Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

Lời thoại Giáng Sinh














Ra  đường  thấy  rộn  rã  cũng  vui
Tấp nập người đi, tiếng nói cười
Không khí Giáng Sinh về thành phố
Điện  đèn   Hang  đá  rộ  khắp  nơi.

Con phải dừng chân bên quán trọ,
Khi  chân  con  mệt  mỏi  rã  rời
Hân  hoan  con  viết  thay  lời  tỏ,
Bởi  nhờ  hơi  ấm  Chúa,  Chúa  ơi !

Cái  lạnh  mùa  Đông  được  xua  tan,
Đón chào Con Chúa xuống dương gian
Hài Nhi Thiên Chúa đang nhìn thẳng,
Nhân  loại  hôm  nay  khỏi  ngỡ  ngàng.

Thế  giới  cuồng  điên  giữa  hận  thù
Từ  mùa  Xuân - Hạ,  đến  mùa  Thu
Quanh năm suốt tháng không ngừng diễn
Cảnh  khổ   thay   cho  chốn   ngục  tù...

Đâu đó nguồn an phước thái bình,
Và  nghe  đâu đó  được hồi sinh ?
Vẫn còn bao cảnh bất công nữa :
Bắt bớ, gông cùm, chịu "đóng đinh".

Ai hỡi, nhìn xem Chúa Giáng trần
Hang lừa lạnh lẽo đẫm mùi phân
Rạ  rơm  xen  lẫn  cùng  tro  trấu,
Máng  cỏ  là  nơi  chỗ  Chúa  nằm.

Cung điện nhà vua thua Hang đá !
Con người hưởng thụ quá xa hoa
Áo  rách  không  mặt  xin Trời  vá,
Kẻ   đói   lăn   lóc   ở   cạnh   nhà !

Sao  nỡ  cam  tâm,  nỡ  hững  hờ ?
Đành lòng quên lãng hoặc làm ngơ
Chén  cơm  manh  áo  khi cần thiết,
Chẳng có bao người viếng giúp cho.

Bélem  ngời  chiếu  ánh  trời  vui
Bỗng thấy ai thao thức ngậm ngùi
Nhân loại đang trên bờ vực thẳm,
Nỗi lòng  mong đợi một  Ngày mai.

Những phút dừng chân bên quán trọ,
Cảm  đời  đau  khổ  lắm  gian  truân
Tin  Mừng Chúa  xuống  ơn  Cứu độ
Mời  gọi   nhân   gian   xích  lại  gần.

JB.Sĩ Trọng.


