Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2021

Cung bậc cảm xúc
















Có  những  câu  thơ  thật  bất ngờ,
Lấy nguồn cảm hứng dệt niềm mơ
Tâm hồn  không đếm  xem từ ngữ,
Chỉ  để   trôi  theo   nỗi   vụng   vờ.

Có những câu thơ thật bất thường,
Rạng ngời như muốn tỏ vầng dương
Không thích hờn dỗi theo mây gió,
Chỉ hướng  mơ xa  cõi  miên trường.

Có  những  câu  thơ  lại  vô  tình,
Gieo mầm  hy vọng, sự  hồi sinh
Êm  đềm  nhận lấy  và  rung cảm,
Đánh thức con tim, chạm đến mình. 

Có  những  câu  thơ  thật  diệu  kỳ,
Nhìn   trời   qua   ánh   mắt  lưu ly
Đọc trang Lời Chúa trong sâu thẳm
Nghe  tiếng  thiên thu  gọi  thầm thì.

Có  những  câu  thơ  thật  lạ  lùng,
Biển đời sóng gió vẫn thung dung
Thơ mang thông điệp tình yêu Chúa
Đến  với  nhân  gian  sưởi  ấm  lòng.

Có những  câu thơ  đẹp  tuyệt  vời,
Ngôn  từ   ngọt   lịm   đậu   bờ   môi
Tâm   tư    trao   trọn   tình  tri  kỷ,
Thần tượng trong tim một Bóng Người.

Có những câu thơ thật điên khùng,
Yêu Người Đổ máu Cứu muôn dân
Ngàn năm không thể quên ơn ấy,
Ca   ngợi   và   lòng   mãi   tri   ân.

JB.Sĩ Trọng.



