của Con người và làm cho có hiệu quả đối với chúng ta. Người ấy chính là Đức Maria, nhờ tiếng "Xin vâng" mà Mẹ đã thưa khi Sứ thần Chúa đến truyền tin cho Mẹ ( x Lc 1,28-38 ). Bởi tiếng "Xin vâng" ấy Mẹ đã ưng thuận tham dự vào việc Cứu độ, tức là vào việc cứu chuộc mỗi người chúng ta vậy. Thiên Chúa đã tạo nên tâm hồn các bà mẹ, Ngài cũng thừa hiểu địa vị của các bà trong đời sống trần gian của chúng ta. Ngài biết các bà mẹ yêu ta thế nào và đời sống chúng ta tươi đẹp biết bao, nhẹ nhàng biết bao khi chúng ta có mẹ ở bên ( Khi mẹ tôi mất, tôi cũng cảm thấy hụt hẩng vô cùng ). Vì vậy TC cũng không muốn cho đời sống siêu nhiên mà Ngài sắp trả lại cho chúng ta nhờ Con người, phải kém vẻ gia đình, kém phần âu yếm, kém sự dễ chịu hơn đời sống tự nhiên của chúng ta. Vì thế TC muốn dùng Đức Maria làm một Bà mẹ trong việc Cứu thế của Ngài. TC muốn kết hợp Đức Mẹ vào việc Cứu chuộc một cách chặt chẽ đến nỗi người ta không thể tách Người ra khỏi việc Cứu chuộc được.
Đấy là tất cả những sự mầu nhiệm về Đức Maria.
Mẹ Maria không phải là cái gì thêm vào cho Chúa Kitô, Người là phương tiện cần thiết để Chúa Kitô được làm người. Chúa Kitô chỉ là người vì là con Đức Maria.
Học về Chúa Kitô mà không nói đến Mẹ Ngài là một thiếu sót lớn, tức là tự ý không muốn hiểu Ngài, tức là cắt đứt việc Cứu thế của Ngài. Cũng như học về Đức Maria mà bỏ qua Chúa Kitô, tách biệt Mẹ ra khỏi Chúa Kitô tức là không thể nói gì về Chúa nữa.
Bởi đấy, ta phải công nhận Đức Maria cần thiết hẳn cho công việc Cứu chuộc, vì TC đã muốn như vậy, và bất cứ việc gì TC cũng làm một cách hoàn hảo. 

3. Giao thoa phẩm chất nhân loại và thiên tính :
Chẳng những Chúa phải nhờ Đức Maria cho Ngài một thể xác như chúng ta phải nhờ Mẹ trần gian của chúng ta sao ? Hơn nữa, Chúa còn phải nhờ tất cả những gì tốt đẹp trong bản tính nhân loại của Ngài nữa, vì Ngài vừa là người thật vừa là TC thật.
Quy luật truyền sinh từ ngàn đời chi phối đời sống chúng ta và khiến cha mẹ chúng ta cho chúng ta một thân xác nhất định, một nét mặt, một tính khí nhất định, và do đó những khuynh hướng tư tưởng, hành động và ước muốn cũng ảnh hưởng nhất định - luật tự nhiên đó có lẽ cũng phần nào chi phối, làm ảnh hưởng Chúa Kitô - Ngài đến để mặc lấy bản tính chúng ta, để trở nên giống chúng ta; để chia sẻ trọn vẹn thân phận và cuộc sống con người, chẳng lẻ nào Chúa lại lướt qua cái quy luật tự nhiên ấy ? Không, về phương diện loài người, Chúa từ cung lòng Mẹ sinh ra, Chúa trở nên giống hình ảnh của Đức Maria trước, cũng như về phương diện TC, sau đó Ngài là hình ảnh của Đức Chúa Cha vậy. 
Vì Đức Maria là người độc nhất sinh ra Chúa Giêsu về thân xác, nên luật truyền sinh chi phối đời sống của Ngài phải là nét đẹp tuyệt vời của Mẹ. Ở Nazareth khi xem thấy Chúa Giêsu, chắc người ta đã phải nói rằng :"Ngài giống Mẹ Ngài như đúc", về nét mặt, dáng đi, cung cách, bộ dạng cũng như về cử điệu, lời ăn tiếng nói...
Chúa Giêsu thích cảnh thiên nhiên : Ngài dễ xúc động, Ngài có kiểu nói rất giàu hình ảnh, Ngài thích đề cập đến hoa huệ đồng, đến mùa lúa chín, đến chim trời cá biển, đến cây nho xanh tốt, đến cây cải cành lá xum xuê, chim muông tới đậu và làm tổ, đến mặt trời huy hoàng, đến bình minh tráng lệ... Nhất là Chúa có sức hấp dẫn, có tài thu hút thiếu nhi, người tàn tật, kẻ phong cùi, người ốm đau, những tội nhân... Phẩm chất đó phải nhờ ở thiên tính của Ngài, nhưng cũng phải nhờ ở Mẹ Ngài nữa.

