Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018

Điều kỳ diệu trong tâm hồn

Trong tâm hồn mình ai cũng mang một lý tưởng thánh thiện và những hoài bão sâu xa. Nhưng rồi trong lộ trình vươn lên tới những điều cao vượt đó con người vẫn luôn bị hạn chế bởi những yếu tố rất tương đối, vì thế không ai có thể tự hào về đời sống mình dù đạt tới mức độ nào đi nữa. Tất cả đều có thể tiêu tan trong phút chốc nếu có chút tham vọng và thiếu lòng khiêm tốn chân thành. Nhưng gì cao quí linh thiêng và thánh thiện đạt tới trong cuộc sống này đều giống như chiếc bình sành mỏng manh dễ vỡ. Vì thế tâm trí phải hết sức cẩn trọng trong mọi lúc, nghĩa là đòi hỏi một sự phản tỉnh liên tục về chính mình trong mọi giây phút. Điều này đòi hỏi chúng ta phải khổ công tu luyện chứ không thể ý thức mà có được.
Tự trong thâm tâm ai cũng cố gắng tìm ra một giá trị đích thực cho đời mình. Thật ra giá trị đích thực đó ở ngay nơi chính bản thân mình, không phải tìm kiếm đâu cả. Tất cả những gì tìm thấy bên ngoài mình đều là vong thân, ảo tưởng, phù phiếm vì do con người làm nên và đặt cho nó một ý nghĩa và giá trị theo ý hướng, quan niệm và suy nghĩ của mình.
Giá trị đích thực không phải TÌM KIẾM mà là
XÁC TÍN : một sự xác tín về chính mình.
Tất cả đều bắt đầu từ chính mình để
qui hướng về một Đấng cũng từ trong chính mình
nhưng luôn siêu vượt trên chính mình.
Vì thế có thể nói mạnh bạo rằng : trong sự sống vô biên của Chúa, ở nơi chính mình có nguồn suối bất tận của tình yêu, và là nguồn lực vô song phát xuất mọi điều thiện hảo. Mọi sự hổn loạn, bất ổn, dễ bị thương tổn và cạn kiệt đều phát xuất từ việc con người từ chối chính mình là giá trị nền tảng của mọi sự, để rồi từ đó nội tâm thống nhất con người bị chia cắt thành trăm mảnh. Hậu quả này gây nên một sự hụt hẩng sâu rộng trong tâm hồn con người, gây nên những mặc cảm và tạo nên một sự đối kháng mảnh liệt từ tư tưởng đến hành động, từ cuộc sống bên trong đến cách thể hiện bên ngoài, từ những mơ ước đến hiện thực … Tất cả đều bị phân rẻ. Và rồi để bù lấp người ta cố gắng nối kết nó lại bằng những hình thức phượng tự, những định nghĩa thiêng liêng và những đánh giá theo bậc thang giá trị. Nhưng chỉ là những chấp vá tạm thời mà thôi.
Chính vì vậy mà cần một lộ trình tu đức có nền tảng thâm sâu nơi mọi tôn giáo để chỉnh đốn, uốn nắn, xây đựng lại mối tương quan từ trong chính mình để đạt lại một sự thống nhất nội tâm : là nguồn mạch chuyển thông sức sống vô tận và nguồn lực vô song đã bị đánh mất từ một lúc nào đó trong cuộc đời của mỗi người.
Tuy nhiên không có lộ trình tu đức nào tuyệt hảo bằng LỘ TRÌNH CỦA ĐỨC KITÔ mà mọi người phải nổ lực bước theo, khám phá và hòa nhập một cách sâu rộng mỗi ngày trong đời sống kết hợp mật thiết với Ngài, trong chính Lời Ngài, bằng một tình yêu say mê dám từ bỏ mọi sự và chính mình.
Đó là điều mà Chúa cứ phải tái tạo không ngừng cho những ai yêu mến Ngài, và cũng chính là điều mà chúng ta tha thiết cầu xin :”xin tạo lại cho con một tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho con …xin đừng cất khỏi lòng con Thần Khí Thánh của Ngài”.
**Lm Thái Nguyên.