Chủ Nhật, 16 tháng 5, 2021

Theo Chúa và việc đi Nhà thờ


1. Theo Chúa :
    Có người đặt vấn đề : "Theo Chúa để được gì ?" Tôi không thích câu nói này vì nó có vẻ so đo tính toán quá. Nếu người Cha sanh ra con, mà con lại hỏi: Theo Cha để được gì ? - Câu nói này bỗng dưng thấy kỳ cục liền, người cha sẽ rất buồn khi nghe con mình nói câu đó. Nếu người ta đi từ tìm hiểu, rồi yêu, khi đã yêu rồi thì người ta sẽ không hỏi như vậy nữa, người ta chấp nhận cả những gì được mất. Chỉ biết yêu và yêu thôi là đủ, cho dù chết vẫn yêu - Không mù quáng đâu, yêu đích thực như Chúa Giêsu đấy ! Tuy nhiên, ngày xưa sau câu chuyện người thanh niên giàu có gặp Chúa Giêsu, Phero lại đặt câu hỏi : "Chúng tôi đây bỏ hết của cải, nghề nghiệp để theo Chúa, chúng tôi sẽ được gì đây ?"( Mt 19,27 v Mc 10,28 v Lc 18,28 ). Thực tế lúc ấy Chúa Giêsu và các Môn đệ đều nghèo, không có nơi ở, không có tài sản hay nguồn lợi nào cả. Phero lúc đó dù có lớn tuổi hơn Chúa đi nữa, ông vẫn tỏ ra ngu ngơ trước mặt Chúa.
    Câu trả lời của Chúa ta phải đọc cho kỹ, nhất là điều chính Chúa muốn dạy các Môn đệ ( x Mt 19,28-29 v Mc 10,29-31 v Lc 18,29-30 ). Điểm nỗi bậc nhất là mấtđược, hoặc bỏnhận. Người nào vì Chúa và vì Phúc Âm mà từ bỏ tất cả những gì có trong đời, sẽ không mất, không thiệt thòi đâu. Chúa không để cho người theo Chúa phải thiệt thòi mặc dù gặp khó khăn, vì sự sống đời đời quý giá không thể nào so với những gì trần gian này có. Nhiều người theo Chúa kinh nghiệm ân phúc Chúa trong đời này. Tuy nhiên mục đích chính của việc theo Chúa không phải là để được lợi trong đời này, mà là sự sống đời sau, sự sống vĩnh cửu nơi Thiên Chúa ( TC ). Nếu so cuộc đời 70, 80 năm với cõi đời đời, vô cùng vô tận, thì ta thấy những gì ta mất đi bây giờ có đáng gì đâu !
    Ta phải coi chừng, vì có khi theo Chúa lâu năm mà không được vào Nước Chúa, vì đã quên hẳn mục đích chính mà bận rộn với công việc phụ. Hoặc là không chịu xét mình, từ bỏ tội lỗi, vì tưởng rằng nếu mình cứ phục vụ hết lòng thì mình đang ở trong Chúa. Hãy cẩn thận ! Biết đâu, "kẻ đầu sẽ nên rốt, kẻ rốt sẽ nên đầu"( Mc 10,31 v Mt 19,30 ). Ta cũng không quên câu nói của Chúa Giêsu : "Không phải bất cứ ai thưa với Thầy : Lạy Chúa, Lạy Chúa, là được vào Nước Trời cả đâu !..."( Mt 7,21 v Lc 6,46 ) Nhiều người cho rằng phải chú trọng vào việc thiện hơn là chuyện về đạo lý. Vì vậy người ta có thể đi đến cực đoan mà nói rằng ta có thể được cứu rỗi nhờ làm nhiều việc thiện, chứ không cần phải đi nhà thờ. Nhưng Kinh Thánh không dạy như vậy. Việc cứu rỗi hoàn toàn do ân sủng Chúa ban, con người không thêm bớt gì vào đó được, và việc thiện là do tình thương mà thể hiện, làm việc thiện là làm sáng danh Chúa vì bản chất của Thiên Chúa là tình yêu, là sự thiện. Dù chúng ta làm gì chăng nữa, Chúa vẫn xét đến tấm lòng thành và đức tin của kẻ "dám bán hết gia tài của cải để tậu cho được kho báu".
    Viết đến đây tôi nhớ tới tư tưởng của Martin Buber, tôi đọc được trên facebook Ha Nguyen : "Ý nghĩa thật sự về yêu thương tha nhân không phải là mệnh lệnh từ TC mà chúng ta phải thực hiện, nhưng thông qua tình yêu thương và trong yêu thương chúng ta gặp gỡ TC"( The true meaning of love one's neighbor is not that it is a command from God which we are to fulfill, but that through it and in God ). Ta yêu tha nhân là biểu lộ tình yêu của ta với TC, nhưng nếu làm việc thiện mà tôn thờ ma quỷ thì có được rỗi không ? No !
    Thật thế, TC luôn dùng ân sủng để đối xử với chúng ta. Chúng ta được cứu bởi ân sủng. Do ân sủng mà chúng ta được dự phần trong việc phục vụ TC. Nhờ ân sủng mà chúng ta được TC gìn giữ, bảo vệ, chăm sóc. Êphêsô 2: 8-9 chép : "Vả, ấy là nhờ ân sủng, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của TC. Ấy chẳng phải bởi việc làm đâu, hầu cho không ai khoe mình."
    Tình yêu TC là tình yêu do ân sủng, bởi ân sủng và duy nhất ra từ ân sủng. Tình yêu TC đặt nền tảng trên sự ban cho vô điều kiện, mặc dù chúng ta không xứng đáng.
Tin Mừng vốn không chỉ được lắng nghe cho vui tai, mà là để được thực thi; chân lý không chỉ được hiểu biết suông mà để được sống cùng chân lý; bác ái không chỉ trên môi miệng, nhưng theo Chúa phải được thực thi bằng những việc làm cụ thể, bằng đời sống thẳm sâu của mình nữa.