4. Đặc ân chia sẻ vinh quang và hạnh phúc :
Nhưng, như một người con thảo, Chúa Giêsu đã biết báo đền ơn Mẹ. Từ đời đời TC thấy được việc sáng tạo thế giới, việc loài người sa ngã và việc Cứu chuộc. Do đó từ đời đời, Chúa Con cũng đã biết trước Mẹ Ngài và đã yêu mến Người Mẹ đó.
Sau khi loài người sa ngã phạm tội, TC hứa ban Đấng Cứu Thế xuống với loài người, chính lúc ấy TC cũng nghĩ tới Đức Maria.
Chúa Giêsu muốn cho Mẹ Ngài được ơn Vô nhiễm nguyên tội ngay từ lúc mới đầu thai, để ngay từ lúc rạng đông, việc Cứu chuộc đã là một thắng lợi hiển hách đối với tội lỗi. Chúa Giêsu muốn cho Mẹ Ngài không vương mắc một tì vết tội lỗi nào và hoàn toàn thánh thiện để không gì có thể làm cản trở sứ mệnh Làm Mẹ của Người. Trong 33 năm sống ở trần gian, Chúa Giêsu đã dành 30 năm để sống gần gũi với Mẹ Ngài. Nhờ lời Đức Mẹ bầu cử Chúa đã làm phép lạ đầu tiên tại tiệc cưới Cana ( x Jn 2,6-9 ). Lúc hấp hối trên thánh giá, Chúa đã muốn cho Đức Mẹ được đứng bên cạnh để Người được cộng tác vào việc Cứu thế cho đến cùng. Từ trên thánh giá Chúa trối chúng ta cho Đức Mẹ, nhưng cũng trối Đức Mẹ cho ta ( x Jn 19,26-27 ). Chúa lại muốn chính xác Đức Mẹ đồng trinh được ngồi bên cạnh Ngài trên trời, chứ không chịu chờ sự vinh hiển ấy mãi trong ngày tận thế. Các ân sủng của Chúa, Ngài cũng không muốn ban phát một mình, nhưng cùng với Đức Mẹ để Đức Mẹ trở nên Đấng chuyển ơn TC ( x Kh 22,17 ).
Đức Maria không phải chỉ là cái gì thêm vào việc Cứu chuộc hay chỉ là người đứng bên cạnh Chúa Kitô. Coi Người là vị trung gian giữa Chúa Kitô và ta lại càng không phải. Đức Maria ở trong chính sự Cứu chuộc.
Nếu Chúa Kitô phải có một địa vị ở trong đời ta, thì Đức Mẹ cũng phải có một địa vị nữa : bởi vì Mẹ và Con không thể lìa nhau được.

