Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

Khắc khoải tình Cha

Con vẫn gọi Cha yêu muôn thuở,
Trong khu rừng trí nhớ mênh mông
Tình Cha đó - trong con : Hơi thở,
Thiếu vắng Cha, con thấy rợn rùng .

Xin Cha hãy ở cùng con nhé ,
Đừng xa con tội lắm Cha ơi !
Cha bỏ con, hồn con quạnh quẽ
Trái  tim  con  hắt  héo  tơi  bời.

Xin Cha hãy cho con thổn thức,
Vì  yêu  Cha  con  muốn  tỏ  bày
Đời con vốn mang nhiều khát vọng,
Thả  tâm  hồn  theo  gió  theo  mây.

Xin Cha hãy cho con say đắm,
Bởi trong con thấm đẫm tình Cha
Trời đất rộng, chim trời tung cánh
Ước  mơ   con   vỏn  vẹn   chỉ   là ...

Chỉ là yêu, yêu Cha tha thiết
Không bao giờ tắt lửa trong tim
Con cứ thế, đêm ngày da diết
Mãi yêu Cha trong cõi kiếm tìm.

Con trở về bên Cha : Hơi ấm,
Được Cha  yêu  ôm  ấp  vỗ  về
Cha thức tỉnh, hồn con lay động
Lời yêu thương cháy bỏng đam mê...

JB.Sĩ Trọng.

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

Suy tư đời người






















Nếu biết dương trần là chốn trọ,
Tham lam danh lợi để làm chi
Một  mai  đi  đến  nơi phần mộ,
Thử  hỏi  rằng ta mang được gì ?

Lúc  mới  sanh ra  ta trần trụi,

Trở về tay trắng vẫn hoàn tay
Gởi tấm thân gầy vào cát bụi,
Lặng lẽ buông xuôi thế giới này.

Được thời, lên xe  và  xuống ngựa

Thất thời, chui  cửa  của  bò chiên
Có quyền, tung miệng hùm gan sứa
Mất quyền, não trí chứa cuồng điên.

Ta  tiếc  thương  gì  nữa  với ai ?

Trần gian không thể kéo lâu dài
Đố  ai  trăm  tuổi  trên  đời  thật,
Lại  cố  quên  lờ  một  sớm  mai ?

Ta  tiếc  thương  gì  với  chính  ta ?

Trần gian không phải chốn quê nhà
Nghĩ suy cho kỹ : Đâu nguồn cội ?
Về  chốn   Quê  Trời,  mới   rõ  ra .

Phù  hoa, mọi sự  đã  phù hoa

Những thứ quanh ta chỉ tạm là
Sinh hoạt, nói cười, vui vẻ lắm
Nhưng rồi ai cũng phải chia xa.

Miếng cơm, manh áo...Âu đành phận,

Kiếp  sống  mau  qua,  thế  thôi  mà !
Hiểu được, mong lòng không vướng bận
Tâm   an,  thanh   thản   sống   thật  thà.

Tạo Hóa bao giờ cũng xót thương,

Đời người luôn có một Quê hương
Ứơc  ao  ta  sống  không  thù  hận,
Trải rộng  lòng ra  mọi  nẻo đường.

Nơi  nào  ta  đã  muốn  đi  qua,

Cũng  chỉ  là  nơi  với  phố  nhà
Gặp phải dân mình đang khốn khổ
Thương tình, bao cảnh ngộ gần xa.

Ta  biết  chốn  này  là  quán  trọ,

Xin  đừng  tham  lợi  để  làm chi
Mai  kia  khi  đến  bên  phần  mộ,
Thử  hỏi  rằng  ta  mang  được  gì ?

JB.Sĩ Trọng.



Điều tai nghe mắt thấy

( Những điều nghe thấy )

BÀI 1

Nhân viên phường,đến vương phiền

Đụng phải nhà dân ở chẳng yên
Gia  chủ  là  người  đầy  thế  lực,
Dở  trò   hù  dọa,  chửi   như  điên.


