Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

Tây Nguyên vẫy gọi














Tôi ước mơ mình đến Ban Mê,
Nắng gió miền xa thúc dục về
Cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ quá,
Núi rừng, thác nước chảy mân mê.

Tôi nghe người kể đến Buôn Đôn,
Có  cả  đàn  voi  bước  dập  dồn
Qua suối, qua đèo, leo dốc đứng
Chiêng cồng rung tiếng vọng đầu thôn.

Lễ hội về đêm uống rượu cần,
Nhịp nhàng trai gái nhảy đều chân
Bập bùng ánh lửa cao nghi ngút,
Thu hút người xem tiến lại gần.

Tây Nguyên, tôi trải hết nỗi lòng
Huyền thoại hồ Lak, bến T'nưng
Dân   tộc   Bahnar ,  hồ   Ea Sup
Kỳ bí,  hoang sơ  đến  ngỡ  ngàng.

Tôi về thăm núi thẳm rừng sâu,
Sông nước Krông Nô chảy cuộn trào
Chim hót Nậm Nung(1) hờn với gió,
Tà Đùng(2) trăng  sáng  tỏ  đêm thâu.

Tôi lắng nghe hương vị ngọt ngào,
Chén  trà  rót  xuống  ở  đồi  cao
Sùng Đức bao phủ chè xanh biếc,
Bát  ngát  trời  mây  trắng  dạt dào.

Cà  phê  hoa  nở  thắm  bạt  ngàn,
''Chạm phải con đường dẫn anh sang"(3)
Lừng lựng hương thơm hồn đất Việt,
Lưng  gùi  vai  áo  mẹ  cưu  mang.

Tôi chọn nơi đây những con người,
Được  trời  đất  phú  vẻ  tinh  khôi
Nói cười chăm chỉ trong lao động,
Vải   khố  che   thân  suốt  một  đời.

Làm sao tôi đến với Tây Nguyên ?
Dù  phải  vượt  qua  mấy  dốc  triền
Tôi  để  hết  lòng  mình  yêu  mến,
Thả  hồn  theo  ước  mộng  ngày  đêm.

(1) Tên một khu rừng nguyên sinh.
(2) Tên gọi của một khu bảo tồn thiên nhiên.
(3) Lấy từ ý một câu hát của người Gia Rai.


JB.Sĩ Trọng.








Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

Cha dặn con gái

Con gái nghe cha dặn này 
- Có ai khen con đẹp, con hãy cảm ơn và quên đi lời khen ấy.
- Có ai bảo con ngoan, con hãy cảm ơn và nhớ ngoan hiền hơn nữa.
- Với người òa khóc vì nỗi đau mà họ đang mang, con hãy để bờ vai của mình thấm những giọt nước mắt ấy.
- Với người đang oằn lưng vì nỗi khổ, con hãy đến bên và kề vai gánh giúp.
- Con hãy biết khen, nhưng đừng vung vãi lời khen như những cậu ấm cô chiêu vung tiền qua cửa sổ.
- Lời chê bai con hãy giữ riêng mình.
- Nụ cười cho người. Con hãy học cách hào phóng của mặt trời khi tỏa nắng ấm.
- Nỗi đau: Con hãy nén vào trong.
- Nỗi buồn: Hãy biết chia cho những người đồng cảm.
- Đừng vui quá. Sẽ đến lúc buồn.
- Đừng quá buồn. Sẽ có lúc vui.
- Tiến bước mà đánh mất mình. Con ơi, dừng lại.
- Lùi bước để hiểu mình. Con cứ lùi thêm nhiều bước nữa. Chẳng sao.
- Hãy ngước nhìn lên cao để thấy mình còn thấp.
- Nhìn xuống thấp để biết mình chưa cao.
- Con hãy nghĩ về tương lai. Nhưng đừng quên quá khứ.
- Hy vọng vào ngày mai. Nhưng đừng buông xuôi hôm nay.
- Hãy nói thật ít. Để làm được nhiều – những điều có nghĩa của trái tim.
- Nếu cần, con hãy đi thật xa. Để mang về những hạt giống mới. Rồi dâng tặng cho đời. Dù chẳng được trả công.
- Những điều cha viết cho con – được lấy từ trái tim chân thật. Từ những tháng năm lao khổ cuộc đời. Từ bao đêm chơi vơi giữa sóng cồn. Từ bao ngày vất vưởng long đong.
- Cha viết cho con từ chính cuộc đời cha. Những bài học một đời cay đắng.
- Cha gởi cho con chút nắng. Hãy giữ giữa lòng con. Để khi con cất bước vào cuộc hành trình đầy gai và cạm bẫy. Con sẽ bớt thấy đau và đỡ phải tủi hờn.