Câu chuyện 14 và 15

NHÂN CÁCH CỦA CHÍNH KHÁCH
1- Cựu Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu: Bậc "khai quốc công thần" của quốc đảo sư tử.
- Sau khi qua đời, theo di chúc, thi hài Lý Quang Diệu được hỏa táng và không yêu cầu mét vuông đất nào để xây lăng mộ. Trong đám tang ông, đoàn linh xa chỉ có 7 chiếc đưa di hài cựu Thủ tướng tới đài hóa thân.
- Về tài sản: Ông chỉ có một ngôi nhà cũ và dặn người thân bán đi cho quỹ từ thiện sau khi ông mất.
- Tượng đài: Ông không có tượng đài nào ngoài trời, chỉ có tượng đài trong lòng dân.
- Khi ra đi, ông không để lại gì cho riêng mình, ngoài một đất nước phát triển hàng đầu thế giới!
* * *
2- Cựu Thủ tướng Nhật Bản Murayama: Không nhận lương hưu của Chính phủ trợ cấp, tự đạp xe đi chợ, sống bình dị ở thôn quê.
- Sau khi mãn nhiệm vị trí Thủ tướng Nhật Bản không lâu, Murayama cũng xin từ nhiệm vị trí trong Quốc hội đất nước. Cả nhà ông, già trẻ lớn bé đã lặng lẽ đưa nhau về quê hương ở Oita, thuộc đảo Kyushu (Nhật Bản) để sinh sống.
- Người dân trên đảo Kyushu thường bắt gặp một ông già gày gò, lịch lãm, nhưng giản dị (ít người biêt ông từng là Thủ tướng đất nước giàu có nhất nhì thế giới) tự đạp xe ra chợ mua đồ ăn hàng ngày.
- Người ta thường nói: Khi lãnh đạo của một nước về hưu mà cuộc sống trở nên bình dị thì chứng tỏ tỷ lệ tham nhũng của nước đó thấp và ngược lại. Hầu hết các cựu Thủ tướng của nước Nhật đều có cuộc sống giản dị đến mức bình dân sau khi nghỉ hưu.
Nguồn: Like cho VIỆT NAM

Tuệ giác và sự tĩnh lặng

“Không có gì vui sướng cho bằng được bước chậm lại. Không có gì quý giá cho bằng biết chú tâm”
Trong tác phẩm “The Art of Stillness – Nghệ thuật tĩnh lặng”, Pico Iyer (tác giả nổi tiếng thế giới chuyên viết về du hành) đã viết về những tuệ giác sâu sắc mà sự tĩnh lặng có thể mang lại cho chúng ta.
Là một kẻ lãng du
“Cả đời tôi là một kẻ lãng du, a traveller. Và càng lãng du đây đó tôi lại càng thêm yêu thích. Vì vậy mà ngay sau khi mới tốt nghiệp trung học, vừa được 18 tuổi, tôi đã xin một công việc lau bàn để có tiền đi thăm các nơi trên những lục địa khác nhau. Và tôi cảm nhận rằng, nếu như mình có may mắn được bước đi một mình trong những ngôi đền thờ tĩnh lặng với những ngọn nến thắp sáng ở Tây Tạng, hay lang thang trên những bãi biển ở Havana với tiếng nhạc dập dìu chung quanh, tôi có thể mang những âm thanh ấy và bầu trời trong xanh, và ánh nắng lấp lóa trên đại dương xanh thẩm, về chia sẻ lại với những người bạn ở nhà, cũng như mang một sự kỳ diệu và trong sáng lại cho chính cuộc đời mình.

