Chủ Nhật, 16 tháng 12, 2018

Sử khúc bi hùng số 3

Lại đến những người có lương tâm,
Hiểu  xem  thế  sự  quá  thăng trầm
Bắc Nam hai nẻo đường xuôi ngược,
Tranh bá tranh hùng được mấy năm ?

Chiêm Thành quy phục dưới Triều Lê,
Áp  đảo  không  cho  mộng  trở  về
Đến   cả   ba   vua   nhà   họ   Chế(1),
Cũng  đành  chấp  nhận  nỗi  oan  khê.

Trên quê hương Bình Định-An Nhơn,
Những  dấu  tích  xưa  đó  vẫn  còn
Đồ  Bàn  trở  thành  niềm  uất  hận,
Chăm Pa ôm số phận buồn thương.

Miền Nam Nguyễn Ánh muốn cầm quân
Đánh lại Anh-em(2) máu Lạc Hồng :
Dũng khí con người hai lăm tuổi(3),
Đã từng vang dội những chiến công.

Từ Quy Nhơn, Nguyễn Nhạc lên ngôi
Hoàng đế  Thái Đức  biết  thế  ngồi
Để  mặc  em  trai  mình  xưng tướng,
Ban thêm tước hiệu là Long Nhương.

Thái Đức Hoàng Đế  đánh không hơn,
Liệu thế Long Nhương giáp trận giùm
Nguyễn Ánh chạy qua rừng Chân Lạp,
Mong  tìm   cơ  hội   gặp   quân  Xiêm.

Nguyễn Huệ chia đều hai cánh quân,
Đánh ngay thủ phủ Nguyễn Phúc Thuần
Dẹp  tan  Phúc  Thận  nơi  Tài  Phụ,
Và  đuổi  tôi  bày  Nguyễn  Thanh  Nhơn.

Rạch Gầm - Xoài Mút trút thủy quân,
Kết  hợp   bộ  binh   đánh  vẫy  vùng
Ngăn chặn quân Xiêm vào Gia Định,
Tôn Thất cùng Nguyễn(4) chạy lao lung.

Miền Bắc đang xáo trộn nữa rồi,
Chúa Trịnh bất ngờ muốn ra oai
Chưa dẹp giặc Trong yên được mấy
Thì  nghe  có  động  ở bên  Ngoài.

Nơi phủ chúa, thanh trừng nội bộ
Trịnh Sâm mất, Trịnh Cán lên thay
Dân Thanh Nghệ chẳng ai ủng hộ,
Loạn kiêu binh tiếp diễn hằng ngày.

Tình  thế  làm  lung  lay  tận  rễ,
Khiến Đàng Ngoài có kẻ chủ mưu
Nguyễn Hữu Chỉnh bắt tay Nguyễn Nhạc
Rồi  trắng  đen  như  được  phơi  bày.

Nguyễn Huệ quay về lại Phú Xuân,
Một cơn tức giận nỗi đùng đùng
Ra  Bắc  dẹp  loạn  cùng  anh  cả,
Tính  sổ   khi  dời   đến   Huế  cung.

Phạm Ngô Cầu(5) giữ thành Thuận Hóa
Vốn  là  người  mê  tín  dị  đoan
Nguyễn Huệ biết, bèn sai thủ hạ
Gỉa  người  Hoa  xem  bói  lập  đàn.

Chùa Thiên Mụ bảy ngày cúng bái,
Hoàng Nghĩa Hồ trấn ải Hải Vân
Bị  Nguyễn Huệ  bất  ngờ  tập  kích,
Đánh tan tành thẳng xuống Phú Xuân.

Cùng thời điểm có quân Nguyễn Lữ,
Cũng ra tay chinh phục Lũy Thầy(6)
Tây  Sơn  thắng,  trở  về  đất  cũ
Mơ một ngày thẳng tới Thăng Long.

Trong một nước có vua có chúa,
Mà người đời muốn được tự xưng
Khi ánh sáng Tin Mừng(7) chưa tỏ,
Thì  người  ta  tranh bá  tranh hùng.

Nguyễn Huệ sau trận thắng Vị Hoàng
Kéo Quân thẳng tiến tới Thăng Long
Nghe tin, Chúa Trịnh bèn tháo chạy
Bắt giải, Trịnh Tông chết dọc đường(8).