2. Việc đi Nhà thờ :
    Chúa nhật hay còn gọi Chủ nhật, tức là Ngày của Chúa - Kinh Thánh diễn đạt đây là ngày cuối trong một tuần làm việc và sáng tạo, Thiên Chúa cần sự nghỉ ngơi. Trong sự nghỉ ngơi, Thiên Chúa ban phúc lành và thánh hóa cho ngày này ( x St 2,2-3 ). 
    Có bao giờ ta bỏ đi Nhà thờ ngày Chúa nhật để đi chơi ? Để làm việc riêng ? Hoặc ở nhà nghỉ ngơi vì đã phải đi làm thêm vất vả suốt ngày thứ bảy ? Có khi nào ta không muốn đi Nhà thờ vì trời mưa to gió lớn ? Vì không muốn nghe một Linh mục nào đó giảng ? Hoặc không muốn gặp một ai đó đã từng làm cho ta khó chịu ?
Điều tệ hại nhất là nếu ta ở nhà không làm gì cả, chỉ đứng lên nằm xuống, trạng thái dã dượi như một người trầm cảm, nỗi buồn sẽ gậm nhấm và giết chết ta.
Dĩ nhiên không phải nhờ đi Nhà thờ đều đặn mà chúng ta được cứu hay được trở thành con cái Chúa, cũng không hẳn những người ôm Kinh Thánh đến Nhà thờ mỗi Chúa nhật là người tin Chúa hết lòng ( những người Tin Lành thường cầm Kinh Thánh trên tay khi đến Nhà thờ, họ có những buổi họp nhóm cầu nguyện rất bổ ích ). Tuy nhiên, chúng ta có thể dựa vào thái độ của người tin Chúa đối với Ngày-của-Chúa và việc lãnh nhận các Bí tích, để làm tiêu chuẩn đo lường tình yêu của người ấy đến với Chúa.
    Trước khi để ý đến thái độ của người khác, chúng ta cần kiểm điểm chính bản thân mình. Dù rằng chúng ta không tuân giữ điều răn thứ ba một cách cứng rắn và khắt khe như giới lãnh đạo Do Thái giáo ngày xưa, nhưng chúng ta phải luôn luôn dành ngày của Chúa để thờ phượng Chúa, học Lời Chúa và lo công việc Chúa. Nếu ngày Chúa nhật chúng ta có thể ở nhà làm những công việc khác mà không cảm thấy áy náy khó chịu, không có mặc cảm tội lỗi là mình đã "ăn cắp" ngày của Chúa, có lẽ chúng ta nên xét lại mối liên hệ của chúng ta đối với Chúa. Không ai có người yêu mà lại bỏ ngày hẹn với người yêu để làm việc khác. Có người tin Chúa đã lâu nhưng lúc nào vui thì đi Nhà thờ, buồn thì thôi. Có khi Chúa nhật ở nhà sơn nhà, sửa xe, dọn dẹp, làm vườn, buôn bán, nhậu nhẹt; mùa nóng thì đi chơi núi, tắm biển...mà lại bỏ lễ. Những người thiên về hưởng thụ, làm như thế chứng tỏ Chúa chưa phải là lẽ sống của họ và họ chưa đặt Chúa trên hết mọi sự.
    Dù có làm gì đi nữa thì cũng không thể bỏ lễ ngày Chúa nhật. Lời Chúa dạy rằng :"Đừng bỏ các buổi họp như vài người quen làm; trái lại, phải khuyến khích nhau, nhất là lúc này khi anh em thấy Ngày Chúa gần trở lại"( Hp 10,25 ). Lời khuyên này cho ta thấy không phải chỉ người tin Chúa trong thời đại văn minh vật chất ngày nay mới bị cám dỗ bỏ ngày thờ phượng Chúa đi làm việc khác, nhưng trong Hội Thánh đầu tiên đã có tình trạng ấy. Mỗi khi hoạch định chương trình làm việc, nghỉ ngơi, giải trí...hãy nghĩ đến Chúa trước để chúng ta không mắc phải lỗi lầm không tôn trọng ngày của Chúa.
Ngoài ra, chúng ta nên nhớ rằng : Mỗi người theo Chúa đều có một Nhà thờ, đó là tâm hồn và thể xác mình. Giáo lý dạy rằng : Thân xác là Đền thờ của Chúa Thánh Thần. Vì vậy ta cần phải biết gìn giữ, chăm sóc và bảo vệ nó.