Thứ Hai, 16 tháng 12, 2019

Gởi hương để gió quyện hòa

1. Tư tưởng là định mệnh :
    Thông thường, với thiện ý, con người ta nghĩ như thế nào thì cũng sẽ hành động như thế đó. Tư tưởng hình thành những kinh nghiệm và nó dệt nên cái mô hình cho định mệnh. Ta nghĩ vui, đời ta sẽ vui. Ta nghĩ buồn, đời ta sẽ buồn. Lúc nào cũng lo lắng về bệnh tật, ta sẽ dễ bệnh tật. Cơ thể bị lôi kéo theo những cảm thức hưng phấn hay mệt mỏi - Điều này khoa học đã chứng minh. Nó chi phối toàn bộ hệ thống thần kinh con người.
    Ngay trong lúc này, bằng cung cách suy nghĩ của bạn, suốt ngày, từ ngày này qua ngày khác, bạn có bình an hay không tùy thuộc vào việc bạn suy nghĩ bạn có phú dâng cho Thiên Chúa hay không ? Nếu bạn hoàn toàn phú dâng cho Thiên Chúa, bạn hãy tin tưởng vào Thiên Chúa, "cái tôi" của bạn phải dừng lại, bạn không còn tức tối hay hờn giận bất cứ một ai, và bạn chấp nhận tất cả những gì xảy ra, để Thiên Chúa hành động. Bạn không nên gay gắt hay khó khăn bất cứ một điều gì. Tập tính dễ chịu với người khác thì bạn sẽ được ơn Chúa nhiều hơn. Nếu có một người nào đó hơi khó chịu thì bạn cũng nên chịu khó. Bạn đừng hung hăn, đừng đòi hỏi người khác phải quan tâm đến bạn, phải lắng nghe bạn. Nếu bạn đòi người khác phải quan tâm đến mình, như thế là bạn quá yếu đuối, bạn làm mất đi tinh thần phó thác cậy trông vào Thiên Chúa. Bạn nên nhớ rằng mình bực tức ai thì chính mình khổ trước, người khác chẳng ảnh hưởng gì. Đừng bắt lỗi ai bạn ạ, ngay cả những người thân yêu gần gũi nhất với mình, khi họ có tập trung hay bị chia trí không nghe được bạn trình bày về một vấn đề nào đó. "Tình yêu và sự dịu dàng của Chúa Giêsu luôn đi trước chúng ta" - Đức Thánh Cha Fancis đã nói như vậy.
    Tất cả đều xuất phát từ đời sống nội tâm. Tất cả đều nằm trong tay bạn. Những điều trên phản ánh ngay trên gương mặt của bạn. Chính tư tưởng của bạn tạo nên con người bạn, và Thiên Chúa ở trong ấy. Bạn là con người, bạn là hình ảnh của Thiên Chúa, nếu bạn chấp nhận, Thiên Chúa ở với bạn. Chúa Giêsu nói : "Của cải ở đâu lòng người ở đó"( Mt 6,21 v Lc 12,34 ) - Khi Thánh Thần Chúa ngự trong tâm hồn bạn thì không có ai khác ngoài bạn làm cho bạn được bình yên vì lòng bạn đang tích trữ của cải thiêng liêng. Chẳng phải cha mẹ, vợ chồng, con cái, bạn bè hay người hàng xóm, hay sự nghèo nàn, thất học, hay bất kỳ năng lực nào khác có thể khiến bạn mất đi chính mình một khi bạn biết cách suy nghĩ. Thánh Thần Chúa ở với bạn luôn mãi. Tư tưởng gắn liền với định mệnh con người bạn, bạn không thể chạy trốn đi đâu được.
    Ta biết rằng Kinh Thánh diễn tả khi Chúa Phục sinh, Ngài hiện ra, câu đầu tiên Chúa nói : "Bình an cho anh em !" - Chúa trấn an vì ngay lúc đó anh em chưa được bình an, anh em còn sợ hãi. Khi anh em gặp Chúa rồi, chạm đến Chúa rồi thì anh em không còn sợ hãi nữa, anh em mới thật sự bình an, quả là lúc đó anh em đã làm chủ được đời sống nội tâm. Hình ảnh tuyệt diệu nhất là Chúa "thổi hơi" để ban Thánh Thần như thuở ban đầu con người được Thiên Chúa tạo dựng, Chúa đã thổi hơi để ban sự sống.( x Jn 20,22 v St 2,7 )
    Xin nhắc lại một lần nữa : Tất cả đều nằm trong tầm tay bạn, không có ai khác ngoài bạn. Tư tưởng chính là định mệnh. Tư tưởng của bạn thế nào thì con người bạn thế ấy, cuộc đời bạn thế ấy. Tư tưởng nhà Phật có câu : "Đức năng thắng số" là vậy đó. Chúa Giêsu nói rằng : "Nước của Ta không phải thuộc về thế gian. Nếu nước của Ta thuộc về thế gian thì tôi tớ Ta sẽ đánh trận, và Ta khỏi phải bị nộp trong tay Israel"( Jn 18,36 ). "Con cái thế gian trong sự thông công với người đồng đời mình thì khôn khéo hơn con sáng láng"( x Jn 18,36 v Lc 16,8b ). Bạn đã hoàn toàn phú dâng cho Chúa thì bạn là con cái sự sáng, nên bạn hãy yên tâm để Thiên Chúa điều khiển mọi hoạt động trong cuộc đời bạn theo tư tưởng của Ngài, chắc chắn bạn sẽ được bình an. Mong rằng bạn đừng điều khiển ngược lại, vì như thế Thiên Chúa đâu còn làm thay cho bạn được nữa. Cứ lo âu hoài, cơ thể thấy hơi đau một tí, bệnh một chút cũng nghi nan, sợ hãi ! Bác sĩ đã giải thích, đã dặn dò rồi mà bạn không tin, còn tra mạng thì bạn còn thêm mệt trí. Nếu bạn chi li, cay như ớt thì càng khổ cho bạn thôi !- Ta nên nhớ rằng : Nhiều lúc cũng phải biết liều một chút thì Chúa mới can thiệp được. Có cái "kệ" mà đặt đúng chỗ thì cũng hay ! Đừng nghi ngờ quyền năng của Chúa, phải biết phó thác, biết tự mình giải phóng ra khỏi những ràng buộc của bệnh tật. Đừng nghĩ thấy chung quanh mình nhiều người bị ung thư rồi lúc nào mình cũng lo sợ về bệnh ấy. Đừng nghe người ta nói nhiều về bệnh này bệnh kia, rồi lúc nào cũng lo sợ về bệnh. Có lẽ ta cũng không nên kiêng cử quá : Một chậu hoa kiểng đem về nhà ta cũng sợ thuốc, một chiếc bong bóng treo trong nhà ta cũng sợ hơi độc, ăn một bữa ăn hải sản ta cứ sợ hóa chất...Như thế thì làm sao ta cảm thấy thoải mái được ? Không thoải mái là một trong những nguyên nhân gây bệnh, tự mình đã làm khổ cho mình rồi ! Chỉ nên cẩn trọng, chứ không nên kiêng cử quá, mà cũng đừng lạm dụng quá. Xem ti vi vượt giờ nghỉ trưa, chẳng khác nào uống vài lon bia giải khát mà bạn lại uống nhiều hơn - Tất cả đều có hại. Ai mắc chứng tật này thì niềm tin tôn giáo cũng không thể chữa lành được, khoa học cũng bó tay.
    Để phòng ngừa bệnh tật, không nên ôm đồm nhiều thứ, bạn nên chọn một thứ nào đó và giữ đều đặn; chẳng hạn đi bộ, đạp xe đạp, hoặc tập thể dục hằng ngày, hoặc có thể tham gia một môn thể thao nào đó thích hợp là tùy ý bạn. Đi bộ là môn thể dục dễ nhất thế giới có thể làm cho bạn điều hòa mọi hoạt động trong cơ thể, bạn nên dành thời gian cho nó mỗi ngày từ 30 - 40 phút là được. Bạn chọn tiêu chuẩn thấp nhất để dễ thực hiện.
    Lạc quan vui vẻ sống, đời người sẽ trẻ hơn, gởi hương thơm để gió quyện hòa, thoát khỏi nhiều bệnh tật và tăng thêm tuổi thọ. Không có bệnh thì cũng đừng thèm nghĩ tới bệnh làm chi. 