Ngài ở Thăng Long chẳng lâu dài,
Tây  Sơn   lặng  lẽ   rút   về   lui
Bắc Hà  ẩn  náu  đa  phe  cánh,
Nguyễn Huệ  ra tay  muốn  đẩy lùi.

Nguyễn Huệ dùng uy cải Bắc Hà,
Nhún nhường danh sĩ, xứ hào hoa(9)
Trao quân việc lớn Ngô văn Sở,
Về  Phú  Xuân  lo  việc  nước  nhà.

Khởi trào Nam tiến, bỗng tin hung :
Vua Lê Chiêu Thống khẩn Càn Long
Đưa quân sang đánh dân Đại Việt,
Huyền thoại bắt đầu : Bắc Bình Vương.

Bắc Bình Vương cực kỳ linh mẫn,
Đưa quân ra vây lấn Thành đô
Ngài lấy danh "Phù Lê diệt Trịnh"
Để   được   lòng   an   trấn   dân  ta.

Lần thứ hai Ngài truyền mệnh lệnh
Phải mau mau đánh đuổi giặc Thanh
Với tinh thần nêu cao nghĩa chính,
Được nhân dân ủng hộ trung thành.

Vang dội Ngọc Hồi với Đống Đa,
Trung Quốc la liệt những thây ma
Hạ Hồi  tốc  đánh  mồng  bốn  Tết,
Sĩ Nghị(10) đang say chén ngà ngà.

Vào Thăng Long ngày mồng năm Tết
Với  áo  bào  thuốc  súng  trên  vai
Sau lưng xác chết Sầm Nghi Đống,
Gò   Đống  Đa   tử   giặc   nằm  dài.

Cái  bạo  liệt  kẻ  trên  lưng  ngựa,
Luôn truy cùng tận diệt thù chung
Đất nước Việt những ngày khói lửa
Không ai quên dòng máu anh hùng.

Một  Tây Sơn  lưỡng  đầu  thọ  địch,
Thì phía Nam Nguyễn Huệ thân hành
Ông  như  kẻ  xuất  thần  nhập  quỷ,
Làm  quân  thù  khiếp  sợ,  thất thanh.

Quang Trung quét sạch mọi tàn dư,
Trịnh -  Nguyễn, vua Lê hết báo thù
Đánh bại Mãn Thanh không còn đất
Quân Xiêm, Chân Lạp  phải  hồi  cư.

Quang Trung lấy Ngọc Hân Công chúa
Làm rễ Bắc Hà, chuyện khó tin
Tình cảm vua Lê giăng lưới bủa,
Cũng là rung động của con tim(11).

Diện mạo Việt Nam hình chữ S,
Vẽ nên từ thuở có Quang Trung
Mùi binh lửa vương nồng khói khét
Nhưng mặt bằng đất nước đã xong.

Một   vị  tướng   hùng  tài   đại  lượt,
Dưới trướng Ngài là một Triều vương
Một Phượng Hoàng Kinh đô mơ ước,
Nhưng  ý  Trời   đâu   dễ   xót   thương.

Hai  mươi  năm  trải  dài  lưng  ngựa,
Những máu đào nhuộm thắm thanh gươm
Vị   vua   trẻ   tuổi   đời   chan   chứa,
Vẫn  không  may  số  phận  vô  thường.

Tuổi   ba   chín   ra   đi   vĩnh  viễn,
Để   lại   gì   cho   thế   hệ   sau ?
Các tướng lẻ tranh quyền đoạt chiếm
Rồi  nước  nhà  vẫn  chịu  khổ  đau.

Hoàng  đế  Quang  Trung  ơi  có  biết,
Cuộc  đời  chinh  chiến  kéo  dài  lâu
Đánh đuổi  quân Tàu rời  đất Việt(12)
Muôn   đời    dân   tộc    nhớ    ơn   sâu.

