Thứ Hai, 21 tháng 12, 2015

Mai nở trái mùa

BÀI 1

Tội nghiệp thân hoa mai
Trổ  hoa  bị  trái  mùa
Nhiều người không thích nó
Đã   nặng   lời   chê   bai !


BÀI 2

Mai nở trái mùa, không đúng Tết
Cây cành lá vẫn giữ y nguyên
Người chê đa số, người khen ít
Tội nghiệp thân mai, dáng dịu hiền.


JB.Sĩ Trọng.

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

Trăng Giáng Sinh

Tròn trịa trăng treo
Long lanh lửa lệ
Heo hút lưng đèo
Đẹp như Thánh Thể.

Giáng sinh lại về
Trời trăng trong trẻo
Hài đồng Giê su
Đi khắp vạn nẻo .

Hang đá vòm mi
Mái tranh che khuất
Chuyện tình sử thi
Ngàn năm không mất.

Cho con đón Ngài
Vào lòng chờ đợi
Tình Ngài trong con
Ánh trăng mềm mại.

Cho con đón Ngài
Cùng mùi rơm rạ
Hang đá lòng con
Trăng Ngài chiếu tỏa .


JB.Sĩ Trọng.

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

Sức mạnh lòng tin

Chỉ trong niềm tin vào Chúa, người ta mới tìm được niềm vui và ơn giải thoát thực sự…
Bà Jo Scaggs, giáo sĩ thuộc một giáo phái Tin lành, được mời đến dự lễ Giáng sinh được tổ chức ngoài trời tại Grace Camp, một trung tâm điều trị bệnh cùi ở Nigeria. Đó là lần đầu tiên bà thấy được một số rất đông người cùi. Nhìn đâu cũng thấy người cùi, rất nhiều người bị bệnh cùi gặm nhấm và hủy hoại thân thể, nhưng khuôn mặt ai cũng bày tỏ niềm vui, mắt họ sáng lên khi hát thánh ca.
Đến phần công bố Lời Chúa, một người cùi không còn ngón tay nào lên đọc Sách Thánh. Ông phải lật các trang sách bằng một cái que buộc vào cổ tay. Sau bài giảng, vị mục sư mời mọi người chia sẻ về các ân phúc Chúa ban cho mình. Người không còn ngón tay đứng lên nói rằng: “Tôi muốn cảm tạ Chúa vì Ngài đã cho tôi bị cùi”.
Trước sự ngạc nhiên của bà Jo Scaggs, anh giải thích thêm: “Nếu tôi không bị cùi, có thể tôi đã không bao giờ biết Chúa Giêsu, không bao giờ cảm nghiệm được tình yêu của Chúa dành cho tôi sâu xa đến thế. Còn thực tế là bây giờ tôi đang bị bệnh cùi, có thể tôi sẽ không bao giờ được chữa lành, nhưng tôi lại cảm nghiệm được tình yêu của Chúa luôn đổ tràn trên tôi qua biết bao người đang săn sóc cho tôi…”
Bước vào cuộc đời, ai cũng phải đối diện với nhiều đau khổ từ thân xác đến tâm hồn. Đau khổ dường như không buông tha cho ai, cả người tin vào Chúa: “Lạy Chúa, Ngài quên con mãi tới bao giờ? Tới bao giờ còn ngoảnh mặt làm ngơ? Tới bao giờ hồn con vẫn còn lo lắng và lòng con ủ rũ đêm ngày? Tới bao giờ kẻ thù con thắng mãi” (Tv 12,2-3)?
Nhưng chỉ trong niềm tin vào Chúa, người ta mới tìm được niềm vui và ơn giải thoát thực sự, “Vì Đức Chúa phán thế này: Reo vui lên mừng Gia-cóp, hãy hoan hô dân đứng đầu chư dân! Nào loan tin, ca ngợi và công bố: “Đức Chúa đã cứu dân Người, số còn sót lại của Ít-ra-en!” Này Ta sẽ đưa chúng từ đất Bắc trở về, quy tụ chúng lại từ tận cùng cõi đất. Trong chúng, có kẻ đui, người què, kẻ mang thai, người ở cữ: tất cả cùng nhau trở về, cả một đại hội đông đảo” (Gr 31,7-8).
Tin Mừng Đấng Cứu Thế đem đến cho nhân loại chỉ đơn giản là rao giảng tình yêu muôn đời Thiên Chúa đã dành cho họ: “Ta đã yêu ngươi bằng mối tình muôn thuở, nên Ta vẫn dành cho ngươi lòng xót thương” (Gr 31,3). Tình yêu đó nối kết nhân loại với Thiên Chúa trong mối tình thân mật của một người cha dành cho con mình: “Ta sẽ an ủi và dẫn đưa chúng, dẫn đưa tới dòng nước, qua con đường thẳng băng, trên đó chúng không còn vấp ngã. Vì đối với Ít-ra-en, Ta là một người Cha, còn đối với Ta, Ép-ra-im chính là con trưởng” (Gr 31,9).
Vâng, Ngôi Lời đã làm người, sống giữa nhân loại, để “chúng ta có một vị Thượng Tế siêu phàm đã băng qua các tầng trời, là Đức Giêsu, Con Thiên Chúa. (…) Vị Thượng Tế của chúng ta không phải là Đấng không biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta, vì Người đã chịu thử thách về mọi phương diện cũng như ta, nhưng không phạm tội. Bởi thế, ta hãy mạnh dạn tiến lại gần ngai Thiên Chúa là nguồn ân sủng, để được xót thương và lãnh ơn trợ giúp mỗi khi cần” (Dt 4,14-16).
Tin Mừng cho nhân loại là được mạnh dạn đến gần Chúa, vì chính Người đã gọi, đã đến với sự cùng cực của mỗi người: “Người ta gọi anh mù và bảo: “ Cứ yên tâm, đứng dậy, Người gọi anh đấy” (Mc 10,49).
Vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giêsu là dấu chỉ của một niềm tin mạnh mẽ. Niềm tin của anh đã cứu anh, anh nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi.
Đó là niềm tin đem ơn cứu độ đến cho nhân loại hôm nay,  niềm tin đó làm cho mỗi người nhìn thấy và phân định được điều thực sự có giá trị trong dòng đời để vất bỏ ngay, vất bỏ dứt khoát và mạnh mẽ những gì thế gian coi trọng để đi theo Đức Kitô trên con đường Người đi.
Dọc miền sông Rhine, một trong những con sông dài và quan trọng nhất Âu châu, truyện xưa kể lại chuyện một thanh niên đói lử, quần áo mong manh, cực nhọc, suốt ngày làm việc trên những con đường lổn nhổn, gồ ghề. Đêm đó, mắt anh nhìn thấy cánh cửa sáng ngời của toà lâu đài gần đó, tai anh lắng nghe âm thanh lễ hội với những dòng nhạc từ đó phát ra như cảnh thiên đàng đối với cuộc đời lao khổ của anh.
Anh bỏ nhà ra đi từ khi còn trẻ, và từ nhiều năm đã không còn nghe biết gì về nhà của mình nên không biết rằng lâu đài lộng lẫy đó là của cha anh mà anh là người thừa kế.
Anh đánh liều đến hỏi xin cho được trú qua đêm. Ở cổng, anh gặp lão giúp việc. Lão nhận ra anh ngay và dẫn anh vào buổi liên hoan. Tại đó, anh được mặc áo người thừa kế với một di sản lớn lao. Cuộc đời anh thay đổi, bóng tối khép lại sau lưng!
Còn lớn lao hơn thế là gia sản quí báu và hạnh phúc vĩnh cửu của tôi. Không có niềm tin, tôi không thấy gì cả.