2. Cầu nguyện khiêm tốn và sự đáp ứng :
     Tôi viết những dòng này không biết đúng hay sai, nhưng đây là những trải nghiệm của bản thân.
    Càng cầu nguyện nhiều, càng quy hướng về Thiên Chúa nhiều ta càng được Thiên Chúa chúc phúc và ban ơn cho. Tuy nhiên, cách thức cầu nguyện phải như thế nào ? Chúa không tước bỏ hết những gì thuộc về con người, ai cần sống theo đấng bậc đó, nhưng con người phải biết thờ phượng Thiên Chúa. Vật chất phụng sự con người, con người phụng sự Thiên Chúa là chuyện tất yếu, hoàn toàn phù hợp với quy luật tự nhiên. Ai sống đời hôn nhân thì phải đầy đủ và trọn vẹn với đời sống hôn nhân, nhưng trong tinh thần phải biết thờ phượng Thiên Chúa. Ai sống đời tu trì, phải đầy đủ và trọn vẹn với đời sống tu trì. 
    Chúa biết tất cả mọi sự, những điều ta chưa nói ra thì Chúa cũng đã biết. Ta đừng làm phiền Chúa, bắt lổ tai Chúa phải nghe, "bị tra tấn" như lúc ta nghe những âm thanh không phù hợp với mình. Chính vì thế mà khi cầu nguyện ta không cần phải kể lể quá nhiều, hay đọc kinh dông dài. Thánh sử Matthêu ghi lại trong Tin Mừng lời Chúa Giêsu dạy về cầu nguyện như sau : "Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại; họ nghĩ rằng : cứ nói nhiều là được nhận lời. Đừng bắt chước họ, vì Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin"( Mt 6,7-8 ).
    Biết là Chúa nói như vậy, rõ ràng như vậy, nhưng có nhiều người vẫn thích đọc kinh dông dài.
    Kinh "Lạy Cha" là một bản kinh ngắn, dễ đọc( x Mt 6,9-13 v Lc 11,2-4 )- Chúa Giêsu muốn vậy. Chúa dạy các Môn đệ đọc kinh "Lạy Cha", đó chỉ là một ví dụ của Ngài mà thôi. Ngoài ra, con người muốn nói gì, thổ lộ điều gì là tùy ý. Không cứng nhắc, không bắt buộc. ( Khi dạy Giáo lý cho các Dự tòng, tôi luôn mời gọi họ học thuộc một số kinh cần thiết, trong đó có kinh "Lạy Cha", đồng thời khuyên họ biết cách cầu nguyện riêng ).
    Khám phá cơ bản Giáo lý của Đức Giêsu là sự hiện diện khắp mọi nơi của Thiên Chúa, và niềm tin rằng "Thiên Chúa là Tình yêu", Thiên Chúa vượt trên cả khoa học, Thiên Chúa không chỉ vượt trên vũ trụ của Ngài mà còn ngự ở khắp nơi. Không phải Thiên Chúa chỉ ngự trong nhà thờ, ra khỏi nhà thờ là không có Chúa nữa - Điều này rất sai, vì nếu như thế thì Chúa chẳng có thiêng liêng gì. Nhà thờ là nơi tập trung các nghi thức phụng vụ để thờ phượng Thiên Chúa, để lòng ta quy hướng về Chúa nhiều hơn, ngoài ra chúng ta có thể cầu nguyện bất cứ nơi nào cũng được, vì nơi nào cũng có Chúa cả. Chính sự cầu nguyện mở cánh cửa linh hồn khiến cho năng lực thiêng liêng có thể làm việc theo Thiên Ý nhiệm mầu để mang lại sự bình an và phúc lạc. Có can đảm nhìn vào nội tâm, chúng ta mới cảm nhận được sự yếu đuối của bản thân và cảm thông với những bất toàn của người khác. Những căn bệnh của thể xác thật ra chỉ là những bệnh tật của linh hồn biểu hiện trên thân thể, và khi linh hồn được chữa lành thì thân xác cũng lành lặn; linh hồn được thanh thản thì thân xác cũng thanh thản, ngược lại, linh hồn trĩu nặng thì thân xác cũng nặng nề, nhọc mệt không kém. Cầu nguyện không phải là trốn thoát thực tại đau khổ, nhưng là đưa thực tại đau khổ vào trong cuộc đối thoại với Thiên Chúa, là dâng lên Ngài những đau khổ và xin Ngài sức mạnh để hướng dẫn ta vững bước trên đường đời. Làm việc theo Thiên Ý là một chiều kích sâu xa mang lại hiệu quả rõ rệt. Linh hồn được chữa lành nhờ Lời Chúa, Chúa Thánh Thần hướng dẫn cho bạn.
    Linh hồn được ban cho sinh khí khi đến gần Thiên Chúa xuyên qua sự cầu nguyện và qua sự thay đổi cách cư xử để đạo đức, phẩm hạnh của một người trở nên hoàn toàn hài hòa với quy luật của Tạo Hóa. Hiệu quả của đời sống như thế này sẽ mang lại sức khỏe, bình an và tiến bộ tâm linh. Nếu bạn thật sự tin tưởng vào sự quan phòng, sự hiện diện của Thiên Chúa, bạn nên vui tươi phấn khởi. Ngay cả khi đang ở trong một hoàn cảnh khó khăn hay đau khổ, bạn cũng nên hiểu rằng những điều đó chỉ là một tình trạng tạm thời.