(1)Ba vua Chiêm Thành là Chế Củ, Chế Ma Na và Chế Bồng Nga.
(2)Ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ và Nguyễn Lữ.
(3)Ý nói về Nguyễn Huệ.
(4)Tôn Thất Huy, Tôn Thất Hội và Nguyễn văn Thành - những viên tướng dưới quyền chỉ huy của Nguyễn Ánh, lúc này họ tất tả chạy đi tìm Nguyễn Ánh.
(5)Tướng Phạm Ngô Cầu vốn là một doanh nhân, thích buôn bán, ham tiền của hơn là một tướng cầm quân, do đó rất "giàu lòng" mê tín dị đoan.
(6)Lũy Đào Duy Từ.Năm 1627,Đào Duy Từ ra mắt chúa Nguyễn Phúc Nguyên.Cùng với thời điểm này, mối quan hệ giữa họ Trịnh và họ Nguyễn đã đi tới binh đao khói lửa, ĐDTừ đóng vai trò phụ chính cho chúa Nguyễn, đã khuyên chúa Nguyễn xây một công trình được ví như "Vạn Lý Tường Thành của Việt Nam",đấy là Lũy Thầy tại Đồng Hới-Quảng Bình ( giờ vẫn còn di tích ).
(7)Phúc âm ghi lại cuộc đời hoạt động của Đức Giê su, hiện nay Kytô giáo đang sử dụng.
(8)Lúc ấy Trịnh Tông bị bắt, trên đường áp giải đã tự sát.
(9)Hai danh sĩ hàng đầu thời đó là Phan Huy Ích và Ngô Thì Nhậm.
(10)Tôn Sĩ Nghị - vị tướng Tàu hiếu chiến.
(11)Tình cảm Quang Trung và Ngọc Hân Công chúa là sự gán ép của vua Lê Hiến Tông với con gái của mình, nhưng vì Lê Ngọc Hân là người có nhan sắc mỹ miều và có tài thơ phú, đã làm cho Quang Trung mê mệt.
(12)Từ khi chiến dịch bắt đầu đến khi quân Thanh bị đuổi khỏi bờ cõi, chỉ vỏn vẹn trong 6 ngày.

JB.Sĩ Trọng.

Đừng thờ lầm

Phần tự ngôn Phúc âm theo thánh Gioan khuyên nhủ chúng ta nhận thức rõ tầm mức siêu phàm của lễ Giáng Sinh, cũng như sự uy nghi của mầu nhiệm Giáng Sinh. Con trẻ Giêsu là Ngôi Lời nhập thể đến cư ngụ giữa chúng ta. Đứng trước Hài nhi bé mọn ở Bêlem, chúng ta được mời tiến sâu vào chính mầu nhiêm Thiên Chúa, tới chỗ của Ngôi Lời – tức là Lời hằng sống và thân mật của Thiên Chúa đã có trước toàn thể vũ trụ. Như vậy chúng ta được mời hãy đến thờ lạy. Kẻ thờ phụng là kẻ khi được tới gần bên Thiên Chúa liền nhận thức sâu sắc rằng mình là kẻ tuỳ thuộc, vô giá trị, tội lỗi nữa. Kính thờ và thinh lặng, cảm tạ và vui sướng, đó là cách tuyên xưng Chúa là sự Thiện tuyệt đối và nguồn mọi ơn lành. Lễ Giáng Sinh mời chúng ta đến thờ lạy Con trẻ Giêsu. Trong Hài Nhi, Thiên Chúa rất gần gũi – trong Hài nhi có sự sung mãn của Thiên Chúa – và nhờ Hài nhi, chúng ta được có mặt trên thế gian để sống, hiểu biết và yêu thương. Sự suy niệm về một vài từ ngữ trong tự ngôn của thánh Gioan có thể cung cấp cho chúng ta một phong cách thờ phụng.
1) Trong Đức Giêsu, chúng ta thờ lạy Đấng tạo hóa. Não trạng nhân loại thời nay dễ loại bỏ ý niệm về Đấng tạo hoá, con người chỉ muốn những gì mình có là do sức mình. Một số tiến bộ nào đó để tìm hiểu những diễn biến vật chất của sự sống, đã đem lại chước cám dỗ xui con người muốn quyết định ai sẽ có quyền được sinh ra và cuộc đời mình sẽ diễn tiến thế nào. Con người quên mất nguồn gốc mình, quên hẳn sự thể bởi đâu mà mình có được thân xác, có được sự sống. Con người suy tư và hành động như thể không bị hoàn toàn tuỳ thuộc vào Đấng tạo hoá đã tạo thành y. Trong Đức Giêsu, chúng ta thờ lạy Đấng đang có, trước đây vốn có, và đến trong thế gian (Mạc khải 4, 8), nghĩa là Đấng hiện hữu ngoài thời gian, đã có trước hết mọi khởi đầu, do Người mà muôn vật được tạo thành. Lễ Giáng Sinh tức lễ Nhập Thể cho thấy một sự tự ý hạ mình nào đó của Thiên Chúa. Để làm nổi bật sự tương phản giữa tất cả và hư vô. Chúng ta được mời hãy ý thức lại về thân phận thụ tạo của mình hãy thờ phụng Thiên Chúa đã tạo thành chúng ta. Thiên Chúa là Đấng tự hữu, Người không được tạo thành- phần chúng ta, chúng ta đã được tạo thành. Vì thế, chúng ta phải suy tư và hành động theo chiều nghĩ: nhờ Thiên Chúa mà chúng ta có được mọi sự.
2) Nhờ Đức Giêsu, chúng ta thờ lạy trong tâm trí và trong sự thật. Một trong những diện chủ yếu và bi kịch nhân loại là con người thường nhiều phen lầm lạc trong khi thờ phụng. Luôn luôn con người bị cám dỗ thờ ngẫu tượng. Tại sao? Vì lẽ, nếu không có Đức Kitô thì nhân loại chỉ còn biết dò đường trong đêm tối – trí tuệ bị u ám, trái tim chán nản hết sinh động. Thế mà Đức Kitô là Ánh sáng. Người là Sự Sống, và sự sống là Ánh sáng nhân loại. Thờ phụng cách linh hoạt giống như tâm hồn tiến bước trên đường tới đích là Thiên Chúa. Phải được soi sáng mới khỏi lạc đường. Đức Kitô- Ánh sáng soi sáng trí tuệ con người và chỉ con người thấy đường đi của số mệnh y.
Ánh sáng và sự sống liên kết với nhau. Kẻ thờ các ngẫu tượng (khoái lạc, danh vọng, tiền của, thế gian) thì dò dẫm trong bóng tối linh hồn, và hiến mình cho những vật chết. Cách vô hình, và nhiều phen thật bất hạnh cho y, kẻ ấy liên kết trong tâm hồn bóng tối và sự chết. Trái lại, người nào tiếp nhận ánh sáng, tức quy tắc về Chân Lý, do niềm tin vào Đức Kitô phát ra, người ấy liên kết trong tâm hồn Ánh sáng và sự sống.
Lễ Giáng Sinh mừng ánh sáng. Trong khi vui ngắm những giây đèn giăng mắc ngoài đường phố và trong tư gia, chúng ta hãy nhớ đến sự cần thiết hàng đầu là làm thế nào để Ánh sáng Đức Kitô soi sáng lòng và trí chúng ta.