5. Lời kết : 
Tôi còn nhớ lời Đức cố HY Phanxico Savie Nguyễn văn Thuận viết trong cuốn "Đường hy vọng" : "Đức Maria không là gì cả nếu con của Người không phải là Chúa Giêsu". Đức Mẹ chẳng mắc nợ gì nhân loại, Mẹ chỉ biết cho đi, cho đi ngay cả Con yêu dấu của mình nữa, trong bản tính này có phần nào giống bản tính Chúa Cha : không gì khác ngoài mục đích để Cứu chuộc nhân loại. Ý định ngàn đời của TC. "Sự gì TC kết hiệp thì loài người không được phân ly"( Mt 19,6 ) - Câu nói này của Chúa Giêsu, có ý nói về hôn nhân, tuy nhiên cũng đúng với trường hợp Đức Maria - Mẹ Ngài, và Giêsu - Con Mẹ, sự kết hợp hai nhân vật này không thể tách rời nhau trong chương trình và ý nghĩa Cứu độ. Qủa thật, qua Đức Mẹ ta thấy được Tình yêu và ơn Cứu độ. Chúng ta phải nhờ Mẹ Maria mà kết hiệp với Chúa Giêsu, vì Mẹ Maria đầy tràn ơn Chúa Thánh Thần. Sở dĩ thời khắc hiện tại Chúa Thánh Thần không thực hiện được nhiều việc lạ lùng nữa, là vì trên thế giới nhân loại không liên kết mật thiết với Mẹ Maria, Hiền thê của Chúa Thánh Thần.
Cầu xin Tình yêu, lòng thương xót, sự khoan dung tha thứ của Chúa và Mẹ để nhân loại ngày nay được Chúa Thánh Thần biến đổi trở nên tốt đẹp hơn; xua tan những hận thù, tranh chấp và đố kỵ.

Ta hy vọng trần gian này ngắn ngủi
Vẫn còn mơ ánh sáng cảnh trời thơ
Ngày mai trong áng mây xanh thẳm
Có  bóng  Nàng Tiên  đứng  đợi chờ...

Mẹ vẫn dang tay đứng đợi chờ chúng ta. Cùng với Giêsu - Con Mẹ, lúc nào cũng đợi chờ chúng ta.
Lạy Mẹ Maria, con suy niệm những ý tưởng này và hằng tạ ơn TC vì Ngài ban cho con được ánh sáng của Chúa Thánh Thần để nhìn nhận sự thật và xin được ơn sức mạnh để trung thành. Amen !

JB.SĨ TRỌNG.
P/s : Không đi Tà-pao được nên quyết tâm làm một việc gì đó để xin ơn chữa lành bệnh. Đó là lý do tôi viết nên bài viết này.
        *Tay trái bị đau được Mẹ chữa lành lúc 22h45'. Con xin Tạ ơn Đức Mẹ !

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2020

Chùm thơ mùa Vọng

LỆ MƯA

Mưa rót giọt vào hồn,
Muốn tỏ tình cầu hôn
Nếu tâm hồn chai đá,
Thì mưa chỉ biết buồn.



THAO THỨC

Khi bước vào giấc ngủ,
Mà nghe Chúa gọi thầm
Thì đêm không thấy đủ,
Để   ngỏ   lời   tri   âm.



BẤT NGỜ

Nếu hồn đang say ngủ,
Chủ nhà đến viếng thăm
Bất  ngờ  như  kẻ  trộm,
Hỡi  ai  yên  giấc  nằm !



TRI TÂM

Tri âm còn muốn ngỏ tri tâm,
Viết mấy vần thơ vướng bụi trần
Chỉ có tình ta mới hiểu được :
Ơn Ngài sâu đậm biết bao năm !

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2020

Đức Mẹ và quyền phép ?

( Tặng Mauri và những người bạn Tin Lành của tôi )



Ai cũng biết : Đức Maria là Thánh nữ Đồng trinh, vì qua Kinh Thánh đã nói rất rõ. Ngay cả những người Tin Lành họ cũng không thể phủ nhận. ( Mời đọc thêm bài "Người Mẹ trong ý định đời đời của Chúa" trên nhãn "Bài suy niệm 4" hoặc nhãn "Mẹ Maria" của blog này ).

Tuy nhiên, có một điều người Tin Lành còn băn khoăn : Đức Maria và quyền phép của Người. Họ không tin Đức Mẹ có quyền phép để ban cho nhân thế ơn này ơn kia. Gần đây, tôi có hướng dẫn một người Tin Lành vào đạo Công giáo, anh ta cũng bày tỏ quan điểm ấy. Tôi hỏi anh ta : Anh có tin Thánh Phêrô và Phao lô có quyền phép không ? Anh ta ngần ngại chưa kịp trả lời, tôi dẫn sách Tông đồ Công vụ để nói với anh : Cv 3,1-10 v 5,15-16 v 9,32-43 v 14,8-10 v 20,7-14. Như thế là anh ta thấy rõ cả Phêrô và Phaolô đều được ơn chữa lành bệnh cho người khác và làm được rất nhiều phép lạ, không những thế mà cả hai ông còn làm cho người chết sống lại được ( x Cv 9,40-41 v 20,9-12 ). Người bạn Tin Lành của tôi đã hoàn toàn đồng ý, tôi mạnh dạn hơn để chia sẻ.