Du lịch miền Tây (*)











Tôi không thích đến nơi sang trọng,
Thích về miền sông nước mênh mông
Qua  ghe, bến  đợi,  cà  phê  võng
Ngắm cánh cò bay trắng ngập đồng.

Miền Tây sông nước ướt vầng trăng,
Dừa đước lao xao trước gió ngàn
Cây trái miệt vườn xanh rợp bóng,
Con người chất phác, sống hồn nhiên.

Đêm xuống thuyền trăng chở ngập đầy
Câu hò ngọt lịm giữa trời mây
Tình ai thúc dục hồn vương vấn,
Rót  mật  yêu  thương  tại  chốn  này.

Tiền Giang con nước lớn theo mùa,
Chân bước lên xuồng, gió đẩy đưa
Nghe tiếng ngân nga đàn vọng cổ,
Vài   đôi   nam   nữ   hát   say   sưa.

Đi qua Cồn Phụng chuyến đò trưa,
Thăm viếng di tích ông Đạo dừa
Ghé  đất  Bến Tre  ăn  gỏi  cá,
Kẹo dừa, bánh pía, lẩu canh chua.

Về tới Cần thơ buổi xế chiều,
Nhà hàng Hoa Sứ bán cơm niêu
Qua  cầu  thả  bộ  vào  Đô  thị,
Ngắm cảnh hoàng hôn bến Ninh Kiều.

Sông nước miền Tây ơi có biết,
Tôi  về  thăm  lại  bến  phà  xưa
Theo mấy con đò qua kênh rạch,
Lòng đầy yêu mến, tưởng như mơ...

(*) Nhớ chuyến du lịch miền Tây, tour của Viettravel.

JB.Sĩ Trọng.