Không cần phải đi đến đâu
“Điều đầu tiên mà chúng ta ai cũng biết, là khi đi đây đi đó không có nơi nào là kỳ diệu hết, trừ khi ta có một cái nhìn đúng đắn. Nếu bạn mang một người nóng tính đến Himalayas, anh ta sẽ bắt đầu phàn nàn, kêu ca về chuyện ăn uống. Và tôi khám phá ra một điều này, là cách hay nhất giúp ta phát khởi một cái nhìn sâu sắc và biết tán thưởng, nghe cũng hơi lạ, là bằng cách không đi đến đâu hết, chỉ cần ngồi cho yên.

Giữa cuộc sống vội vã này, có lẽ chúng ta ai cũng cảm thấy mình cần phải dừng lại để nghỉ ngơi. Nhưng theo tôi thì thật ra đó cũng là một cách duy nhất để cho ta có dịp xem lại cuốn slideshow về kinh nghiệm cuộc đời mình, để có thể hiểu sâu sắc hơn về quá khứ và tương lai. Và tôi cũng ngạc nhiên khi khám phá rằng, không đi đâu hết cũng thú vị và hấp dẫn như khi được du lịch đến Tây Tạng hay Cuba vậy.
Và không đi đâu hết, chỉ đơn giản có nghĩa là ta bỏ ra vài phút mỗi ngày, hay vài ngày trong mỗi mùa của năm, hay có người bỏ ra vài năm trong cả đời mình, để có thể ngồi yên và thấy ra được những gì thật sự thúc đẩy ta, biết được hạnh phúc chân thật của mình nằm ở nơi đâu. Và nhớ rằng, kiếm sống (making a living) và xây dựng cuộc sống (making a life) hai việc ấy đôi khi lại hoàn toàn nghịch hướng với nhau.
Do ở sự tiếp nhận của mình
“Và dĩ nhiên điều này cũng đã được các bậc hiền nhân trong mọi truyền thống, qua bao thế kỷ, nói với chúng ta rồi. Hơn 2.000 năm trước đây, các triết gia khắc kỷ (stoics) đã nhắc nhở rằng, không phải kinh nghiệm làm nên cuộc sống này, mà do chúng ta tiếp nhận chúng như thế nào. Ví dụ có một trận bão lớn kéo ngang qua vùng bạn ở và làm sập đổ hết tất cả. Một người thì cảm thấy hoàn toàn bất lực và tuyệt vọng. Còn một người khác lại cảm thấy tự do hơn, thấy rằng đây là cơ hội cho họ bắt đầu lại một cuộc đời mới. Không có gì là chỉ có tốt hay xấu mà tất cả đều do ở sự suy nghĩ của mình tạo nên mà thôi. Và vì vậy mà tôi nghĩ nếu như ta thật sự muốn thay đổi đời mình, thì có lẽ ta nên bắt đầu trước hết bằng cách thay đổi cái nhìn trong tâm ta.

Và như tôi nói, điều này cũng không có gì là mới mẻ hết, Shakespeare và triết gia Stoics cũng đã nói đến từ mấy thế kỷ về trước. Nhưng có điều là Shakepeare không phải đối diện với 200 emails mỗi ngày. Còn các triết gia Stoics thì cũng đâu phải lên Facebook. Chúng ta đều biết rằng trong cuộc sống nhiều đòi hỏi này, thì một trong những điều bị đòi hỏi nhiều nhất là chính chúng ta. Bất cứ ở nơi đâu, bất cứ khi nào ngày hay đêm, sếp của ta, những tin nhắn rác, bố mẹ ta, đều có thể tìm đến ta được.
Các nhà xã hội học có đủ dữ kiện để tuyên bố rằng, trong những năm gần đây người Mỹ làm việc ở công sở ít giờ hơn 50 năm về trước, nhưng lại cảm thấy mình phải làm việc nhiều hơn. Chúng ta có thêm những thiết bị công nghệ giúp tiết kiệm thời gian hơn, nhưng thời giờ mình có dường như lại càng ít đi hơn. Ngày nay, chúng ta có thể dễ dàng kết nối được với một người ở xa tận cùng trái đất, nhưng đôi khi trong quá trình đó ta lại đánh mất đi sự kết nối với chính mình.
Sự sáng tạo cần một không gian
“Và một trong những điều làm tôi ngạc nhiên nhất là khám phá ra rằng, chính những người đã cung cấp những phương tiện giúp ta có thể đến được khắp mọi nơi, lại là những người không có một ý định đi đâu hết. Nói một cách khác, chính những người đã sáng tạo ra những kỹ thuật giúp chúng ta vượt thoát ra các giới hạn xưa cũ, lại là những người rất ý thức về sự cần thiết của những giới hạn, cho dù đó là trong lãnh vực của công nghệ. Có lần đến trung tâm Google headquarters, tôi chứng kiến được tận mắt những điều mà nhiều bạn đã nghe nói đến, như là bên trong có những căn nhà xây trên cây, có những tấm bạt lò xo (trampolines), và nhân viên được lấy 20% giờ làm việc của mình để không làm gì hết, cho trí tưởng tượng rong chơi.

