Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

Chùm thơ 12

LÀM ĐƠN XIN NGHỈ

Hai cái đơn là hơn cái đai,
Dù có thăng tên thượng võ đài
Xin nghỉ để bảo toàn nội lực,
Dưỡng sức cho ngựa chạy đường dài.



ĐÈN CÙ

“Đèn cù” – Không phải Đèn kéo quân,
Cuốn hút ngựa voi chạy lần vần
Theo hướng Đông-Tây : mặt trời lặn,
Chìm vào đêm tối, cõi trầm luân…!


THÓI ĐỜI

Cái thời không có mà ăn,
Cơm chan nước mắm, trứng dầm nước tương
Ngày nay ăn uống dư thường,
Lại  kiêng,  lại  cử,  đủ  đường   chê  bai...

JB.Sĩ Trọng.

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Đà Lạt phố mù sương













Tôi yêu Đà Lạt phố mù sương,
Phượng tím(1) đan xen mấy ngã đường
Cỏ mượt Đồi Cù nằm sóng soải,
Trăng vờn mặt nước hồ Xuân Hương

Lặng hồn nghe tiếng thác Cam ly,
Rừng thẳm buông câu hát thầm thì
Thành phố ru mình qua giấc ngủ,
Thánh đường sương trắng phủ uy nghi.

Một thoáng trăng mờ nhẹ nhẹ lên,
E ấp Đà Lạt tựa vào đêm
Mặt hồ Than Thở đang thao thức,
Dinh thự(2) sương rơi ướt bậc thềm .

Tôi trở về Thung lũng Tình yêu,
Trong gió liêu xiêu nắng đổ chiều
Cỡi ngựa lên đồi vang tiếng hí,
Ngắm nhìn đỉnh núi Lang Biang.

Tôi đi chầm chậm, ngẫm mà nghe.
Nghe tiếng mưa rơi gõ vỉa hè
Đếm bước chân mình qua ngõ phố
Say cùng khói thuốc, vị cà phê.

Nơi chốn xưa kia tôi đã từng,
Bước chân ngày ấy vọng thời gian
Với bao kỷ niệm còn lưu dấu,
Trong ánh mai hồng đợi sương tan.

Tôi đến thăm đồi cũ Mộng Mơ,
Đối diện XQ(3) đứng đợi chờ
Nghe nhạc Trịnh buồn thu man mác
Rừng thông vi vút lá non tơ.

Chiều qua phố núi quyện đầy sương
Một chút tơ vương khách lạc đường
Hoa dại khoe màu sắc lãng mạn,
Tượng đài Đức Mẹ(4) giữa đồi nương.



(1) Đà Lạt có cây phượng hoa màu tím rất đẹp. Giống cây này được người Pháp
đem từ bên nước họ sang trồng tại đây.
(2) Đà Lạt có nhiều Dinh thự. Dinh Bảo Đại là một trong những Dinh thự lớn được
nhiều khách tham quan.
(3) XQ : Trước đây là cơ sở tranh thêu, hiện nay mở rộng thành Đà Lạt Sử quán.
(4) Khu vực Đồi Mộng mơ có tượng đài Đức Mẹ thuộc Giáo xứ Đa Thiện, GP Đà Lạt.
__________________________________________________ ___________________
______
JB.Sĩ Trọng.

Lặng lẽ Đà Lạt

Một thời hoang dại, sáng và trong,
Ánh mắt kiêu sa chẳng thấy buồn
Mở cửa du thuyền qua cõi mộng,
Đêm về ngập ngụa dưới ánh trăng.

Sương rơi ướt đẫm mái tóc mềm,
Đêm xuống trăng mờ hiển hiện lên
Đà  lạt  ru  mình  vào  giấc  ngủ,
Chạnh lòng du khách phút làm quen.

















Thuở ấy - Bây giờ

Thuở ấy tôi như cánh chim nhà,
Yêu đời chưa nếm trải phong ba
Hành trang ấp ủ trong thơ chữ,
Đến với thiên nhiên nét ngọc ngà.

Bây  giờ  chỉ  có  em  và  tôi,
Đà lạt  tơ  vương  giữa  núi  đồi
Lặng lẽ thu mình trong sương khói
Mặt  hồ   lấp  lánh   ánh   trăng  soi .