Thứ Bảy, 17 tháng 9, 2016

66 câu chấn động thiền ngữ thế giới

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.
2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho anh. Vì chính tâm anh không buông xuống nỗi.
3. Anh hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.
4. Anh phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương anh, anh phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.
5. Khi anh vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi anh đau khổ, anh hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.
6. Sự chấp trước của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.
7. Anh có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.
8. Đừng lãng phí sinh mạng của mình trong những chốn mà nhất định anh sẽ ân hận.
9. Khi nào anh thật sự buông xuống thì lúc ấy anh sẽ hết phiền não.
10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.
11. Người cuồng vọng còn cứu được, người tự ti thì vô phương, chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.
12. Anh đừng có thái độ bất mãn người ta hoài, anh phải quay về kiểm điểm chính mình mới đúng. Bất mãn người khác là chuốc khổ cho chính anh.
13. Một người nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng họ sẽ không bao giờ được thanh thản.
14. Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình, thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.
15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời, xin anh “đa khẩu hạ lưu tình”.
16. Vốn dĩ không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa anh là ai? Giả sử anh bị chó điên cắn anh một phát, chẳng lẽ anh cũng phải chạy đến cắn lại một phát?
17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ nhớ đến người anh không hề yêu thích.
18. Mong anh đem lòng từ bi và thái độ ôn hòa để bày tỏ những nỗi oan ức và bất mãn của mình, có như vậy người khác mới khả dĩ tiếp nhận.
19. Cùng là một chiếc bình như vậy, tại sao anh lại chứa độc dược? Cùng một mảnh tâm tại sao anh phải chứa đầy những não phiền như vậy?
20. Những thứ không đạt được, chúng ta sẽ luôn cho rằng nó đẹp đẽ, chính vì anh hiểu nó quá ít, anh không có thời gian ở chung với nó. Nhưng rồi một ngày nào đó khi anh hiểu sâu sắc, anh sẽ phát hiện nó vốn không đẹp như trong tưởng tượng của anh.
21. Sống một ngày là có diễm phúc của một ngày, nên phải trân quý. Khi tôi khóc, tôi không có dép để mang thì tôi lại phát hiện có người không có chân.
22. Tốn thêm một chút tâm lực để chú ý người khác, chi bằng bớt một chút tâm lực phản tỉnh chính mình, anh hiểu chứ?
23. Hận thù người khác là một mất mát lớn nhất đối với mình.
24. Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống, thì mạng sống đối với họ chính là một sự trừng phạt.
25. Tình chấp là nguyên nhân của khổ não, buông tình chấp anh mới được tự tại.
26. Đừng khẳng định về cách nghĩ của mình quá, như vậy sẽ đỡ phải hối hận hơn.
27. Khi anh thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối anh.
28. Người che đậy khuyết điểm của mình bằng thủ đoạn tổn thương người khác, là kẻ đê tiện.
29. Người âm thầm quan tâm chúc phúc người khác, đó là một sự bố thí vô hình.
30. Đừng gắng sức suy đoán cách nghĩ của người khác, nếu anh không phán đoán chính xác bằng trí huệ và kinh nghiệm, thì mắc phải nhầm lẫn là lẽ thường tình.
31. Muốn hiểu một người, chỉ cần xem mục đích đến và xuất phát điểm của họ có giống nhau không, thì có thể biết được họ có thật lòng không.
32. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.
33. Người không tắm rửa thì càng xức nước hoa càng thấy thối. Danh tiếng và tôn quý đến từ sự chân tài thực học. Có đức tự nhiên thơm.
34. Thời gian sẽ trôi qua, để thời gian xóa sạch phiền não của anh đi.
35. Anh cứ xem những chuyện đơn thuần thành nghiêm trọng, như thế anh sẽ rất đau khổ.
36. Người luôn e dè với thiện ý của người khác thì hết thuốc cứu chữa.
37. Nói một lời dối gian thì phải bịa thêm mười câu không thật nữa để đắp vào, cần gì khổ như vậy?
38. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.
39. Quảng kết chúng duyên, chính là không làm tổn thương bất cứ người nào.
40. Im lặng là một câu trả lời hay nhất của sự phỉ báng.
41. Cung kính đối với người, là sự trang nghiêm cho chính mình.
42. Có lòng thương yêu vô tư thì sẽ có tất cả.
43. Đến là ngẫu nhiên, đi là tất nhiên. Cho nên anh cần phải “ tùy duyên mà hằng bất biến, bất biến mà hằng tùy duyên”.
44. Từ bi là vũ khí tốt nhất của chính anh.
45. Chỉ cần đối diện với hiện thực, anh mới vượt qua hiện thực.
46. Lương tâm là tòa án công bằng nhất của mỗi người, anh dối người khác được nhưng không bao giờ dối nổi lương tâm mình.
47. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.
48. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?
49. Đừng vì một chút tranh chấp mà xa lìa tình bạn chí thân của anh, cũng đừng vì một chút oán giận mà quên đi thâm ân của người khác.
50. Cảm ơn thượng đế với những gì tôi đã có, cảm ơn thượng đế những gì tôi không có.
51. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.
52. Nói năng đừng có tánh châm chọc, đừng gây thương tổn, đừng khoe tài cán của mình, đừng phô điều xấu của người, tự nhiên sẽ hóa địch thành bạn.
53. Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình.
54. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.
55. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.
56. Tâm là tên lừa đảo lớn nhất, người khác có thể dối anh nhất thời, nhưng nó lại gạt anh suốt đời.
57. Chỉ cần tự giác tâm an, thì đông tây nam bắc đều tốt. Nếu còn một người chưa độ thì đừng nên thoát một mình.
58. Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ này, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.
59. Nếu anh có thể sống qua những ngày bình an, thì đó chính là một phúc phần rồi. Biết bao nhiêu người hôm nay đã không thấy được vầng thái dương của ngày mai, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành tàn phế, biết bao nhiêu người hôm nay đã đánh mất tự do, biết bao nhiêu người hôm nay đã trở thành nước mất nhà tan.
60. Anh có nhân sinh quan của anh, tôi có nhân sinh quan của tôi, tôi không dính dáng gì tới anh. Chỉ cần tôi có thể, tôi sẽ cảm hóa được anh. Nếu không thể thì tôi đành cam chịu.
61. Anh hi vọng nắm được sự vĩnh hằng thì anh cần phải khống chế hiện tại.
62. Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh.
63. Người khác có thể làm trái nhân quả, người khác có thể tổn hại chúng ta, đánh chúng ta, hủy báng chúng ta. Nhưng chúng ta đừng vì thế mà oán hận họ. Vì sao? Vì chúng ta nhất định phải giữ một bản tánh hoàn chỉnh và một tâm hồn thanh tịnh.
64. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Anh muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.
65. Thế giới vốn không thuộc về anh, vì thế anh không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.
66. Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ.
Nguồn : Sống Tin Mừng Tình yêu.