3.Cầu nguyện :
    Lạy Chúa, xin giúp con biết theo Chúa vì yêu Chúa, theo Chúa phải làm gì, chứ không phải theo Chúa để được gì ? Xin giúp con biết dành riêng ngày của Chúa để thờ phượng Chúa và lo công việc Chúa, đừng vì ham vui hoặc chạy theo đồng tiền mà bỏ bê việc đạo đức. Dù bận rộn mấy cũng nên sắp xếp thời gian đi Nhà thờ lễ Chúa nhật và các ngày lễ trọng.

JB.SĨ TRỌNG.



P/s : Cám ơn một số hình ảnh anh Nguyễn Thương trong ban Truyền Thông GP đã cung cấp.

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2021

Người giàu gặp gai góc


Một câu chuyện cả 3 tác giả Tin Mừng đều ghi lại, nội dung chẳng khác nhau mấy, một vài chi tiết độc đáo hoàn toàn giống nhau. Trong bài viết này xin phép được chia sẻ những suy tư nhằm nói lên các thuộc tính giữa con người và Thiên Chúa ( TC ) qua sự gặp gỡ, đối thoại giữa một người giàu có và Chúa Giêsu ( GS ), từ đó khám phá ra kho tàng quý báu đích thực của nhân loại trên cuộc sống gian trần. Xin đọc và đối chiếu từ 3 sách Phúc âm : Mc 10,17-22 v Mt 19,16-22 v Lc 18,18-23.

1. Của báu thật :
Người gặp Chúa trong câu chuyện này theo Luca 18:18 cho biết là một ông quan hay một người có chức quyền, Matthêu thì lại nói rằng đó là một chàng thanh niên ( Mt 19,20 ). Chúa GS đã dạy: Nước TC được ban cho, chứ không phải là phải làm gì mới nhận được. Trong khi đó chàng trẻ tuổi này hỏi Chúa : "Con phải làm gì để được hưởng sự sống đời đời ?"( Mt 19,16 ). Chúa không trả lời ngay, nhưng vặn anh ta : "Sao ngươi gọi Ta là nhân lành ? Chỉ có một Đấng nhân lành mà thôi, đó là TC". Câu nói này có thể diễn ý là: "Anh gọi tôi là nhân lành, nhưng anh có biết Đấng nhân lành là ai không ?" Chàng thanh niên này tôn xưng Chúa nhân lành, nhưng thật sự không biết chính Ngài là Đấng Nhân Lành. Anh ta hỏi "Tôi sẽ làm gì ?" thì Chúa GS kể ra các điều dạy trong 10 điều răn. Người này bật lên như cái máy, nói rằng đã giữ các điều ấy từ nhỏ, nghĩa là tránh phạm các tội đó. Ta để ý đến thái độ của Chúa GS. Chúa GS nhìn người ấy mà xót thương, vì người ấy chỉ giữ đúng các bổn phận chứ chưa làm theo lời dạy của Chúa. Chúa bảo : Hãy bán hết gia tài giúp cho kẻ nghèo rồi theo Chúa - Đúng là một đòi hỏi "hóc búa" của Chúa GS. Thay vì giữ những gì mình có, Chúa bảo hãy BÁN, CHO và THEO CHÚA. Đạo Chúa không phải là đạo để chiêm nghiệm, suy nghĩ, hay tu thân. Đạo Chúa là vào đời, là chia sẻ, là thương yêu, như Chúa GS đã dấn thân vào đời. Người nào theo Chúa phải biết thực hành lời Chúa, chứ không phải chỉ nghe theo và đọc mà thôi. Thánh Phaolo nói "Đức tin không việc làm là đức tin chết".
Khi Chúa GS nói "bán hết gia tài bố thí cho người nghèo", người giàu cảm thấy đầy gai góc, khó chịu. Câu trả lời của Chúa đáng lẽ làm cho người ấy vui mới đúng, nhưng người ấy thật buồn vì không muốn chia, không muốn bỏ những gì mình có. Người ấy thật ra chưa phân biệt được của cải vật chất với của báu trên trời. Cả 3 Thánh Sử đều ghi nhận giống nhau về thái độ của chàng thanh niên : "Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải."( Mc 10,22 v Mt 19,23 v Lc 18,24 ).