Thánh Phêrô, Phaolô là người thường, Chúa còn cho có quyền phép. Lẽ nào, Đức Maria sinh ra Chúa Cứu thế mà không có quyền phép sao ? Mẹ cưu mang Chúa Giêsu bởi quyền năng của Chúa Thánh Thần, đôi tay Mẹ bồng Đấng mang nỗi vạn vật mà Mẹ không có quyền phép ư ?
Thật ra, phép lạ nào quyền năng cũng từ Thiên Chúa ( TC ) mà đến, chứ không phải khả năng riêng của một cá nhân. TC không thông ban cho thì chẳng ai làm gì được.
Thiên Thần đến truyền tin, Mẹ đáp lời "Xin vâng", tức thì phép lạ vĩ đại xảy ra : Con TC xuống thế làm người ( x Lc 1,28-38 ). Suy niệm mầu nhiệm trọng đại của giờ phút này, chúng ta thấy như Trời và Đất nín thở chờ đợi câu trả lời quyết định của Mẹ với Sứ thần Gabriel. Chỉ hai tiếng "Xin vâng", Mẹ ban tặng Chúa Cứu thế cho nhân loại.
Tại tiệc cưới Cana, Mẹ đã nói với gia nhân : "Người bảo gì, các anh hãy cứ làm theo" - Chúa Giêsu đã nghe lời Mẹ và làm phép lạ cho nước lã biến thành rượu ngon ( x Jn 2,1-12 ).
Suy niệm cuộc đời Chúa Giêsu : đời sống, sự nghiệp, từ lúc thụ thai, Giáng sinh, qua những năm thơ ấu đến cuộc sống Truyền đạo, cuộc Tử nạn và Phục sinh, chúng ta nhận thấy Đức Maria luôn hiện diện và hợp tác.
Ta có thể đặt giả thiết ngược lại, nếu Đức Mẹ không có quyền phép, nhưng Mẹ là Mẹ Đấng Cứu thế, thì việc ta tỏ lòng sùng kính Mẹ cũng là điều cần thiết và rất hợp với lẽ tự nhiên. Việc sùng kính Đức Giêsu là một Người Con tuyệt vời, chẳng lẽ nào không tỏ lòng sùng kính một người Mẹ sanh ra Người Con ấy ? Cũng như chúng ta biết ơn, tôn kính cha mẹ mình, không phải vì cha mẹ mình có quyền phép gì, nhưng TC đã dùng các ngài trong kế hoạch của Chúa để tác thành chúng ta, sinh chúng ta ra trên cõi đời này.