Thứ Sáu, 16 tháng 9, 2016

Phép lạ LAVANG (*)















Lễ Hiện xuống con về thăm đất Mẹ,
Gió xôn xao, nắng rải nhẹ ngang đầu
Ơn phép lạ nhiệm mầu con khó kể,
Cả   đoàn  người,  ai  để   ý  gì  đâu !

Bầu trời xanh, vẫn trong xanh thăm thẳm
Nơi Linh đài - Thánh Lễ Mẹ tôn nghiêm
Mắt Mẹ hiền trao bao câu đằm thắm,
Lòng con đây quên hết những ưu phiền.

Tán cây rợp, che khuất màu nắng Hạ
Một khoảng trời lúc ấy thật bình yên
Con ngước mắt nhìn xuyên qua kẻ lá :
Hình chim câu mây trắng đẹp thần tiên.

Mẹ  La  Vang,  bao  lần   con   ghé  đến,
Nhưng lần này Chúa mặc khải cho con :
Thánh Linh Ngài - tăng thêm tình cảm mến
Niềm  hân hoan  choáng ngợp  cả  tâm hồn.

Về thăm Mẹ trong những ngày tháng Hạ,
Qúa  vội  vàng,  con  đã  đến  rồi  đi
Chưa  kịp nói  những lời  yêu  đáp trả,
Mà   Mẹ   ơi,  sao   Mẹ   quá   diệu   kỳ !

Mẹ quan tâm đến từng người con cái,
Không nói ra Mẹ cũng hiểu nỗi lòng
Đời trai trẻ con đây nhiều vụng dại,
Mẹ  dịu dàng  luôn  che chở  đỡ nâng.

Con cảm tạ tình yêu riêng của Mẹ,
Chúa thương ban như thể chỉ một lần
Con  ghi  nhớ  và  âm  thầm  lặng  lẽ,
Tháng ngày dài bên Mẹ, những bước chân ...