Sao tôi không vất áo choàng lại, đứng phắt dậy mà đến gần Đức Giêsu để được nhìn thấy?


Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2015

Đêm Chúa ra đời


















Mùa Đông nghe tiếng Trẻ Sơ sinh
Khóc vội, hầu như muốn Chuyển mình
Nơi chốn Hang-lừa đêm lạnh lẽo
Không gian yên tĩnh bỗng bừng lên .

Đâu tiếng Thiên Thần, nghe nhẹ tênh?
Hát mừng Thiên Chúa tận thiên cung
Âm thanh réo rắc, lời êm ái
Rót xuống dương gian vạn Nỗi Mừng .

Con Trẻ giờ đây được gọi tên
Mục Đồng liền dậy báo thức đêm
Ba Vua cũng đến và chiêm bái
Dâng tiến lên Người báu vật riêng.

Sao lạ còn soi chiếu sáng ngời
Lung linh máng cỏ đựng Trời vui
Ái ân trao tặng về nhân thế
Bên Mẹ nhân từ chúm chím môi .

Ai hỡi ! Đừng quên Cha dấu yêu
Lặng thinh, không phải nói chi nhiều
Ngắm nhìn Con Trẻ đầy thương mến
Mái ấm gia đình – chỉ bấy nhiêu !

Ôi đẹp vô cùng đêm Giáng Sinh
Một đêm rạng vỡ đón Bình Minh
Mùa Xuân nhân loại bắt đầu đến
Điểm hẹn cho đời : Ánh Hiển Vinh !


JB.Sĩ Trọng.