    Hãy đối diện với thế giới bằng nụ cười...đối với loài người, mà trên hết là đối với chính bản thân bạn. Chúa không thích chúng ta tỏ ra thâm trầm. Đừng để những cảm xúc tiêu cực biểu lộ trên khuôn mặt bạn, vì như thế sẽ làm cho mọi người nhận thấy và nhàm chán. Chúa Giêsu bảo "ăn chay phải xức dầu thơm"( Mt 6,17b ) là thế đó. Nếu bạn lúc nào cũng mặt nhăn mày nhó, thì bạn nghĩ mình có thể thu hút được những gì từ thế giới này chăng ?
    Khi tôi nói bạn cười, đó có nghĩa là cười thật sự, không phải cười giả tạo, cười giả tạo là hình ảnh ngượng ngùng buồn thảm nhất trên trái đất. Thế nhưng có người luôn đeo mặt nạ, biểu hiện một nụ cười cứng ngắt, khô khan : "Vui thì vui gượng kẻo là / Ai tri âm đó mặn mà với ai ?"( Truyện Kiều ) - Đây không phải là cười.
    Hãy cười, dẫu nó đòi hỏi một ít nỗ lực lúc ban đầu, và giữ nụ cười đó trên môi cho đến khi nó trở nên tự nhiên, thánh thiện, bởi nó sẽ trở thành liều thuốc bổ dưỡng khích lệ thể xác và tinh thần. Đừng thiên về lý luận quá, lý luận để cho mình thỏa mãn là bạn tự vẽ ra một Thiên Chúa, chứ không phải là Thiên Chúa thật. Khi ta thiên về lý luận để ta thỏa mãn thì điều ấy chưa chắc đã đúng, vì ta làm việc theo ý ta chứ không phải theo ý Chúa. Mọi điều Thiên Chúa muốn đều tốt lành, Thiên Chúa tạo dựng nên vũ trụ Thánh Kinh đã nói rõ vậy, do đó ta phải để Thiên Chúa hành động theo ý muốn của Ngài. Không nên thiên về lý luận mà hãy để trái tim ta hòa vào nhịp đập và hơi thở của Chúa Thánh Thần.
    Chìa khóa thành công của Cầu nguyện là sự Bé nhỏ, Đơn sơ và Chân thành. Cảm thấy mình bé nhỏ khi đứng trước Đấng Tối cao; phải đơn sơ chứ không cần cầu kỳ, chuẩn bị hay bày trí gì cả; phải chân thành bộc lộ nỗi lòng của mình, cho dù lời nói có vụng về cũng được. Bất kỳ sự vẽ vời hay sửa soạn kỹ lưỡng nào cũng sẽ phá tan sự kết nối tâm linh và đưa đến thất bại.
    Ngay khi bạn bắt đầu chuẩn bị kỹ lưỡng, lúc đó bạn đang chuẩn bị tri thức của mình, và với tri thức bạn không thể đạt được sự kết nối tâm linh. Tri thức là một công cụ tốt trong phạm vi giới hạn của nó để làm việc, giao dịch chứ không phải để cầu nguyện, nên bạn không thể cầu nguyện một cách tri thức. Bất cứ khi nào đầu óc xen vào, đặc biệt là khi bạn cảm thấy mình là người khôn ngoan hay hiểu biết, bạn có thể mãn nguyện về chính mình, nhưng phải biết rằng lúc đó bạn không phải đang cầu nguyện. Nếu bạn quá buồn ngủ thì cũng không nên cầu nguyện vì lúc đó tâm trí của bạn chưa được mở ra. Cầu nguyện phải đi đôi với lòng yêu mến. Một trong những phương cách khám phá ra con người thật của mình là sự yên tĩnh suy tư và cầu nguyện, xin nhắc lại : Không phải vì cầu nguyện chúng ta tìm thấy đáp số cho những vấn đề nan giải, nhưng là đặt mình trong điều kiện thích hợp để trở về với nội tâm, để tiếp xúc với Đấng đang hiện diện trong tâm hồn mỗi người chúng ta, Ngài rất yêu thương và đồng cảm với chúng ta, biết quan tâm chia sẻ với chúng ta.
    Lý do mà con người thường đạt được sự đáp ứng kỳ diệu khi họ cầu nguyện trong những tình huống vô cùng khẩn cấp, là vì những lúc này họ rất Bé nhỏ, Đơn sơ và Chân thành. Trong môi trường thinh lặng cũng thế, họ có sự kết hợp mật thiết với Thiên Chúa là Cha yêu thương, gũi gần, lúc này họ cũng Bé nhỏ, Đơn sơ và Chân thành. - Đó là lúc "lên núi một mình" hoặc lúc "vào phòng đóng cửa lại" như Chúa Giêsu đã nói với các Môn Đệ.
    Thiết nghĩ, cũng đừng quên câu chuyện "Hai người lên đền thờ cầu nguyện" trong Tin Mừng Luca : Một người thuộc nhóm Pharisiêu, một người nghề thu thuế. Người Pharisiêu làm ra vẽ đạo đức, khoác lác, kể lể công trạng, dám so bì với người thu thuế trước mặt Chúa. Còn người thu thuế đứng đằng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực vừa thưa rằng : "Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi". Theo Tin Mừng cho biết : Người này, khi trở về nhà thì được nên công chính, người kia thì không ( x Lc 18,10-14 ) - Ở đây ta cũng thấy người thu thuế đã trở nên Bé nhỏ, Đơn sơ và Chân thành. Dĩ nhiên, trở nên bé nhỏ tức là đã khiêm tốn, khiêm tốn thì bao giờ cũng tỏa hương thơm cho gió quyện hòa như là "hữu xạ tự nhiên hương" vậy.