Nhưng điều tạo ấn tượng cho tôi nhất là một anh làm việc ở đó, một Googler, kể cho tôi nghe là anh đang chuẩn bị mở một chương trình đào tạo cho các bạn trong sở trở thành huấn luyện viên yoga. Một Googler khác chia sẻ rằng anh ta đang viết một quyển sách về “công cụ tìm kiếm của tâm hồn” (inner search engine), và khoa học ngày nay đã chứng minh được rằng ngồi yên, hay thiền tập, không những chỉ mang đến cho ta sức khỏe tốt, trí óc minh mẫn, mà còn làm tăng trưởng trí tuệ cảm xúc (emotional intelligence) của mình nữa.
Tôi có một người bạn khác sống ở vùng công nghệ Silicon Valley, anh ta tên là Kevin Kelly người sáng lập ra tờ Wired magazine, một tạp chí chuyên môn về những kỹ thuật mới. Trong quyển sách gần đây, anh Kelly viết về những công nghệ mới, mà trong khi nhà anh không hề có một chiếc điện thoại smart phone, hay một máy tính xách tay, hay một màn hình tivi. Và cũng giống như những người bạn khác trong vùng Silicon Valley, anh cố gắng tuân theo những ngày nghỉ mà họ gọi là “Internet Sabbath”- “Ngày không lên mạng internet”. Mỗi tuần, trong vòng 24 hay 48 tiếng, họ hoàn toàn không lên mạng hay đọc email. Tôi thấy có một điều mà công nghệ ngày nay chưa hề cung cấp được cho chúng ta, là làm sao để sử dụng chúng một cách sáng suốt.
Hạnh phúc cần khoảng trống thời gian
“Và chúng ta đều biết rằng một trong những điều xa xỉ và đắt giá nhất trong cuộc sống ngày nay là khoảng trống. Trong các bài nhạc, chính những khoảng nghỉ, dấu lặng, đã mang lại cho bản nhạc ấy sự hay đẹp và sự biểu hiện của nó. Và là một nhà văn, tôi cũng thường cố gắng thêm vào nhiều khoảng trống trên trang viết, để độc giả có thể hoàn tất ý nghĩ của tôi, của câu văn, và giúp cho trí tưởng tượng của họ có một không gian để thở.