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

Nhớ về kỉ niệm 2

( Tặng MK )

Có phải ngày xưa em đã yêu ?
Riêng anh chưa được hiểu chi nhiều
Bên em anh chỉ như tình bạn,
Trăng gió, mây trời... trôi lãng phiêu.

Anh nhớ có lần ngồi với em,
Bên hiên nhà gỗ gió ru êm
Giàn hoa thiên lý rung rinh lá,
Tỏa ngát hương nồng đến nửa đêm.

Ánh trăng tỏa sáng trước sân nhà,
Lũ trẻ nô đùa miệng hát ca
Văng vẳng lời ai câu nhạc Trịnh,
Dặt dìu âm hưởng của ghi-ta ?

Có phải là anh mãi nhớ về ?
Một thời sinh sống ở vùng quê
Xóm nghèo, vất vả theo cơm áo
Bóng dáng người say bước não nề.

Có phải là anh đã rất thương ?
Thương thầm em gái nhỏ văn chương
Mắt môi mơ mộng mà mong muốn,
Được có anh đi suốt chặng đường.

Có phải là anh đã ngậm ngùi ?
Gặp em anh được dịp tới lui
Sẻ chia tình cảm lúc đầu ngại,
Sau đó làm quen mới biết thôi !

Cho đến hôm nay vẫn thấy là, 
Một thời như được hát tình ca
Bên em anh học bao điều tốt,
Nâng đỡ đời anh những lắng lo.

Có phải ngày xưa em đã yêu ?
Còn anh như chẳng hiểu chi nhiều
Ngây thơ đến độ không nhìn thấy
Để gió, mây trời... bay lãng phiêu.

JB.Sĩ Trọng.