3. Cầu nguyện :
    Lạy Chúa, xin cho con gởi một chút hương suy tư để gió của Chúa Thánh Thần quyện lấy, xin cho con biết cầu nguyện, tâm tình với Chúa, để lòng dạ con luôn hướng về Chúa, từ đó con yêu mến Chúa và yêu tha nhân tha thiết hơn vì con nhìn thấy Chúa ở trong tha nhân ạ !

JB.SĨ TRỌNG.


Thứ Ba, 10 tháng 12, 2019

Tâm tình mừng Giáng Sinh




















Bây giờ gần đến Lễ Giáng Sinh,
Con phải viết nên những tâm tình
Vẻ  đẹp  muôn  đời  ơn  Cứu độ,
Niềm  vui  cho  cả  vạn  sinh  linh.

Thiên Chúa Ngôi cao đã giáng trần,
Còn  gì  đâu  nữa  để  phân  vân
Tình  yêu  như  thế  là  tột  đỉnh :
Chấp nhận phận người sống gian truân.

Bò lừa - Hang đá ướt lạnh căm,
Máng cỏ Bélem - chỗ Chúa nằm
Đức Mẹ dịu dàng bên Con Trẻ,
Giuse nhìn ngắm, vẻ trầm ngâm.

Chan chứa tình Cha, động cõi lòng
Bầu trời sao sáng tỏa mênh mông
Mịt mù sương khói, nghe đâu đó :
Tiếng hát Thiên Thần vọng không trung.

Giây phút làm nên lịch sử vàng,
Loài người khao khát được bình an
Bấy lâu nhân loại chờ Chúa đến,
Cảm mến dâng tràn khắp thế gian.

Cơn  gió  về  khuya  rét  lắm  rồi,
Hài Nhi chưa ngủ, ngước nhìn ai?
Ánh sao đang chiếu vào Hang đá,
Giấc mộng  thiên thu  mãi  gọi mời.

JB.Sĩ Trọng.


Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2019

Kho báu và việc mình

1. Phát hiện kho báu (*) :

Có ai phát hiện kho báu mà không tìm cách để tậu ? Con người luôn tìm cách chiếm hữu những gì mình phát hiện được. Một số tôn giáo xuất hiện trên đời để đáp ứng nhu cầu tâm linh của con người đi tìm nguồn hạnh phúc vĩnh cửu. Kho báu này chứa đựng những khát vọng ấy. 
Nước Trời là kho báu Thiên Chúa hứa ban cho nhân loại. Các Kitô hữu tin vào Thiên Chúa và ơn Cứu độ. "Kho báu" là dụ ngôn của Chúa Giêsu được chép trong Tin Mừng Matthêu, Dụ ngôn này minh họa về giá trị lớn lao của Nước Trời ( x Mt 13,44 ). Dụ ngôn Kho báu Thánh sử Matthêu viết hai câu, nhưng Kinh Thánh chỉ đánh số thành một câu, đã ngắn lại càng ngắn hơn. Rất kiệm lời mà lại rất phong phú, nói ít nhưng đôi khi ta phải suy nghĩ nhiều, vì có nhiều ý tiềm ẩn bên trong. Ở đây, giả thiết là có một người nào đó chôn giấu kho báu của mình vào trong ruộng trước khi qua đời. Do đó Nước Trời đôi lúc cũng ẩn kín, chứ không phải ai cũng nhìn thấy được. Thời gian sau, một người khác - có thể là người làm công - vô tình đào bới và gặp được kho báu. Anh ta vui mừng, chôn lại để giấu mọi người, rồi tìm mọi cách để mua cho bằng được thửa ruộng ấy, dù phải bán đi những gia sản hiện có, nhằm mục đích hợp thức hóa việc sở hữu kho báu, xem như mình đã "chiếm đoạt" được. Anh ta tự nhận thấy và so sánh giá trị giữa gia sản mình đang có không thể bằng kho báu mà anh ta tìm gặp. Một người muốn bán hết gia tài để tậu cho được kho báu, chứng tỏ anh ta là người đàng hoàng biết tôn trọng luật pháp : Anh ta muốn bỏ tiền ra mua, chứ không có ý đồ trộm lấy.
Kho báu trong dụ ngôn tượng trưng cho Nước Trời, mang ý nghĩa và giá trị to lớn hơn mọi của cải vật chất trần thế. Chỉ có những ai thực tâm tìm kiếm và ước muốn chiếm lấy như người làm công trong dụ ngôn mới hiểu được giá trị Nước Trời.
Chúa Giêsu không định nghĩa về Nước Trời, Ngài chỉ dùng những dụ ngôn để nói về Nước Trời. Dụ ngôn "Kho báu" nói lên niềm vui của một cuộc tìm kiếm thành công bất ngờ ngoài sự mong đợi, đặc biệt là kết quả của một cuộc dấn thân đòi phải dám mạo hiểm. Sự từ bỏ tất cả những gì mình đang có không phải là chuyện dễ, mà là một chọn lựa tự nguyện cùng với niềm vui lớn lao khám phá được. Thật khó mà nói một cách đầy đủ. Song, một phần nào đó, khi đọc dụ ngôn ngắn này ai cũng có thể cảm nhận được.