Nói về phương diện vật chất, lẽ dĩ nhiên, khi người ta có đủ tài vật, họ sẽ nghĩ đến việc tìm một nơi xa xôi, một căn nhà nghỉ mát ở vùng quê yên tĩnh. Tôi thì không bao giờ có điều kiện ấy, nhưng tôi nhớ rằng bất cứ khi nào mình muốn, tôi vẫn có thể có một căn nhà nghỉ mát trong thời gian, nếu không là trong không gian, bằng cách lấy một ngày nghỉ. Và việc ấy cũng không phải là dễ, vì trong ngày nghỉ ấy tôi lại bỏ phần lớn thì giờ lo lắng về những công việc chồng chất, sẽ đổ xuống cho tôi vào ngày hôm sau. Đôi khi tôi nghĩ rằng mình có thể bỏ ăn thịt, hay uống rượu vang, hay tình dục, chứ không thể nào bỏ qua một cơ hội để xem email được.
Và những lần tôi lấy ba ngày nghỉ để đi tìm tĩnh lặng, thì tôi lại cảm thấy tội lỗi khi bỏ lại sau lưng người thân của mình, những email quan trọng của sở làm, hoặc bỏ lỡ một tiệc sinh nhật của bạn bè. Nhưng khi về đến một nơi chốn tĩnh lặng, tôi chợt hiểu rằng nhờ trở về nơi này mà tôi có lại được sự tươi mát, sáng tạo, và niềm vui để mang về chia sẻ với người thân, với sở làm hay bạn bè của mình. Còn nếu không, thì thật ra tôi chỉ dối lừa và tiếp tục đổ lên cho họ những mệt mỏi, lo âu hay xao lãng của mình, chúng chẳng có gì là hay đẹp hết.
Giúp ta đối diện với những bất ngờ
Vì vậy vào năm 29 tuổi, tôi quyết định từ bỏ hết tất cả, bỏ một công việc và một nơi ở rất tốt ở New York, để dọn về một con phố nhỏ tại Kyoto, Nhật Bản. Nơi này không hiểu sao đã có một sức thu hút rất đặc biệt đối với tôi. Khi còn bé, tôi vẫn thường nhìn những bức tranh vẽ về Kyoto và cảm thấy như nó rất quen thuộc với mình. Như bạn biết, thành phố Kyoto rất đẹp, bao quanh bởi những ngọn đồi, có hơn 2.000 ngôi chùa cổ, nơi đây người ta đã ngồi yên trong tĩnh lặng hơn 800 năm, hoặc xa xưa hơn nữa.

Nhà của tôi là một căn hộ hai phòng, ở một nơi hẻo lánh, không xe đạp, không xe hơi, không một đài TV mà tôi có thể hiểu được. So với New York thì nơi đây không phải là một nơi lý tưởng để phát triển cho sự nghiệp nhà văn, làm báo của mình. Nhưng nó giúp cho tôi có được một điều mà tôi trân quý nhất, đó là ngày tháng và thời gian. Tôi vẫn chưa từng bao giờ dùng đến điện thoại di động ở nơi đây. Dường như tôi cũng không bao giờ cần phải nhìn đến đồng hồ. Mỗi buổi sáng thức dậy, một ngày trải dài trước mặt tôi như một cánh đồng rộng mở.
Và rồi sẽ có ngày khi cuộc sống quẳng đến trước mặt ta những bất ngờ đáng sợ, mà chắc chắn không phải chỉ một lần, khi vị bác sĩ bước vào phòng của tôi với một nét mặt tuyệt vọng, hay khi một chiếc xe bất ngờ cắt ngang trước mặt tôi trên xa lộ, tôi biết trong tận xương tủy rằng, chính những thời gian tôi bỏ ra không đi đâu hết sẽ giúp cho tôi được vững vàng trong giờ phút ấy, chứ không phải những lúc tôi chạy loanh quanh ở Bhutan hay vùng Easter Island.
Tìm lại cho mình những khoảng trống
“Tôi thấy ngày nay có nhiều người bắt đầu có ý thức sửa đổi, và mở thêm những khoảng trống mới trong cuộc sống của họ. Có người khi đi đến những khu nghỉ mát, vừa đến nơi họ gửi hết điện thoại di động, máy tính xách tay của mình ở lại bàn tiếp tân. Có những người quen của tôi, mỗi tối trước khi đi ngủ, thay vì lên mạng đọc qua những email, hay xem những YouTube của bạn bè gửi, họ chỉ tắt đèn và lắng nghe nhạc. Họ chia sẻ rằng mình ngủ ngon hơn và thức dậy cảm thấy tươi mới hơn.
Tôi sẽ mãi mãi là một kẻ lãng du, vì cuộc sống sinh kế của tôi phụ thuộc vào nó. Một trong những cái hay đẹp của du lịch là nó cho phép ta mang một sự tĩnh lặng vào giữa những chao động của thế giới chung quanh. Có lần tôi bay từ Frankfurt, Đức, một cô thiếu nữ người Đức bước vào và ngồi xuống cạnh bên tôi. Cô ta nói chuyện thân mật với tôi chừng 30 phút, và rồi cô quay lại ngồi yên trong suốt 12 tiếng. Cô ta không hề mở tivi lên xem, cô không mở sách ra đọc, cô cũng không hề ngủ, chỉ ngồi yên đó. Và như có một cái gì đó trong sáng và tĩnh lặng ở nơi cô, mà tôi có thể cảm nhận được ngay trong chính mình.