Suy tư đời thường

- Tha thứ cho một người thì khá đơn giản, nhưng để tiếp tục tin tưởng lại là điều không hề dễ dàng.
- Dưỡng ấm một trái tim phải mất rất nhiều thời gian, nhưng làm nó lạnh giá chỉ cần trong chớp mắt.
- Cuộc sống, nên hoàn thiện lấy chính mình, đừng chen vào cuộc đời người khác.
- Lòng tin là thứ mà một khi ta đã mất thì khó có thể trở lại như ban đầu. Vì vậy, hãy sống đúng ngay từ đầu bởi trường học có bút xóa nhưng trường đời thì không.
- Dù là mối quan hệ gì thì người đến nên nhiệt tình tiếp đón, người đi hãy bình thản tiễn đưa!
- Cái không thuộc về mình, đừng trông chờ, người đối với mình không thật lòng cũng hãy thôi hy vọng
- Thời gian luôn thay đổi, ai rồi cũng sẽ khác đi. Dù nỗ lực đến đâu, điều không thể quay lại thì vĩnh viễn là không thể!
- Đôi khi thế giới thật rộng lớn. Bao la đến nỗi chỉ cần một lần chia xa là cả đời không còn cơ hội gặp lại
- Nhưng cũng có lúc trái đất bỗng trở nên giới hạn. Nhỏ bé đến mức vừa chia tay, quay đầu lại đã thấy gương mặt họ đang tươi cười, rạng rỡ...
Cho nên: khi gặp gỡ hãy biết cách trân trọng, lúc bên nhau nhất định nhớ giữ gìn
- Quay lưng rồi hãy là người lịch sự, khi chia tay nhất định nhớ mỉm cười.
Vì biết đâu, lần chia xa này sẽ trở thành vĩnh viễn.

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

Sử khúc bi hùng số 2

Công lao  thời Lý  với  thời Trần,
Bao chuyện làm nên những chiến công
Ngoại loạn ập vào mau dẹp sạch,
Lưu truyền  vang dội  khắp  non sông.

Đất nước lâm nguy dưới thời Hồ,
Giặc Minh thôn tính cả Thành đô
Cơ   đồ  dân   tộc  tiêu   tan hết(1),
Sách  sử   sau   này   khó  điểm  tô.

Quân Minh khi đánh tới Lỗi Giang
Nhà   Hồ   cứ   tỏ   vẻ  bàn   quan
Quân Minh công tấn vào Cửa Điển(2),
Thất   trận,  Qúy Ly(3)   bị  bắt  càn(4).

Trải dài mất nước mấy mươi năm,
Số phận  dân mình  thật oái oăm
Đải cát  tìm vàng  nơi  nước độc,
Sưu cao, thuế nặng...nỗi lầm than !

Từ   kim   chí   cổ   đổ   cho   ai ?
Vận mệnh quốc gia ngã sóng soài
Sách vở văn chương quăng lửa đốt,
Thiêm Bình(5)cấu kết dẫn Tàu sang.

Tự đáy  lòng dân  phải  nghĩ suy,
Một người thầm lặng để cứu nguy
Ẩn mình  nơi chốn  đầy  gian khổ,
Quy tập luyện rèn quân chính quy.

Lê  Lợi, uy  danh  mãi  không  sờn
Phất cờ - Cuộc khởi nghĩa Lam sơn
Đói cơm  rách áo  đành  chấp nhận,
Khí phách rạng ngời, dậy tiếng thơm.

Thẳng đường biên giới tới Đông Đô
Lê  Lợi   ra   tay   vượt   thế   cờ
Trần Trí,  Mã Kỳ  mau  chạy  trốn,
Sách Khôi  vang dội  tiếng  hoan  hô.

Sức mạnh nhà Minh gặp khó khăn,
Giật  mình  khi  đến  ải  Chi  Lăng
Reo hò  tứ  phía  nghe  không ngớt,
Lê  Sát   ra  tay   chém   Liễu  Thăng.

Mộc Thạnh và ngay cả Vương Thông
Thành cao trông xuống rộng mênh mông
Không sao chống nỗi quân cường lực,
Mở  cửa  truyền  ngay  lệnh  cúi  hàng.

Đại   Việt   bấy   giờ   hết  Đại  Ngu(6),
Là   nhờ   công   lớn   vị   "quân   sư":
Nguyễn Chích chỉ rõ đường binh pháp,
Lê   Lợi     đập   tan     được     kẻ    thù.

Cuối cùng trận đánh ở Đông Quan,
Bốn  mặt  Lam  Sơn  vây  kín  thành
Nguyễn  Trãi  trổ  tài  tung  bút mực:
Dụ  thư,  quân  giặc   chịu  ra   hàng.