2. Lo chuyện của mình thôi :

Mong sao khi viết tiêu đề này thì đừng có ai hiểu lầm người viết là dạng người ích kỷ. Xin bình tĩnh đọc những chia sẻ dưới đây :
Một trong những quy luật đầu tiên trên con đường tâm linh là bạn phải để tâm hoàn toàn vào công việc của chính mình và không can thiệp vào chuyện của người khác - Đấy gọi là lo chuyện của mình thôi. Mà trên cuộc đời này, lo chuyện của mình thôi cũng đủ mệt rồi; lo chuyện của mình thôi chưa hết, thì giờ đâu đi lo chuyện của người khác ?
Thiên Chúa ban cho con người sự tự do lựa chọn và tự quyết định, vậy thì tại sao bạn lại xen vào chuyện người khác ? Nếu xen vào quá nhiều, coi chừng bạn bị điên đấy! Nhức đầu, chóng mặt, hoa mắt là chuyện thường; có khi "bị rối loạn tiền đình", ăn không ngon, ngủ không yên ! Đã khám phá ra kho báu rồi mà vẫn thích tham dự vào việc của người khác thì có ngày cũng bị mất kho báu, đánh mất đi đời sống nội tâm của chính mình. Có khi "làm ơn" lại bị "mắc oán" nữa. Đức Hồng y FX Nguyễn văn Thuận viết trong cuốn "Đường hy vọng" rằng : "Qúa bận tâm có ngày sẽ mất nội tâm". Có thầy giáo vợ đau bệnh vẫn cứ đi lo việc của một dòng tu, để vợ ở nhà nhờ người khác chăm sóc... Một ngày nào đó ông ta cũng mỏi mệt, trở về nhà thì thấy vợ bệnh ngày một trầm trọng hơn.
Nhiều người với thiên ý, dầu không ai mời, vẫn cứ thích "húc đầu vào" chuyện nhà của người khác. Họ cứ nghĩ rằng họ làm như thế là tốt, họ chỉ giúp đỡ thôi, nhưng họ đang gây tác động phiền toái cho chính mình. Thật ra đây là ước muốn can thiệp vào đời sống của người khác, mà có lẽ không nên như vậy.
Sự can thiệp thường chỉ có hại nhiều hơn là có lợi vì những người quan tâm đến chuyện của người khác thường bỏ bê công việc của chính họ, một con sông được chia ra nhiều nhánh bao giờ cũng trở nên nông cạn hơn. Ai siêng năng, tài giỏi, không bỏ bê công việc của mình thì cũng "quá tải". Nói tóm lại, kẻ muốn sắp xếp công việc nhà người khác luôn là một kẻ thất bại trong đời, vì gia đình có ổn định thì bản thân họ cũng bệnh hoạn, chưa kể hạnh phúc riêng tư bị tổn thương, chưa kể trạng thái trở nên lý tính khô khan. Họ lo chuyện của mình thôi là được rồi.
Dĩ nhiên, cho người khác một lối suy nghĩ đúng đắn là điều tốt, nhưng trong bất cứ hoàn cảnh nào, ta cũng nên để cho họ được tự do, thoải mái. Đừng áp đặt họ - Thiên Chúa đang điều hành vũ trụ. Đừng áp đặt họ, và cũng đừng để cho ai áp đặt mình. Không có tiền bạc hay quyền lực nào mua được sự tự do và thanh thản của tâm hồn. ( Hơn 60 tuổi đời, nay tôi mới ngộ ra được điều này một cách thẳm sâu ).
Đời sống nội tâm cần un đúc cho chính mình, đừng bị chi phối hay bận tâm quá nhiều đến việc của người khác. Hãy để đầu óc mình êm ái, nhẹ nhàng, các dây thần kinh trung ương được nghỉ ngơi khi cần thiết. Tâm hồn phải thành một nơi thơ mộng thì Chim Bồ Câu mới đến đậu và làm tổ trên ấy được.

   (*)Nguyên văn dụ ngôn về Kho báu:"Nước Trời giống như chuyện kho báu chôn giấu trong ruộng.Có người kia gặp được thì liền chôn giấu lại, rồi vui mừng đi bán tất cả những gì mình có để tậu cho được thửa ruộng ấy."( Mt 13,44 ).
Tiếp theo dụ ngôn này là dụ ngôn "Viên ngọc quý", cách diễn đạt từa tựa như trên, Thánh sử Matthêu cũng viết 2 câu, và Kinh Thánh đánh số thứ tự đúng 2 câu ( x Mt 13,45-46 ).

JB.SĨ TRỌNG.

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Khúc ca thời gian















Có thời gian con nước vèo trôi,
Những chiếc lá từ nguồn về phố
Có thời gian mang mầu cổ độ,
Một kiếp người giông tố qua đi.

Có thời gian lứa tuổi mùa thi,
Trang sách nhỏ bỏ vào ngăn cặp
Những chữ viết, lời thơ ghi khắc
Ghế nhà trường, bục giảng thầy cô.

Có thời gian con sóng nhấp nhô,
Thuyền cập bến còn nghe biển hát
Biển vẫn cứ đêm ngày dào dạt,
Để ru thuyền ngay giữa đêm trăng.

Có thời gian vạn nỗi băn khoăn,
Đưa em đến vùng trời thương nhớ
Bao kỉ niệm ngày xưa, hơi thở
Chất chồng lên tập vở cuộc đời.

Có thời gian ngàn vạn lá rơi,
Đất ưỡn ngực đưa tay nhẹ hứng
Lá mục nát âm thầm chịu đựng,
Làm mỡ màu nuôi sống lại cây.

Có thời gian như những áng mây,
Bay  lơ  lửng  tìm  về  vô  tận
Ngôi nhà nhỏ ven vùng thị trấn,
Nay trở thành góc quán cà phê.

Có thời gian đến chẳng ai chê,
Nhưng cuộc sống vẫn nhiều vất vả
Những bạn bè quen nhau mặc cả,
Gía  đất  cao  gây  sốt  bất  thường.

Có thời gian thêm những vấn vương
Tình  yêu  đến  với  đôi  trai  gái
Học Giáo lý xin làm Hôn phối,
Trong Thánh đường vời vợi uy nghi.

Có thời gian không nói năng chi,
Ai cũng hiểu mình già hơn trước
Rồi tháng năm như thầm biết được
Cuộc  đời  này  cõi  tạm  đó  thôi.

Có  thời  gian  vật  đổi  sao  dời,
Em đến thăm anh giữa mùa mưa lũ
Nghe tin Hồng Kông ngập tràn khói lửa
Đàn áp dân lành đổ máu tang thương.