Không cần phải đi đâu
“Chúng ta như những người đứng sát cạnh bên một màn hình thật lớn, nó ồn ào, nó đông đúc, và liên tục biến đổi theo từng giây. Tấm màn hình đó là cuộc sống của mình. Chỉ khi nào ta biết bước lùi lại một chút, rồi lùi thêm chút nữa, và đứng yên, mà ta có thể bắt đầu thấy được ý nghĩa của những gì xảy ra, và thấy được tấm ảnh đó một cách toàn diện. Và có vài người đã làm được điều ấy giùm cho chúng ta, bằng cách không cần đi đến một nơi nào hết. Vì vậy, trong thời đại của gia tốc và gấp rút này, không có gì vui sướng cho bằng được bước chậm lại. Và trong thời đại đầy những xao lãng, không có gì quý giá cho bằng biết chú tâm. Và trong thời đại mà người ta lúc nào cũng di động, đi đây đó, không có gì cần thiết và quan trọng cho bằng được ngồi yên.

Và trong lần nghỉ tới, bạn có thể đi chơi ở Paris hay Hawaii, hay New Orleans, tôi tin chắc rằng bạn sẽ có một thời gian tuyệt vời. Nhưng nếu như bạn muốn khi trở về nhà mang theo niềm vui sống, tràn đầy niềm tin mới, và trân quý cuộc đời hơn, tôi nghĩ bạn hãy thử xét đến việc này là mình không đi đâu hết.”

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

Đạo luật NDAA 2019

HOA KỲ THÔNG QUA ĐẠO LUẬT NDAA 2019, NGĂN CHẶN HOẠT ĐỘNG XÂM LƯỢC CỦA TRUNG QUỐC Ở BIỂN ĐÔNG
Hôm thứ Tư, NDAA (Đạo luật ủy quyền quốc phòng) đã thông qua Thượng viện 87 thuận và 10 phiếu chống. Trung Quốc sốc và kinh hoàng vì dự luật này sẽ thanh toán tất cả những âm mưu hoạt động của Trung Quốc trên toàn cầu.

Dự luật quốc phòng Hoa Kỳ có trị giá 716 tỷ đô la phân bổ kinh phí và tài nguyên để ngăn chặn:
1 Các hoạt động xâm chiếm đất đai biển đảo của Trung Quốc trong vùng biển Đông Nam Á.
2 Các hoạt động gián điệp của Trung Quốc chống lại Hoa Kỳ và quốc tế
3 Các kế hoạch của Trung Quốc làm suy yếu Hoa Kỳ.
Cuối cùng thì chính phủ Hoa Kỳ đã nhìn nhận thực tế rằng Trung Quốc là một mối đe dọa số một cho Hoa Kỳ và thế giới.
Tổng thống Donald Trump đã ký dự luật và Trung Quốc đang lồng lộn tức giận.
Trung Quốc nghĩ rằng họ sẽ tiếp tục trò chơi phá hoại Hoa Kỳ và diển tiến kế hoạch thống trị toàn cầu của họ, nhưng những dự đoán về mọi thứ đã thay đổi kể từ hôm nay.