(*)Ghi nhớ phép lạ trong lễ Hiện xuống năm 2015 tại Thánh địa La Vang.
P/s: Hình minh họa St qua Internet chứ không phải hình chụp ở La Vang.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Triết lý đơn giản của Mẹ Têresa

Mẹ Têrêsa Calcutta nói về tình yêu
“Nếu bạn xét đoán ai, bạn sẽ không còn thì giờ để yêu thương họ”. “Bạn phải cho đi những gì làm bạn bị thiệt thòi. Như thế, cho đi không chỉ những gì dư thừa, nhưng những gì bạn không thể sống nếu không có, những gì bạn thật sự yêu thích. Như thế, món quà của bạn trở thành một hy sinh, có giá trị trước mặt Thiên Chúa.”
“Tôi luôn luôn nói rằng, tình yêu khởi sự từ gia đình trước đã, và sau đó mới đến thành phố hay đô thị. Yêu thương những người ở xa chúng ta thì dễ, nhưng yêu thương những người sống với chúng ta hay ngay cạnh chúng ta thì không luôn dễ dàng.”
Mẹ Têrêsa Calcutta nói về nghèo đói
“Sự nghèo đói khủng khiếp nhất chính là sự cô đơn, bị bỏ rơi và cảm nhận không được yêu thương”
“Căn bệnh trầm trọng nhất của thời nay không phải là bệnh phong hủi hay bệnh lao, mà là sự cảm nhận bị ruồng bỏ”.
“Trên thế giới, người đói khát tình yêu thì nhiều hơn người đói khát cơm bánh”. “Nhiều khi chúng ta cứ nghĩ rằng nghèo đói là đói khát, thiếu áo quần, không nhà ở. Sự nghèo đói lớn nhất là bị bỏ rơi, không ai chăm sóc, không được hưởng sự yêu thương. Loại nghèo đói này cần được giải quyết ngay từ những tổ ấm gia đình”
Mẹ Têrêsa Calcutta nói về chiến tranh
“Tôi chưa bao giờ sống trong cảnh chiến tranh nhưng tôi đã chứng kiến nạn đói và sự chết chóc.
Tôi tự hỏi : 'Họ đã cảm nhận điều gì khi họ gây ra chiến tranh?'
Tôi không thể hiểu nổi. Họ đều là con cái Thiên Chúa. Tại sao họ lại làm như vậy ? Tôi không hiểu nổi”
“Hãy làm ơn chọn lựa đường lối hòa bình…!
vì trong chỉ một khoảng thời gian ngắn ngủi, sẽ có người thắng kẻ thua trong cái cuộc chiến mà chúng ta đều sợ hãi, nhưng rồi chẳng thể và chẳng bao giờ có thể biện minh cho những nỗi đau và chết chóc do bom đạn gây ra”
Mẹ Têrêsa Calcutta nói về phá thai
“Phá thai chính là giết người. Trẻ nhỏ là quà tặng của Thiên Chúa.
Nếu bạn không muốn có nó, hãy giao em bé cho tôi !”. “Sự phá hoại nền hoà bình kinh khủng nhất chính là việc phá thai, vì nếu người mẹ nhẫn tâm giết chính con mình thì bạn cũng có thể giết tôi và tôi có thể giết bạn, vì giữa chúng ta chẳng có mối liên hệ nào”. “Chính thật là sự nghèo nàn khi quyết định đứa trẻ phải chết để bạn được sống theo ý bạn”
Mẹ Têrêsa Calcutta nói về phục vụ Chúa
“Tôi chỉ là cây bút chì của Chúa, để Ngài gởi bức thư tình yêu của Ngài cho thế giới”. “Tôi không cầu nguyện cho sự thành công, tôi cầu nguyện cho sự trung tín”
“Nhiều người lầm lẫn công việc và ơn gọi. Ơn gọi của chúng ta là yêu mến Chúa Giêsu”
“Mỗi người trong số họ, chính là Chúa Giêsu cải trang”
“Cần phải nói ít đi, vì điều rao giảng chưa phải là điều được đón nhận. Vậy ta phải làm gì ? Hãy cầm lấy cây chổi để quét nhà cho một ai đó, công việc ấy đã đủ để rao giảng”.
Mẹ Têrêsa Calcutta nói về cầu nguyện
“Không cầu nguyện, tôi không thể làm việc dù chỉ nửa giờ. Tôi có được sức mạnh của Thiên Chúa qua việc cầu nguyện”
“Có quá nhiều đau khổ trong các gia đình ngày nay trên toàn thế giới, nên cầu nguyện thật là quan trọng, và tha thứ cũng thật quan trọng. Người ta hỏi tôi phải khuyên bảo thế nào cho đôi vợ chồng đang gặp khó khăn, tôi luôn luôn trả lời 'Cầu nguyện và tha thứ'; và cho những thanh thiếu niên từ những mái nhà đầy hung bạo: 'Cầu nguyện và tha thứ'; và cho những người mẹ cô độc không được gia đình hỗ trợ: 'Cầu nguyện và tha thứ'. Hãy nói : 'Lạy Chúa, con yêu Chúa. Lạy Chúa, con hối lỗi. Lạy Chúa, con tin ở Chúa. Lạy Chúa, con tín thác vào Chúa. Xin giúp con yêu thương nhau như Chúa yêu thương chúng con'.”