2. Gía trị Nước Trời :
Một chi tiết khác khá độc đáo hoàn toàn giống nhau, đó là cả 3 Thánh Sử đều ghi lại câu nói của Chúa GS : "Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước TC"( Mc 10,25 v Mt 19,24 v Lc 18,25 ) - Một câu nói khá ngộ nghĩnh. Một câu nói mang tính trào lộng, gây ấn tượng, làm cho người nghe dễ nhớ. Đây quả thật là một câu nói nổi tiếng ngày nay ai cũng biết ( Kể cả dân ngoại giáo ).
Còn hơn thế nữa, khi ngó quanh, Chúa GS chỉ thấy kẻ nghèo nên Ngài mới nói rằng "Người giàu vào Nước Trời thật khó dường bao !"( Câu này 3 Thánh Sử cũng ghi lại: Mc 10,23 v Mt 19,23 v Lc 18,24 ). Điều này chứng tỏ Chúa bênh vực và yêu thương người nghèo. Người Do Thái vẫn cho rằng kẻ giàu là kẻ được Chúa thương, vì thế họ mới ngạc nhiên: Làm sao kẻ được Chúa thương mà lại khó vào Nước Chúa ? Chúa nhấn mạnh ở chỗ "cậy sự giàu sang", đó là hạng người đặt tiền của, nhà cửa, tài sản là mối quan tâm hàng đầu của họ. Những người nghĩ rằng ở đời có tiền là mọi việc đều được giải quyết dễ dàng ( Năm tôi học Bồi Dưỡng GLV tại nhà thờ Thái Hòa, có Cha giáo ở Cần Thơ lên giảng cũng nói như vậy ) nên trong lĩnh vực tâm linh, tiền bạc chắc cũng có giá trị nào đó (!). Tuy nhiên, nếu người nào coi trọng đồng tiền, chỉ lo kiếm được tiền thì chắc chắn sẽ xa Chúa vĩnh viễn.
Có thể nói được : Giàu sang là phúc lộc Chúa ban cho trong đời, song ta vẫn có trách nhiệm và mục đích của cuộc đời. Chúa giao cho ta quản trị những gì ta có là để làm lợi cho mình, cho người và cho Chúa. Người 5 nén, kẻ 2 nén, kẻ 1 nén - Chúa giao cho bao nhiêu là tùy ý Ngài. Phần của ta sẽ không mất, nếu ta biết trách nhiệm chia sẻ, yêu thương đồng bào, đồng loại và nhất là biết cảm tạ ơn Chúa về những gì Chúa ban.( Mời đọc thêm bài "Yến bạc hay nén bạc" trên nhãn Suy niệm 9 của Blog này )
Ngày nay nhiều cộng đoàn đông đảo, giàu có, lớn mạnh, nhưng chung quanh vẫn có kẻ nghèo, thiếu thốn, đói rách, đau ốm, bệnh tật, cần sự giúp đỡ, đó là điều cộng đoàn ấy phải xét lại. Không chừng nhiều người đang ở trong cộng đoàn, nhưng rất xa Chúa.
Với những đối chất của chàng thanh niên, những câu nói gây ấn tượng của Chúa GS, các Môn đệ lại càng sửng sốt và nói với nhau : "Thế thì ai có thể được cứu ?". Trong Tin Mừng, Thánh Macco ghi nhận lời Chúa GS :"Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với TC thì không phải thế, vì đối với TC mọi sự đều có thể được"( Mc 10,27 )- Là một câu Chúa nói chung chung, nhưng rất dễ hiểu, chắc như đinh đóng cột, Chúa nói đến phép lạ cứu rỗi. Trước mắt loài người cứ cho rằng kẻ giàu, khó mà tin Chúa được, nhưng Chúa vẫn làm phép lạ, nhiều người giàu có trên đời đã được Chúa thăm viếng và ban cho lòng tin, họ cũng góp phần rất lớn để xây dựng Giáo Hội. Chúa bênh vực người nghèo, công kích người giàu mà người giàu vẫn khoái, vẫn thích. ĐTC Phanxico nói rằng : "Những người theo Chúa Kitô thì không để cho những ham muốn giàu có, danh vọng, nổi tiếng bám vào lòng mình". Trong "Thập đại thành công" Đức cố HY Phanxico Xavie Nguyễn Văn Thuận có viết : "Ý thức, tin tưởng sứ mạng của mình như một ơn Chúa, bình tĩnh trước mọi biến cố".
Đó là một phép lạ trong ân lành của Chúa. Ta hãy cầu nguyện cho những người đang cần Chúa hôm nay.