Đức Mẹ có một vai trò đặc biệt trong công cuộc cứu chuộc của Chúa Kitô, Đức Mẹ phải được chúng ta tôn vinh và yêu mến. Biết bao  người đã chạy đến với Mẹ, đã cầu xin và đã được ơn. Vậy mà nói Mẹ không có quyền phép sao ? Bản thân tôi được Mẹ chữa lành đau khớp chân, khớp vai, đĩa đệm cột sống và nhiều thứ bệnh khác trong người. Thật ra, trong đời chúng ta rất nhiều phép lạ xảy ra tùy theo đức tin của mỗi người, cũng như Đức Giêsu nói rằng "Đức tin con  đã chữa lành con" ( qua nhiều phép lạ mà Chúa đã làm ), chỉ có điều chúng ta không nhận biết mà thôi. Đức Mẹ là Mẹ TC, Mẹ được đầy ơn phước, đầy quyền năng của TC thì những phép lạ Mẹ ban cho con cái Mẹ là điều hiển nhiên. 
Tình yêu dễ diễn đạt nhất là tình cảm con cái đối với Mẹ mình. Dưới chân Thánh giá Chúa Giêsu nhìn Đức Mẹ và đã trối cho thánh Gioan : "Này là Mẹ con"- Chúa cũng nhìn Gioan mà nói với Mẹ : "Thưa Bà, đây là con của Bà !"- Thánh Gioan đại diện cho nhân loại, Thánh Gioan đã "đem Mẹ về nhà mình" ( x Jn 19,25-27 ). Như thế, Mẹ không phải là Mẹ nhân loại sao ?
Chúng ta đừng nghi ngờ làm cho Mẹ buồn. Mẹ sẽ làm được tất cả những gì con cái yêu cầu, nếu Mẹ thấy đẹp lòng Chúa. Có người Mẹ nào mà không yêu thương con mình. Có người Mẹ nào mà muốn bỏ con mình. Mẹ Maria từ ái đã yêu thương chính con một mình là Con TC, sanh ra làm người, đổ máu ra để cứu chuộc loài người, thì Mẹ cũng yêu thương nhân loại như chính Con Một Thiên Chúa vậy. Tình yêu ấy khó mà suy suyễn được. Bạn đừng đòi hỏi Đức Mẹ phải quyền phép thì bạn mới sùng kính và yêu mến. Mẹ là Mẹ Đấng Cứu thế, chỉ cần như thế đủ cho ta yêu mến rồi.
Ngày nay nhiều người mang ơn Mẹ. Có việc gì khó khăn, gian khổ, hiểm nguy...người ta thường chạy đến Mẹ để cầu xin, nấp dưới áo choàng của Mẹ. Đức Mẹ luôn ra tay cứu giúp những ai chạy đến cùng Mẹ. Chạy đến Mẹ là chạy đến với Chúa Giêsu - Điều này không mâu thuẫn gì về phương diện thần học, vì Chúa chính là máu thịt Mẹ nuôi dưỡng, Chúa ở trong cung lòng Mẹ để sanh ra, Chúa Cha muốn trong ý định ngàn đời của Ngài như thế để Cứu chuộc nhân loại. Tôi thiết nghĩ ai cho rằng "trái với thần học" thì người đó quá cố chấp, quá lý tính và khô khan. Nên đón nhận một tương quan tình yêu giữa Chúa và Mẹ - gắn liền với nhân loại, trong ý nghĩa Cứu độ.

Chúa Giêsu phán rằng : "Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy"( Jn 14,6 ). Ta cũng có thể nói : "Không ai có thể đến với Chúa Giêsu mà không qua Mẹ Maria" - Tất cả là tình cảm yêu mến nối kết ơn Cứu độ. Mẹ là Đấng bầu chữa rất quyền thế trước mặt Vua Chí công mà bênh vực cho những người sốt sắng làm con Mẹ. Quyền phép ấy được Giêsu - Con Mẹ ban cho Mẹ. Đức Maria, người đầy ân sủng, đẹp lòng TC nên TC sẵn sàng chấp nhận những lời cầu bầu của Mẹ để ban muôn ơn lành cho thế giới. Nói cách khác, quyền phép của Mẹ không phải do quyền năng mình, nhưng do lòng nhân từ TC ban cho. Mẹ không bao giờ sử dụng quyền phép ấy để vinh danh cá nhân mình, nhưng để phục vụ cho kế hoạch cứu độ của TC. Thánh Bonaventura nói rằng : "Ta cảm tạ lòng nhân từ vô cùng của Chúa, vì Ngài đã ban cho ta một Đấng bầu chữa rất có quyền thế là Đức Maria. Ngõ hầu lời cầu nguyện của Người, Chúa ban cho ta mọi ơn ta ao ước !". Thánh Têrêsa HĐGS lại chia sẻ tâm tình : "Khi gặp thử thách gian nan, tôi trông cậy vào Mẹ Maria, chỉ cần một cái liếc của Mẹ cũng đủ xua tan mọi lo âu". Thánh Gioan Vianney dạy ta : "Nếu bạn kêu cầu Đức Trinh nữ mỗi khi bị cám dỗ, Ngài sẽ đến ngay lập tức để giúp bạn, và Satan sẽ lìa xa bạn".