JB.Sĩ Trọng
Một đoạn đường đèo Prenn Đà Lạt, ảnh chụp vào buổi sáng.

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Sài gòn trong bến tơ vương






Sài gòn đi suốt bốn mùa,
Nắng mưa không trễ hẹn, chân chưa muốn dừng
Sài gòn để lại sau lưng,
Với bao kỉ niệm bâng khuâng thuở nào .

Sài gòn, tóc đã bạc màu
Lỗi ai tình đến ngàn sau dỗi hờn
Hôm nay còn nhớ còn thương,
Sài gòn trong bến tơ vương suốt đời .



JB.Sĩ Trọng.

Đáp lại tâm tình Tin Yêu

NGỌN LỬA TIN YÊU

Ngọn lửa nhỏ bé khoan dung,
Vẫn âm ỉ cháy lặng thầm không thôi
Không thua cơn gió cuộc đời,
Càng trong đêm tối càng ngời sáng thêm
Càng lạnh, càng ấm càng êm
Càng qua giông tố, càng nên diệu kỳ
Tin yêu tỏa chiếu đường đi,
Lưu ly vẻ đẹp những gì Chúa ban…

JB. Sĩ Trọng.













NƯỚC MẮM PHA ĐƯỜNG TIN YÊU

Đúng rồi, nước mắm pha đường
Là bao hương vị đời thường đắng cay
Ngọt ngào trong chính tầm tay,
Thử thách, gian khổ hằng ngày xảy ra
Những gì ta đã trải qua,
Đều mang ý nghĩa đậm đà mai sau
Ớt cay trong nước thấm lâu,
Vị mặn cá biển ngấm sâu vào hồn
Cuộc đời vẫn đẹp môi hôn,
Nếu tình yêu Chúa mãi còn trong tim .

JB. Sĩ Trọng.


Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

Mưa cuối thu

( Nhân đọc bài "Hôm qua" của Tin Yêu )

Mưa mùa thu chạm khẽ mùa đông,
Lành lạnh bao dung phủ trắng đồng
Chỉ sợ ngày thường tin báo bão,
Bao người lao nhọc lại về không.

Hôm qua còn đứng đợi trông em,
Những giọt mưa rơi ướt bậc thềm
Như muốn kết tình nhắc chuyện cũ
Nhẹ nhàng nhỏ xuống điệu ru êm .

Cảm giác giờ đây thấy mượt mà,
Gío lồng quấn lấy cả thịt da
Quên luôn cơn đói, niềm day dứt
Bản nhạc mưa đưa đến tận nhà .

Không biết rằng em đã nghĩ gì,
Mà lòng vời vợi tựa chim di
Mùa thu lay động tim Anh đó,
Đông vội quay về, khúc biệt ly...



                                    JB.Sĩ Trọng

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015

Tình Chúa trong con

Tự bao giờ Chúa đã yêu con? 
Tự bao giờ Ngài đã ôm hôn?
Ngài muốn con tìm nơi im vắng
Để cùng Ngài tâm sự nỉ non .

Ngài yêu con lúc còn thơ hạnh,
Như Ngài thường huấn dụ khi xưa:
"Gà mẹ ấp con mình dưới cánh (1)
Đẹp tình thơ nên thánh cho vừa."(2)

Không quản ngại cuộc đời vất vả
Ngài dẫn dắt mọi ngã đường trường
Tay nâng niu tìm bao dấu lạ, 
Đem Tin Mừng gieo cả muôn phương.

Con cũng biết rằng con không xứng
Với tình Ngài quảng đại bao dung
Con khấn xin đức tin bền vững, 
Bằng tình yêu ấm áp mặn nồng. 

Tự bao đời Chúa đã yêu con
Tự bao đời Chúa đã thương con
Ngài muốn con dâng Ngài hết thảy
Hết con tim, hết cả tâm hồn.(3)



JB. Sĩ Trọng
____________________

(1) (x. Lc 13,34; Mt 23,37)
(2) (x. Mt 19,14; Lc 18, 16-17; Mc 10, 15)
(3) (x. Mt 22, 37; Mc 12, 30; Lc 10, 27)