3. Cầu nguyện :
Lạy Chúa, xin giúp con theo Chúa, vào đời thực hành lời dạy của Chúa. Xin giúp con nhìn thấy rõ mục đích theo Chúa mỗi ngày. Xin cho con sự khôn ngoan để luôn biết phân biệt đâu là cứu cánh, đâu là phương tiện.

JB.SĨ TRỌNG.
P/s : Mời đọc thêm bài "Thay đổi não trạng và chọn lựa" trên nhãn "Bài suy niệm 4" của Blog này.


Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2021

Nỗi lòng mong đợi

Phần Lan  ơi, ta  nhớ  em  nhiều  lắm !
Qua tháng ngày thầm lặng mãi không vơi
Chỉ  biết  thế,  mà  không hề  thay đổi :
Muốn  cùng  em  xây  đắp mộng  cuộc đời.

Đang mùa dịch làm sao ta đến được,
Đất nước này thường réo gọi hồn ta
Sức  lây  nhiễm  của  một  loài  virus,
Phải đành lòng chấp nhận ở cách xa.

Ta  đợi  em  qua  mấy  mùa  hoa  nở(*)
Những núi rừng, biển cả, mặt hồ xanh
Trong tim ta đêm ngày mang trăn trở,
Một  tình yêu bao  ước hẹn chân thành.

Đất nước  nào cũng  tạo nên  mỹ cảm,
Khi con người thích được sống gần nhau
Trong thẳm sâu, tình yêu em dệt thảm
Muốn  cùng  ta  bắt  nối  một  nhịp  cầu.

Tuyết  có  rơi  nhưng  lòng  ta  vẫn  ấm,
Đợi  ngày mai - Hy  vọng  mãi  bên  em
Ta nghe tiếng chuông lòng rung nhịp đập
Bên Thánh đường vời vợi, nắng hồng lên.

(*)Ở đất nước Phần Lan hoa tu-lip mỗi năm chỉ nở một lần.

JB.Sĩ Trọng.






Thứ Hai, 26 tháng 4, 2021

Tiếng vọng ngàn xưa

 











Có hai câu Hán thi :

"Nhàn thâu loạn trật tư nghi nghĩa,
Nhất tuệ  thanh đăng  vạn  cổ  tâm."

Xin tạm dịch :

"Rảnh rang ngồi nhặt sách vải vung,
Suy nghĩ miên man chuyện thế trần
Bỗng thấy  ánh đèn  trong rọi  sáng,
Cổ   nhân    để   lại   vạn  tấm   lòng."

Các thư Phaolô và sách Phúc âm đã quá quen thuộc, hầu như ai cũng biết, nhất là khi tham dự Thánh Lễ tại nhà thờ. Một cuốn sách mà tôi ít đọc, tình cờ hôm nay lại đọc nó - Đó là sách Hô-sê ( Hs ). Chỉ xin trích dẫn một đoạn ngắn có liên quan trong bài viết này : Hs  2,1-5.