Dưới  Triều  Lê  Lợi,  bốn  người  con
Chiếm đoạt, tranh ngôi, quyết sống còn
Duy chỉ  Thánh Tông - người  nhân hậu,
Một  lòng  muốn  bảo  vững  giang  sơn.

Lê   Lợi,   vị   Vua   chí   anh   tài
Đã  từng  nếm  mật  với  nằm  gai
Hy   sinh   quên   hết   đời   trai  trẻ,
Yêu nước, thương dân, giữ giống nòi.

Nước   Việt   ngày   nay   phải   nhớ   về
Con   người   chí   khí   của   Triều   Lê
Giặc   Tàu   khiếp   đảm   không   còn  tới
Dân   tộc    muôn    đời   mãi    khắc    ghi.


(1)Năm 1407 nhà Hồ thất bại, nhà Minh chiếm lấy nước ta, đưa ra những cải cách đồng hóa và ác độc. Chiếu thư của Minh Thành Tổ ghi rõ : "Nhiều lần trẫm đã bảo các ngươi, phàm An Nam có văn tự gì, kể cả các câu hát dân gian, các bia dù dựng lên một mảnh, hễ trông thấy là phá hủy hết...Sách vở do quân lính bắt được phải ra lệnh đốt luôn, chớ lưu lại". Nhà sử học Ngô Sĩ Liên khi chứng kiến những việc này phải than lên rằng : "Giáo mác đầy đường, đâu cũng thấy quân Minh tàn bạo.Sách vở cả nước thành một đống tro tàn".
(2)Cửa Điển tức cửa biển Điển Canh, tên gọi ngày nay.
(3)v(6)Hồ Qúy Ly gốc Chiết Giang ( Trung Quốc ). Tên nước Đại Ngu cũng là có ý hướng về Trung Quốc. Ông là một con người yêu nước, tiến bộ, có nhiều cải cách đáng nhớ, nhưng ông không có tài về mặt quân sự.
(4)Thất trận cha con Hồ Qúy Ly, Hồ Nguyên Trừng và Hồ Hán Thương bỏ chạy về Hà Tĩnh, sau đó bị bắt.
(5)Trần Thiêm Bình, gia nô của Tôn Thất nhà Trần, khi bỏ trốn sang Lào, ông đã đi theo đường Vân Nam chạy sang Trung Quốc, đến Yên Kinh, ra mắt Minh Thành Tổ, tự nhận là con của Trần Nghệ Tông và xin vua Minh qua đánh nhà Hồ để báo thù.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2018