Có thời gian dừng lại nhiều hơn,
Ta  suy  nghĩ  để  còn  phải  khóc
Tim   ta   xót   vì   bao   ấm   ức :
Cầu nguyện nhiều cho đất nước, anh em.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2019

Thời gian và thần tượng

1. Thời gian dành cho Thiên Chúa :

Thiên Chúa tạo dựng nên trời đất muôn vật, nên thời gian là của Thiên Chúa. Thiên Chúa cho con người sử dụng thời gian để giải quyết công việc, con người cũng phải có thời gian dành riêng cho Thiên Chúa. Thời gian dành cho Thiên Chúa phải được xem là quan trọng nhất.
Thời gian, nếu ta không tận dụng thì nó cũng sẽ qua đi. Thời gian đã trôi đi thì không bao giờ quay trở lại, do đó, đừng lãng phí thời gian, đừng để thời gian lướt nhanh một cách vô ích.
Trong một ngày nhiều công việc, thời gian có thể phải chia ra nhiều khoảng để thực hiện công việc. Một năm có 4 mùa, thời gian cũng được chia ra cho 4 mùa. Một tuần có 7 ngày Thiên Chúa định sẵn : Thiên Chúa làm việc trong 6 ngày và có một ngày Ngài nghỉ ngơi, sách Sáng thế đã nói rõ - Ngày nay thế giới áp dụng thuần thục, đều khắp; các nước tiên tiến nghỉ ngày Chúa nhật, có thể họ nghỉ luôn cả chiều thứ bảy.
Con người có thời gian làm việc thì cũng có thời gian nghỉ ngơi, điều đó hợp lý, nghỉ ngơi để tái tạo sức khỏe thì không phải là lãng phí. Một khoảnh khắc giải trí để thư giãn tinh thần cũng không phải là lãng phí. Thời gian dành cho Chúa trong ngày là thời gian quan trọng nhất của ngày ấy, không thể thiếu được. Nếu con người thật sự biết quan tâm đến đời sống tâm linh thì thời gian dành cho Chúa trong ngày có thể là 30, 40 phút ( bằng thời gian đi bộ, tập thể dục mỗi sáng ) hoặc lâu hơn, không nên ít hơn.Chìa khoá thực tiễn cho một đời sống khỏe mạnh, an vui, hạnh phúc và sự tiến bộ tâm linh là đặt thời gian dành cho Chúa lên hàng đầu, có nghĩa là thời gian quan trọng nhất trong ngày. Chúng ta có thể trì hoãn hay hủy bỏ những công việc khác, nhưng không thể bỏ bê, xao nhãng hay quên đi thời gian mà chúng ta muốn dành cho Thiên Chúa. Đừng để công việc khác lấn át thời gian dành cho Chúa, thà bỏ dỡ mọi sinh hoạt khác còn hơn thiếu vắng thời gian dành cho Thiên Chúa trong ngày.
Thời gian dành cho Chúa không nhất thiết phải quy định cứng nhắc là một giờ nào đó trong ngày, tuy nhiên nếu sắp xếp được thì lại càng tốt. Điều quan trọng là chúng ta xem đó là thời gian cần thiết nhất trong 24 tiếng đồng hồ, và không điều gì có thể thay thế được, cho dù bận rộn cách mấy. Sở dĩ nói "không cứng nhắc" là để dễ thực hiện.
Thời gian dành cho Chúa là thời gian đọc Thánh Kinh, hay đọc một số sách đạo đức, sách suy niệm về đời sống tâm linh. Thời gian dành cho Chúa là cầu nguyện hoặc viết lách, những suy tư về Thiên Chúa. Thời gian dành cho Chúa là những lúc thỏ thẻ và tâm sự với Ngài, không cần dài dòng, không cần lặp đi lặp lại một cách quá đơn điệu nhàm chán. Thời gian dành cho Chúa đòi hỏi phải thẳm sâu, tâm hồn lắng xuống để nghe được tiếng Chúa nói.
Hình như Kinh Thánh có câu : "Sức mạnh của ngươi nằm trong sự yên tĩnh và tự tin"( Xin lỗi, quên xuất xứ ). Khi một người đạt tới trạng thái tâm thức yên tĩnh, đó là sự chân thật và bình an, thì sự cầu nguyện của người ấy sẽ có hiệu quả. Nhiều tín hữu Công giáo đã lẫn lộn giữa những phương tiện và cứu cánh, họ nghĩ rằng cầu nguyện một cách máy móc hay thực hiện một số nghi lễ nào đó là tiêu chuẩn cho một đời sống tâm linh. Không phải vậy ! Đời sống tâm linh là đời sống biết kết hợp thân mật với Chúa, luôn có thời gian dành cho Chúa.
Thiên Chúa là Cha. Thiên Chúa luôn gần gũi và yêu thương con người, con người có thời gian dành cho Thiên Chúa thì giữa con người và Thiên Chúa gắn bó mật thiết hơn. Tình Cha-Con trở nên ấm áp mặn nồng. Ước gì mỗi người chúng ta đều có thời gian dành cho Thiên Chúa.