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

Giáng Sinh nhớ mẹ










Vần thơ con muốn viết,
Mỗi độ Giáng Sinh về
Nỗi niềm yêu tha thiết .

Cành thông reo vi vút,
Hứng lấy gió mùa đông
Hơi thở Chúa Hài Đồng
Từ nơi xa hẻo lánh .

Đây mái nghèo cô quạnh,
Vang tiếng hát mục đồng
Khoan dung và ấm lòng,
Tâm hồn bao lữ khách .

Những giọt mưa tí tách,
Mùa đông đi lân la
Kéo dài nỗi diết da
Lạnh lùng và hoang vắng !

Mẹ già ngồi trông ngóng,
Mong đứa con mau về
Giọt lệ buồn trĩu nặng,
Rót niềm đau tái tê.

Con xin mẹ thứ tha,
Vì con không về được
Không có gì nói trước,
Mà toại nguyện bao giờ.

Mấy năm rồi xa cách,
Giáng Sinh thắp lửa lòng
Hang đá nhìn thấy Chúa,
Nét mặt ẩn vào trong.

Giáng Sinh nay trở về,
Con khóc thầm nhớ mẹ
Mẹ già ở chốn quê,
Nhớ thương, ôi đáo để !

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Hai, 14 tháng 12, 2015

CÂU CHUYỆN GÁNH NƯỚC

Có hai vị Hòa thượng ở hai ngôi chùa trên hai ngọn núi gần nhau. Giữa hai ngọn núi có một con sông, mỗi ngày họ đều cùng một lúc xuống núi ra bờ sông gánh nước, lâu ngày họ trở thành bạn bè.
Thấm thoát năm năm trôi qua, bỗng một hôm vị Hòa thượng ở ngọn núi bên trái không xuống gánh nước, vị Hòa thượng ở ngọn núi bên phải nghĩ bụng: ‘có lẽ ông ta ngủ quá giờ”, nên trong lòng cũng chẳng để ý lắm.
Nhưng không ngờ qua ngày hôm sau vị Hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống núi gánh nước.
Một tuần trôi qua, vị Hòa thượng bên ngọn núi phải nghĩ bụng: “bạn ta có lẽ bị bệnh rồi, ta nên đến thăm, xem có thể giúp được gì không.”
Nhưng khi đến thăm người bạn già, ông ta thật kinh ngạc. Người bạn già của ông đang tập thái cực quyền trước chùa, chẳng giống dáng vẻ của một người cả tuần chưa uống nước chút nào. Ông ta thấy làm lạ hỏi: “Đã một tuần rồi ông không xuống núi gánh nước, lẽ nào ông không cần uống nước?”
Người bạn dẫn ông ta đi ra sân sau của chùa, chỉ một giếng nước nói: “Năm năm lại đây, mỗi ngày sau khi làm xong thời khóa, tôi đều đào cái giếng này, mặc dù nhiều lúc rất bận, nhưng có thể đào được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Nay đào đã đến nước, tôi không cần phải xuống núi gánh nước nữa”.
💎 Lời bàn:
Ngày hôm nay chính là thành quả từ những nỗ lực của hôm qua. Còn sự nỗ lực của hôm nay lại là niềm hy vọng cho ngày mai. Năm tháng trôi qua, tuổi già lại đến. Hãy suy nghĩ về lúc không còn gánh nước nổi, bạn vẫn có nước để uống chứ? Vì vậy dù đã thành công, hãy cố gắng thêm một chút nữa.

Thứ Bảy, 12 tháng 12, 2015

Hãy cho đi

Cho là nhận, bạn ơi đời vẫn đẹp
Khi cho đi là khi nhận được nhiều
Nào niềm vui, nào ánh mắt thương yêu
Và sâu thẳm: cõi lòng ta hoan lạc.

Những lúc ấy ta hoàn toàn phó thác
Bởi trong ta có Chúa thật tràn đầy
Ngài dịu dàng, nồng thắm,và mê say
Ta như được vòng tay Ngài ôm lấy.

Ta cảm nhận Ngài gũi gần biết mấy
Hãy cho đi và chớ ngại ngần gì
Tùy khả năng mình có để sẻ chia
Không tính toán, không mong tình đáp trả.

Cho là nhận, bạn đời ơi, vội vã
Kẻo thời gian đang hối hả trôi mau
Kiếm tìm ai cần thiết những nhu cầu
Bắt gặp được đừng chối từ bạn nhé.

Cho là nhận, bạn ơi đời rất trẻ
Bạn cho đi là sẽ nhận được nhiều
Những nụ cười, những ánh mắt tin yêu

Và sâu thẳm: tâm hồn ta hoan lạc.


JB.Sĩ Trọng.