Những cơn bão tàn phá Giáo Hội

​(Những cơn bão này đang tàn phá vô cùng khốc liệt đời sống Đạo của cả hàng Giáo sỹ và Giáo dân, cả hàng Tu thân & Tu sỹ)
1. Bão thứ nhất là phong trào tục hoá
Phong trào tục hoá đang hình thành và diễn biến phức tạp trong nếp sống đạo hiện nay.
Nét chung của các hình thức tục hoá là nỗ lực tăng cường các việc đạo đức bề ngoài, còn đời sống nội tâm thì lại coi nhẹ.
Một trong những yếu tố quan trọng của đời sống nội tâm là gặp gỡ Chúa trong đức tin, thì xem ra không được để ý.
Thực vậy, đức tin không phải là một đề tài, một chủ thuyết để cắt nghĩa và khai triển, nhưng chủ yếu là một gặp gỡ sống động với Chúa Giêsu nhờ ơn Chúa Thánh Thần.
Thế nhưng rất nhiều khi, phong trào tục hoá đã làm áp lực, để tôi đừng gặp gỡ Chúa Giêsu, thậm chí cũng áp lực để tôi không muốn tìm gặp gỡ Chúa Giêsu, một Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa làm người, để cứu chuộc nhân loại.
Phúc Âm thánh Marcô có đoạn viết:
“Đang khi Đức Giêsu ra khỏi Đền thờ, thì một trong các môn đệ nói với Người: ‘Thưa Thầy, Thầy xem công trình lớn thật! Kiến trúc vĩ đại thật!’
Đức Giêsu đáp: ‘Anh nhìn ngắm công trình vĩ đại đó ư? Tại đây, sẽ không còn tảng đá nào trên tảng đá nào. Tất cả đều sẽ bị phá đổ’”. (Mc 13,1-2).
Lời Chúa phán trên đây gợi ý cho tôi nghĩ tới những công trình đức tin, mà tôi và hầu hết mọi người cho là vĩ đại, nhưng Chúa lại cho là sẽ bị phá huỷ tan tành.
Bởi vì công trình đó chỉ được xây dựng bằng những việc đạo đức bề ngoài, có tính cách phô trương mà thiếu thực chất.
Phô trương xem ra là một nhu cầu đang được vẽ ra cho nhiều công trình đức tin, và được công nhận là chính đáng để làm sáng danh Chúa, hợp với thời đại mới.
Bão tục hoá đang tàn phá, nhưng lại không nhận ra, đó mới là điều bi đát cho đức tin.
2. Cơn bão thứ hai là phong trào hưởng thụ
Nói tới hưởng thụ, chúng ta thường nghĩ tới sự tìm khoái lạc nơi của cải vật chất.
Chúng trói buộc chúng ta, bắt chúng ta phải làm tôi chúng. Để vật chất khống chế, để vật chất sai khiến, nhận đó là hạnh phúc chính của mình, thứ hưởng thụ như thế rất hại đến đức tin.
Nhưng nguy hiểm hơn thứ hưởng thụ đó, là hưởng thụ về giai cấp, về danh dự đạo đức mà mình cho là mình hơn người khác.
Phúc Âm thánh Luca kể dụ ngôn Chúa Giêsu đưa ra sau đây để cảnh báo:
“Có hai người lên đền thờ cầu nguyện. Một người thuộc phái Pharisêu, còn người kia làm nghề thu thuế.
Người Pharisêu đứng riêng một mình, cầu nguyện rằng: ‘Lạy Thiên Chúa, con xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác, tham lam, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia. Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con.
“Còn người thu thuế, thì đứng đàng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng: Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi.
Tôi nói cho các ông biết: Người này, khi trở về nhà, thì đã được nên công chính rồi. Còn người kia thì không. Vì phàm ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên” (Lc 18,10-14).
Kiêu căng, tự đắc với giai cấp đạo đức, tự mãn cho là mình không xấu như những người khác, đó là một thứ hưởng thụ rất tinh vi, cao cấp, cực kỳ nguy hiểm. Nếu tôi không tỉnh thức, tôi cũng dễ bị cơn bão hưởng thụ đó tàn phá đức tin của tôi.
3. Cơn bão thứ ba là phong trào “nhân danh Chúa”
Phong trào nhân danh Chúa đang phát triển mạnh. Xây cất nhân danh Chúa, tổ chức ban bệ nhân danh Chúa, tiệc tùng nhân danh Chúa, tranh đấu nhân danh Chúa, loại trừ nhân danh Chúa, kết án nhân danh Chúa, chống đối nhau nhân danh Chúa.
Xưa, Chúa Giêsu đã cảnh giác về việc nhân danh Chúa với những lời nghiêm khắc sau đây:
“Trong ngày ấy, nhiều người sẽ thưa với Thầy rằng:
Lạy Chúa, lạy Chúa, nào chúng tôi đã chẳng nhân danh Thầy mà nói tiên tri, nhân danh Thầy mà trừ quỷ, nhân danh Thầy mà làm nhiều phép lạ đó sao.
Và bấy giờ, Thầy sẽ tuyên bố với họ: Ta không hề biết các ngươi, hãy xéo đi cho khuất mắt Ta, hỡi bọn làm điều gian ác” (Mt 7,22-23).
Lý do là vì họ làm theo ý riêng, chứ không làm theo ý Cha trên trời (x. Mt 7,21).
Có thể là còn nhiều cơn bão khác đang tàn phá đức tin. Nhưng tôi biết chắc ba cơn bão nói trên đang thi nhau di chuyển trên Hội Thánh Việt Nam hôm nay.
Tôi cầu xin Chúa phá đi những cơn bão nguy hiểm đó. Nhưng Chúa cho tôi thấy chính Chúa Giêsu xưa cũng đã bị Satan đi theo, để quấy phá Người, ngay trong sa mạc, nơi Người vào đó để cầu nguyện và ăn chay. Chúa cũng cho tôi nhớ lại lời Chúa Giêsu nói về sức mạnh của Satan: “Đây là giờ của những bóng tối” (Lc 22,53). Thế nghĩa là gì?
4. Chúng ta phải phấn đấu
Tôi hiểu là những cơn bão tàn phá đức tin sẽ vẫn mãi còn. Chúng do Satan. Chúa cho phép chúng tồn tại và hoạt động. Chúng ta phải phấn đấu, như Chúa Giêsu xưa. Chúa muốn như vậy.
- Phấn đấu của chúng ta sẽ rất cam go, có khi sẽ bi quan, khi thấy xem ra đang ứng nghiệm lời than của Chúa Giêsu xưa: “Liệu khi Con Người đến, Ngài còn tìm thấy đức tin trên mặt đất này nữa không?” (Lc 18,8).
- Phấn đấu của chúng ta sẽ phải rất kiên trì, như Chúa Giêsu đã nói: “Vì tội ác gia tăng, nên lòng yêu mến của nhiều người sẽ nguôi đi. Nhưng kẻ nào bền chí đến cùng sẽ được cứu rỗi” (Mt 24,12).
- Phấn đấu của chúng ta phải luôn luôn cầu nguyện và tỉnh thức tìm thực thi ý Chúa, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.
- Phấn đấu của chúng ta sẽ phải khiêm tốn dựa vào Lời Chúa, dựa vào các phép Bí tích, dựa vào Hội Thánh, coi đức tin là một ân huệ Chúa ban, mà ta phải đón nhận với lòng khiêm tốn cảm tạ.
- Phấn đấu của chúng ta sẽ có lúc phải rất vất vả đớn đau, như Chúa Giêsu xưa trong vườn Cây Dầu và trên thánh giá.
- Phấn đấu của chúng ta sẽ không ngừng phiên dịch đức tin ra yêu thương trong mọi liên đới, nhất là liên đới với những người đau khổ, coi yêu thương chính là dấu chỉ đích thực của những người tin Chúa.
- Phấn đấu của chúng ta sẽ luôn luôn nép mình vào trái tim Chúa Giêsu. Trái tim ấy là nơi chúng ta trú ẩn, để tuyệt đối tin cậy ở tình yêu Chúa luôn ở với ta, luôn lấy máu mình làm giá cứu chuộc ta.
Lạy Chúa, con là kẻ tội lỗi, yếu đuối, hèn hạ, nhưng con tin con được Chúa yêu thương, được Chúa cứu chuộc, được Chúa kêu gọi, được Chúa sai đi.
Con tin ở Chúa. Con phó thác nơi Chúa. Con cảm tạ Chúa. Con thuộc về Chúa. Con về với Chúa.
(Bài viết của Đ​ức ​Giám ​M​ục GB. Bùi Tuần- Nguyên Giám mục Long Xuyên - 26.11.2018).