Là Kitô hữu, là người Tông đồ, chúng ta phải thấy sáng rực lên một sự kiện hiển nhiên : Sự hiện diện của một Người Phụ nữ trong chương trình Cứu chuộc nhân loại đầy tràn yêu thương của TC. Sự hiện diện của Mẹ trong thời đại này tỏ ra thật cấp bách, khẩn thiết hơn lúc nào hết. Chúng ta được thúc bách bám vào Mẹ để nên Thánh và hoạt động Tông đồ. Từ ngày đáp tiếng "Xin vâng", Đức Mẹ đã rất mực trung tín với sứ mệnh Làm Mẹ của Người : Trước hết đối với Chúa Giêsu, rồi sau giờ phút trăn trối trên đồi Canvê, Mẹ đã tiếp tục sứ mệnh Làm Mẹ đối với toàn thể nhân loại.
Mẹ hiện diện trong lịch sử Giáo Hội, giữa lòng nhân loại. Các cuộc hiện ra của Mẹ ngày càng dày đặc đã nói lên tình Mẹ lo lắng cho số phận của con người là con cái Mẹ.
Mẹ cũng phải hiện diện trong tâm hồn, cuộc sống và hành động của mỗi một người, an ủi, khích lệ, chỉ dẫn họ trên đường ơn gọi.
Dầu có muốn hay không, mỗi một con người đều là con cái của Mẹ, vì đều đã được Cứu chuộc bằng giá máu châu báu của Chúa Giêsu.
Tất cả loài người đã được trối lại cho Mẹ để Mẹ nên Mẹ cho tất cả những người đã được TC Tạo dựng và Cứu chuộc.

Viết về Chúa và Mẹ thì biết mấy cho đủ. Con xin cảm tạ Chúa và Mẹ. Xin cho mọi người cùng hiểu biết, cùng cảm thông, chia sẻ để sống trong tinh thần thờ phượng Chúa và kính yêu Mẹ. Xin Chúa Thánh Thần ban cho con một tình yêu để con biết gắn kết giữa Chúa và Mẹ, để con sống thẳm sâu trong mầu nhiệm ấy.
Lạy Mẹ Maria, chúng con ca tụng Mẹ là Đấng có quyền phép vì Mẹ đầy ân sủng TC, xin Mẹ ban nguồn ơn thiêng trời cao để chúng con thêm niềm tin tưởng vững chắc, biết cậy trông và yêu mến Chúa trong cuộc sống lữ thứ trần gian này. Amen !

JB.SĨ TRỌNG.



Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2020

Lời sến cho trăng














Đêm hôm ấy, một đêm trăng hò hẹn
Đất với trời như muốn nghẹn lời yêu
Trăng vẫn sáng nhưng tình trăng e thẹn,
Những tình nhân say đắm uống trăng nhiều.

Trăng chỉ biết hiến mình cho hậu thế,
Trăng không hề đòi buộc kể gì đâu
Gió động cành môi trăng hôn thật khẻ
Hương trăng thầm nhè nhẹ để thơm lâu.

Trăng rất đẹp và tình trăng lai láng,
Trăng cho đời nét lãng mạn hồn nhiên
Trời đất rộng, trăng vô cùng viên mãn
Trăng ngây thơ  như  ánh mắt  mẹ hiền.

Đêm hôm ấy, một đêm trăng đầy đặn
Ánh sáng trăng tỏa ngập khắp địa cầu
Cây thánh giá nhiệm mầu trăng chiếu rạng
Phút  tự  tình  mang  ý  nghĩa  thâm  sâu.

Đêm hôm ấy, một đêm trăng tròn trịa
Mặt hồ xanh nghiêng bóng đón lấy trăng
Trăng lay động theo từng làn gió khịa,
Đưa con thuyền sóng nhỏ gợn lăn tăn.

Đêm hôm ấy, một đêm trăng kỳ diệu
Có một Người đang đứng giảng Phúc âm
Nhìn dân chúng ven bờ như thấu hiểu, 
Thuyền  ra  xa  rồi  bỗng  tiến  lại  gần.

Đêm hôm ấy, một đêm trăng kỳ thú
Đất với trời như nhắn nhủ lời yêu
Bao  kỉ  niệm  cõi  lòng  ai  ấp  ủ ?
Trăng  mơ  hồ  dệt  đủ  vẻ  huyền  siêu.

JB.Sĩ Trọng.