2. Việc tôn thờ hình tượng :

Việc tôn thờ hình tượng hay thần thánh hóa vật chất ( gọi là thần tượng ) hiện nay khá phổ biến, hình như đâu đâu cũng có. Hình thức sùng bái thấp kém nhất là sự sùng bái ngẫu tượng, chứa đầy huyễn hoặc và mê tín dị đoan, như thờ Ông Địa, Ông Táo, Thần Tài, Dinh Cô, Bà Thím, Quan Công, Thổ Thần, Bà Chúa Sứ v.v...( chưa kể các con vật gọi là linh vật như : cóc, bò, voi, rắn... ). "Khi không để cho Thiên Chúa có quyền tối thượng, người ta dễ rơi vào việc tôn thờ ngẫu tượng và bằng lòng với những trấn an bần cùng" - ĐTC Phanxicô đã nói như thế với 8000 tín hữu và du khách hành hương trong buổi tiếp kiến sáng thứ tư ngày 08.8.2018 ( theo Vatican News ). Trong Kinh Thánh Cựu ước đã mô tả Aharôn cho đúc tượng con bò vàng vì không phản bác lại lời xin của dân chúng; Thiên Chúa bừng khí nộ khi biết điều ấy và Môisê đã đập bia vỡ tan tành khi thấy Dân Chúa thờ tượng con bò vàng ( x Xh 32,1-35 ).
Sự tôn thờ thần tượng cũng không bị loại trừ khỏi những người đi nhà thờ đều đặn nhất, ngay cả trong số những người tu hành thành tâm nhất, chưa nói là mê tín... Họ tin tưởng rằng một món đồ vật chất nào đó có năng lực là làm cho nó trở thành một thần tượng. Họ không biết rằng tôn thờ thần tượng là từ chối năng lực huyền nhiệm của Thiên Chúa và là một sai lỗi hàng đầu trong 10 điều răn của Chúa.
Có nhà thờ nọ, trên một khoảng sân nhỏ đặt quá nhiều tượng. Người ta đến cầu nguyện, khi sốt sắng cầu nguyện với Đức Mẹ xong rồi, quay sang cạnh bên thấy có tượng Chúa Trái tim, ngước lên một góc khác thấy tượng Tổng lãnh Thiên Thần Micae, nhìn qua trái có tượng Thánh Giuse,... nhìn ngã nào cũng có tượng, cứ nghĩ rằng tượng nào cũng phải kính nên phải cúi đầu, một hồi người cầu nguyện thấy loạn cả óc, hoa cả mắt. Qủa thật là quá lạm dụng, không còn mang tính thiêng liêng mà chẳng còn có giá trị nghệ thuật, có nơi đặt lư hương, nhan khói và cả thùng đựng tiền dâng cúng.
Có người đi đường xa vừa chạy xe vừa lần chuỗi. Họ nghĩ như thế là tốt nhưng không biết rằng rất nguy hiểm vì bị phân tâm, thiếu tập trung vào việc điều khiển tay lái. Vừa chạy xe vừa lần chuỗi, chẳng khác nào vừa chạy xe vừa nghe điện thoại.
Có người đi hành hương, đem nước thánh về để trong lọ gần cả chục năm, vẫn tin đó là phép mầu có thể chữa lành bệnh, nên khi ai đó đánh rơi hoặc làm đổ thì họ rất buồn, họ không nghĩ rằng dù loại nước gì cũng phải lấy từ trong tự nhiên, cất quá lâu thì cũng dễ bị nhiễm khuẩn. Đau bụng mà uống vào sẽ rất nguy hiểm.
Chưa kể đến : Người xây nhà, kẻ mua xe mới... mời Cha Sở đến làm phép. Có chuyện thật buồn cười : Đầu năm học, tại một nhà thờ dâng Thánh Lễ thiếu nhi, tập trung cặp vở chất chồng lên một đống rồi linh mục Quản xứ rảy nước làm phép.
Dĩ nhiên, tôi không thích những việc làm trên vì tôi xem đó như là một sự mù quáng biến những phương tiện vật chất thành thần tượng và tỏ ra sùng bái một cách thái quá.
Có đôi vợ chồng đeo nhẫn cưới lâu ngày bị ôxi hóa, nhẫn bám vào ăn mòn da gây ngứa và làm tươm máu ngón tay, họ muốn cỡi ra cất nhưng cứ ngại vì đây là chiếc nhẫn đã được làm phép tại nhà thờ.
Hôn nhân thành công bởi hai vợ chồng yêu thương, tin tưởng, chia sẻ và gánh vác công việc lẫn nhau, chứ không mắc mớ gì đến cái nhẫn kim loại đã được làm phép đeo ở ngón tay.
Chúa yêu thương con người và muốn con người hoàn toàn tín thác vào Chúa chứ đừng ỉ lại vào sức riêng mình hay cậy dựa vào một thứ vật chất thần tượng nào khác.
Nên chăng, kiểm xem bạn có tôn thờ bất kì một thứ thần tượng nào không, nếu có thì hãy gỡ bỏ. Có thời gian dành cho Thiên Chúa thì việc tôn thờ hình tượng là không phù hợp, không mấy tốt đẹp, cần phải buông bỏ ngay. Phải sống đúng với điều răn thứ nhất trong 10 điều răn của Chúa : "Thờ phượng một Đức Chúa Trời và kính mến Người trên hết mọi sự", không nhất thiết phải hình thức hay cầu kỳ.

JB.SĨ TRỌNG.

Thứ Năm, 7 tháng 11, 2019

Chùm thơ 51

VÀO CHÙA

Đi chơi với bạn vào Chùa,
Ngắm nhìn cảnh vật nên thơ dịu dàng
Tâm hồn một thoáng bình an,
Tháp Chùa ẩn kín trong làn khói sương.



TỰ VẤN

Niết bàn, địa ngục, nhân gian
Tìm đâu trong cõi địa đàng xa xăm ?
Lời kinh nhà Phật lạnh căm,
Môi khô đượm phải khói nhan cửa Chùa.






VỀ LẠI BẾN XƯA

Đi  xa  xứ,  trở  về  thăm  chốn  cũ
Bến đò xưa khách đứng đợi sang sông
Vầng trăng khuyết khi chiều lên núi Ngự
Bên cổ thành soi bóng nước mênh mông.

JB.Sĩ Trọng.