BÀI 2


Khoanh tay đứng nhìn chó ỉa,

Công  an  đi  dẹp  lề  đường
Mấy  bà  bỉu  môi  nói  mỉa :
"Thứ gì thấy chẳng ai thương !"


BÀI 3

Cạnh bên nhà ở cũ của mình,
Có thằng thuế vụ mặt nghênh nghênh
Nghe đâu nó buộc dây treo cổ,
Kết  liễu  cuộc  đời  thấy  nhẹ  thênh.


BÀI 4

Ông  ổng  kêu  la  suốt  cả  ngày,
Tưởng chừng như kẻ uống rượu say
Nói hoài nói mãi sao không chán ?
Dân chúng than phiền nó chẳng hay.


Bài 5 

Trời đang hững nắng bỗng mưa to
Đường sá người đi thấy bất ngờ
Xe   cộ   bóp   còi   nghe   inh   ỏi,
Vội  vàng  lăn  bánh  ngã  nằm  co.

Lụy

Phong tục ngàn năm ảnh hưởng Tàu
Người người  đi trước, kẻ  theo sau
Ăn  sâu  não  trạng, làm  sao  chữa !
Ngất  ngửa  trong  lòng  lụy  khổ  đau.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Bảy, 3 tháng 2, 2018

Lục bát phá cách













Xin cho tôi được ngắm nhìn,
Được nghe tiếng hát trong niềm thổn thức
Trở  về  từ  những  ký  ức,
Thơm mùi hoa cỏ sực nức vị tình
Làn môi em : dịu, ngọt, xinh
Đinh ninh một thuở, đinh ninh vậy hoài
Bờ  vai  em, nặng  bờ  vai
Lên non gánh cực, mệt nhoài thơ anh
Cây xanh đành phải long lanh
Giọt lệ ướt đẫm những cành lá non
Trời  ban  cho  cả  vũng  hồn,
Để  tương  tư  mãi  vẫn  còn  tương  tư.

JB.Sĩ Trọng.

14.6.2010
Ghi nhớ những ngày mỏi mệt, MK muốn nghỉ việc cơ quan.

Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

Hối tiếc




Đêm qua có kẻ ngủ ngon,
Kéo theo trăng gió cuộn tròn vào chăn
Nghĩ ra mới thấy nhọc nhằn,
Vì  làm  như  thế  chị  Hằng  không  ưa.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

Hán Thi Chuyển ngữ

BÀI 1

Lữ quán khách ngưng tại,
Khứ niên Xuân phục lai
Quy  kỳ   hà   nhật   thị ?
Lão  tận   cố   hương  mai.


Lữ khách quán trọ, thân lưu lạc
Bồi  hồi  Xuân  đến  tự  bao  giờ
Ngày  nao  trở  lại  thăm  quê  cũ ?
Thương cội mai già đứng ngẩn ngơ !



BÀI 2

Thử   địa   tằng   cư   trú,
Kim  niên  uyển  tự  quy
Bằng thiêm lưỡng hàng lệ
Ký   hướng   cố   viên  lưu.


Đất  này  từng  ở  cùng  ta,
Năm nay quay lại quê nhà lạ chi
Hai  hàng lệ  nhớ  khắc ghi,
Vườn xưa trao gởi tình ni đến cùng.



















BÀI 3

Giang bích điểu du bạch,
Sơn thanh hoa dục nhiên
Kim Xuân khan hựu quá,
Hà  nhật  thị   quy   niên ?


Sông biếc chim trời thêm trắng xóa
Non  xanh  hoa  lộ  vẻ  thanh  tao
Xuân này thôi cũng đành đã quá,
Quê   cũ   về   thăm  biết  năm  nào ?



BÀI 4

Xuân khứ bách hoa lạc

Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tùng đầu thượng lai
Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
                    MÃN GIÁC


Xuân đến Xuân đi thật rộn ràng,
Trăm hoa đua nở, vạn hoa tàn
Việc đời trước mắt trôi nhanh quá
Tóc điểm trên đầu độ tuổi phai
Chớ bảo Xuân tàn hoa rụng hết,
Đêm qua sân trước một nhành mai.