CỨ LÀM
Khi bạn làm điều tốt, thiên hạ cho bạn là điên rồ.
Điều đó không quan trọng, bạn cứ làm điều tốt!
Khi thực hiện các mục tiêu của mình, bạn gặp các người bạn không tốt hay gặp kẻ thù. 
Điều đó không quan trọng, bạn cứ thực hiện!
Người ta quên ngay lập tức việc tốt bạn vừa mới làm,
Điều đó không quan trọng, bạn cứ làm việc tốt!
Tính ngay thẳng và chân tình làm cho bạn mong manh yếu đuối,
Điều đó không quan trọng, bạn cứ ngay thẳng và chân tình.
Những gì bạn để hàng năm để xây dựng, có thể sẽ bị phá hủy trong giây lát,
Điều đó không quan trọng, bạn cứ xây dựng!
Bạn giúp người khác mà họ lại quay lại ghét bạn,
Điều đó không quan trọng, bạn cứ giúp!
Bạn cống hiến điều tốt nhất của mình cho người khác, nhưng họ đối xử xấu với bạn,
Điều đó không quan trọng, bạn cứ cống hiến điều tốt nhất của mình.

Mẹ Têrêxa


Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

Bình yên lễ hội















( Tặng 2 Linh mục: Micae Nguyễn Be 
   và Micae Nguyễn Chí Hùng )

Mẹ về, đem Chúa đến Việt Nam
Văn hóa ôm ấp các đình làng
Có lũy tre xanh, con đò mộng
Thánh đường vời vợi giữa đồi nương.

Tôi lắng tai nghe tiếng trống đồng,
Đêm  Hè  lễ  hội  cạnh  bờ  sông
Hát ru, đùa múa, khèn-chiêng-púa(*)
Trai gái đua nhau uống rượu cần.

Có  ánh  trăng  mờ  nhẹ  nhẹ  lên,
Sương rơi phủ xuống luống rau mềm
Thác rừng rào rạt trong đêm vắng,
Hoa  trắng  cà  phê  nở  ngát  hương.

Tôi lắng tai nghe tiếng núi rừng,
Hòa cùng lễ hội với cồng chiêng
Nhà sàn san sát, trăng buông tắm
Nhảy sạp chia đều những bước chân.

Có tiếng côn trùng rúc dịu êm.
Đêm Hè vẻ đẹp đón trăng lên
Đỉnh đồi ướt đẫm trăng lai láng,
Huyền bí, hoang sơ...mặt đất hiền.

Mẹ về, đem Chúa đến Việt Nam
Trải rộng yêu thương khắp mọi miền
Câu  hát,  câu  ru  lời  Chúa  dạy
Ruộng đồng, nương rẫy...trẩy bình yên.

(*) Ba loại nhạc cụ của dân tộc miền núi.


P/s: Bài thơ này con cũng xin kính tặng Cha Giuse Trần Sỹ Tín và xin được tặng những ai đang làm công tác giảng dạy, phục vụ ở những vùng xa xôi hẻo lánh thuộc các dân tộc ít người.

JB. Sĩ Trọng.