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Sử khúc bi hùng số 1

Nhớ thuở xưa kia, một Nguyễn An
Giặc Tàu bắt lấy hoạn làm quan
Lọt vào mắt sử Minh Thành Tổ,
Xây dựng Tiền Môn, Tử Cấm Thành.

Ngô Tuấn(*) thời trai trẻ thông minh,
Song toàn văn võ, nghiệp đao binh
Bắn  cung,  cởi  ngựa  rất  tài  giỏi
Dính  phải  duyên  tơ  một  mối  tình.

Ngô Tuấn làm quan tới ba Triều,
Đổi thành họ Lý -  quá trớ trêu !
Chiêm Thành tan rã, vua Chiêm chạy
Để  lại  sau  lưng  mộng  ước  nhiều.

Đại Việt bây giờ khác hẳn xưa,
Nhờ công Triều Lý với Triều Ngô
Đánh tan Nam Hán cùng quân Tống
Vững  chải  xây  nên  một  cơ  đồ.

Những quan xuất chúng có công lao
Đất nước ngày nay đáng tự hào
Chớ để dân mình mang tủi nhục
Giữ  gìn  cương  thổ  tới  ngàn  sau.

(*) Ngô Tuấn chính là tên thật của Lý Thường Kiệt ( cháu của Ngô Quyền ) được vua Lý Thánh Tông ( tức Lý Nhật Tông ) sủng ái cho đổi họ, từ họ Ngô sang họ Lý. Ngô Tuấn là người tài hoa, văn võ song toàn, làm quan qua 3 triều đại : Lý Thái Tông (1028-1054), Lý Thánh Tông (1054-1072) và Lý Nhân Tông (1072-1127). Do có liên lụy đến chuyện tình duyên với thái tử phi Dương Hồng Hạc ( vợ vua Lý Thánh Tông ) nên Lý Thường Kiệt đành chấp nhận số phận đau đớn, làm một hoạn quan để khỏi chết vì một mối tình trong cuộc chiến chốn quan trường và chốn hậu cung.

JB.Sĩ Trọng.