1. Dự báo - Những tia hy vọng :
"Dẫu vậy, số con cái Israel sẽ giống như cát bờ biển, không thể
lường, không thể đếm, và chính nơi mà đã bảo chúng nó rằng : Các ngươi chẳng phải là dân Ta, sẽ lại bảo rằng : Các ngươi là con cái của Thiên Chúa hằng sống."( Hs 2,1 )
Xin liệt kê những điều Chúa hứa với dân Israel. Niềm hy vọng của dân Israel ngày xưa có ý nghĩa gì đối với Giáo Hội ngày nay ?
Nước Do Thái đã phải trải qua những giai đoạn lịch sử đen tối. Đúng là nước mất nhà tan ! Tuy nhiên bởi lòng nhân từ của Chúa, Ngài hé mở cho họ tia sáng hy vọng. Chúa hứa rằng Chúa sẽ cho dân số họ được gia tăng, lãnh thổ sẽ được khôi phục, đất nước sẽ được thống nhất. Họ sẽ có lãnh tụ, Chúa sẽ là Chúa của họ, và họ là con dân Ngài.
Trải qua những biến chuyển lịch sử, có những lúc không ai có thể tưởng dân Do Thái sẽ còn. Tuy nhiên, Chúa vẫn giữ lời hứa của Ngài. Người Do Thái bị tản lạc khắp nơi trên thế giới, bị ngược đãi, kỳ thị.v.v... Hitler đã giết gần 6 triệu người Do Thái. Các nước Ả-rập với sức mạnh dầu hỏa, đã tìm cách xóa tên nước Do Thái khỏi bản đồ thế giới. Thế mà người Do Thái đã lập quốc, và nước họ mỗi ngày một hùng mạnh.
Ngày nay nước Chúa đã mở rộng. Hội Thánh là con dân Ngài. Chúa sẽ tiếp tục chăm sóc bảo vệ Hội Thánh và làm cho Hội Thánh mỗi ngày một lớn mạnh. Chúng ta hãy sống trong khải tượng đó và dấn thân cuộc đời mình vào công cuộc mở mang nước Chúa.

2. Thông điệp khát vọng vô bờ :
Mối liên hệ giữa dân Israel và Đức Chúa Trời được mô tả thế nào qua hình ảnh người vợ ngoại tình ? Hậu quả nào họ phải gánh chịu ? Chúng ta được nhắc nhở điều gì về mối liên hệ của chúng ta với Chúa qua hình ảnh người vợ ngoại tình này ?
Một người đàn bà khi đã thương rồi họ có thể làm khuynh đảo mọi thứ, làm thay đổi cuộc sống của một nhà đạo đức.
Trong đoạn Kinh Thánh hôm nay : Mấy câu đầu sách Hô-sê chương 2, Chúa trở lại cảnh cáo Israel một cách chi tiết hơn. Chúa ví Ngài như người chồng, Israel là vợ của Ngài và mỗi con dân nước ấy là con cái của Ngài. Israel giống như người vợ phản bội, bỏ chồng của mình là Chúa để chạy theo tình nhân là Ba-an, thần của người Ca-na-an, và sinh ra đám con hư hỏng.
Câu 4, Chúa kêu gọi con dân Chúa hãy "kiện" mẫu quốc ( mẹ ) của họ. Kiện ở đây không phải là lên án, buộc tội để đòi trừng phạt, nhưng là lên tiếng kêu gọi cảnh tỉnh. Mặc dù đa số dân Israel đã bội bạc, nhưng vẫn còn thiểu số trung thành với Chúa. Chúa kêu gọi thiểu số trung thành ấy hãy gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh đồng bào của mình. Chúa yêu thương, Ngài không phải là người rình rập chờ cho con cái Ngài sai trái là giáng tai họa. Ngài kiên nhẫn sai đầy tớ Ngài lên tiếng cảnh tỉnh để người sai trái ăn năn hối cải. Nếu ta chịu ăn năn, từ bỏ việc làm độc ác của mình thì Chúa sẽ rộng lòng tha thứ. Còn nếu ta cứ ngoan cố theo con đường sai trái của mình, Chúa sẽ phải sửa phạt. Trong trường hợp người Israel, hình phạt dành cho họ sẽ là xấu hổ, nghèo đói, đau khổ ( x Hs 2,5 ).

3. Rút ra bài học :
Đó là tiếng vọng ngàn xưa, đi từ Cựu ước, nối kết hôm nay sẽ là : "Không phải Chúa chậm trễ thực hiện lời hứa như người ta tưởng. Nhưng Ngài chờ đợi, vì không muốn ai phải hư vong nên Ngài dành thêm thì giờ cho mọi người có dịp ăn năn" ( 2 Pr 3,9 ). 
Câu chuyện Israel cho ta nhiều bài học :
           - Chúa chúng ta rất nhân từ. Ngài kiên nhẫn chờ đợi để người có tội có cơ hội ăn năn hối cải. Hãy ăn năn hối cải, đừng chậm trễ.
          - Dầu là thiểu số, con cái Chúa đóng một vai trò rất quan trọng trong cộng đồng, xã hội mình đang sống. Chúng ta là muối của đất, là ánh sáng thế gian ( Mt 5,13 ), chúng ta có bổn phận lên tiếng truyền bá chân lý của Chúa và tích cực góp phần xây dựng để xã hội mình đang sống đỡ băng hoại hơn, tốt đẹp hơn.
          - Chúa dùng đời sống Hô-sê như một bài giảng sống, nhờ đó đồng bào ông dễ dàng hiểu sứ điệp của Chúa. Con cái Chúa cần học hỏi, trau dồi cách trình bày Phúc âm để mọi người dễ dàng thấu hiểu và tin nhận.

4. Cầu nguyện :
Chúa ơi, dù con phản nghịch, Chúa vẫn thương con, cứu con, đưa con vào địa vị con cái Ngài. Xin giúp con luôn nhận biết ơn thương xót này và sống đúng địa vị người con : Xây dựng và mở mang nước Chúa.
Cảm tạ Chúa vì tình yêu Chúa đã kiên trì chờ đợi con trở lại với Ngài. Xin giúp con trung thành và biết cách thuật lại kinh nghiệm về tình yêu của Ngài. Amen !

JB.SĨ TRỌNG.

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2021

Chùm thơ 65

 NGỦ TỈNH 

Hồi đêm gió lớn với mưa to
Đã  thế  mà ta  vẫn  ngủ  khò
Nếu có động đất và sấm sét
Chắc là ta cũng chẳng phải lo.


PHẬN NGƯỜI

Ta  thả   hồn  ta   vào   hạt  bụi
Tưởng rằng mây khói dễ vỡ tan
Nhưng trong thực tế ta gần gũi,
Đi tới  thiên thu  với  gió  ngàn.



CHIỀU BẮC ÂU
( Tặng con yêu )

Hoàng  hôn  lặng  lẽ  giữa  trời  Âu,
Trọng vọng câu kinh hát nguyện cầu
Thánh thót giáo đường vang chuông đổ
Thư    tình    chạm   ngỏ   ý   lời   sâu...



GIÂY PHÚT BÌNH YÊN
( Tặng Trần thị Trúc Linh )

Trần thế chìm sâu vào giấc ngủ,
Thị thành đêm xuống ánh trăng nghiêng
Trúc khoe dáng đẹp cùng liễu rủ,
Linh  cảm  mình  đang  được  tọa  thiền.



GIỌT MẾN

Viết  từ  cảm  xúc  con  tim,
Bao lời thơ để kiếm tìm Chúa yêu
Nghe như khúc hát ban chiều,
Lâng lâng nỗi nhớ gợi nhiều mến thương.

JB.Sĩ Trọng.


Thứ Tư, 21 tháng 4, 2021

Tom ốm nặng

Nửa khuya thức dậy để xem chừng
Chú chó mà mình cưng thật cưng
Bị  ốm  mấy  ngày  nằm  la  liệt,
Giờ thì thoi thóp, mắt rưng rưng !

Thôi biết làm sao được nữa rồi,
Lòng thương, thương quá cũng chịu thôi
Ngày mai bồng nó đi thầy thuốc
Mong ước phần nào bệnh sẽ vơi.

Tom đã bao năm sống với mình,
Lúc còn bé nhỏ  dáng thoi xinh
Và  nay  đã  đến  lúc  già  yếu,
Chắc   nó  sẽ   về   với   cõi  âm.

Đau xót làm sao khi ngắm nhìn
Nôn  ra  rồi  lại  cứ  nằm  im
Ánh mắt thân thiết như người thật
Thương quá  làm tôi  thót  cả tim !

JB.Sĩ Trọng.