Thêm nữa, NDAA củng cố lệnh cấm Trung Quốc tham gia dược trận hàng hải của Ngủ Giác Đài , các hoạt động hàng hải đa phương của Vành đai Thái Bình Dương được tổ chức hàng năm.
Lệnh cấm sẽ được dỡ bỏ khi Trung Quốc dừng lại tất cả các hành động xâm chiếm biển đảo và loại bỏ các hệ thống vũ khí ra khỏi các tiền đồn Biển Đông. Quy định này về cơ bản tương đương với lệnh cấm vĩnh viễn.
(Trích)
Beijing pushed back Thursday after Congress passed the 2019 National Defense Authorization Act (NDAA), insisting that this bill which aims to curb malign Chinese activities must not become law.
Noting that the Chinese government has made its position known multiple times, Ministry of Foreign Affairs spokesman Geng Shuang said, "We urge the US to discard its outdated cold-war and zero-sum mentality."
The US "must not let this bill containing negative Chinese-related content become law," he added, stressing that the US risks "undermining China-US relations and cooperation."
Consistent with the 2018 National Defense Strategy's focus on "great power competition" and the growing realization among lawmakers, military leaders, and intelligence officials that China represents one of the greatest challenges to US national interests, the NDAA is increasingly tough on China.
The $716 billion defense bill passed the Senate Wednesday in an 87-to-10 vote. Having already been approved by the House of Representatives, the NDAA has been sent to the president for signing.
The defense bill has China rattled because it "shines a spotlight" on a lot of Chinese activities that China would definitely prefer to not have pulled out of the shadows, Greg Poling, a China expert at the Center for Strategic and International Studies, told Business Insider.
"The NDAA focuses on a new fixture of our foreign policy — our rivalry with China," Poling explained, adding that there are several sections dedicated to "naming and shaming" Beijing.
With regard to the hotly-contested South China Sea, the NDAA requires the Department of Defense to provide reports on new Chinese installations and weapons deployments, highlighting Chinese militarization of the disputed waterway and undermining Beijing's narrative.
Furthermore, the NDAA reinforces the Pentagon's ban on Chinese participation in the multilateral Rim of the Pacific maritime exercises held every year. For the ban to be lifted, China must not only halt all land reclamation activities (it already has for the most part), but it must also remove weapons systems from its outposts in the South China Sea. This provision essentially equates to a permanent ban.
In recent months, China has deployed jamming technology, surface-to-air missiles, anti-ship ballistic missiles, and even heavy bombers to Chinese outposts in the region. In response, Secretary of Defense Jim Mattis accused China of "intimidation and coercion" in the South China Sea.
Rachael Burton, the deputy director at the Virginia-based Project 2049 Institute, told The Wall Street Journal that the provisions of the NDAA focused on the South China Sea are a "a signal to our allies and partners in the region — particularly Australia, Japan and Taiwan — that China's activities in the South China Sea are not accepted as normal."
The NDAA also includes strong language on Chinese attempts to influence public discourse, specifically China's efforts to influence "media, cultural institutions, business, and academic and policy communities." For instance, the NDAA limits Department of Defense funding for Chinese language programs at US universities that host Confucius Institutes, which have come under increased scrutiny as potential player in the Chinese government's broader influence campaign.
In a potential blow to Chinese economic activities, the bill also aims to strengthen the Committee on Foreign investment in the US (CFIUS), which monitors Chinese investment in the US and warns of possible threats to US national interests. There is also an increased emphasis on countering Chinese espionage, a longstanding threat.
China is "trying to position itself as the sole dominant superpower. They're trying to replace the United States in that role," FBI Director Christopher Wray said recently at the Aspen Security Forum, "I think China, from a counterintelligence perspective, represents in many ways the broadest, most challenging, most significant threat we face as a country."
Posted by NGUYỆT-SAN VIỆT NAM

Vui cười - Giải trí 12 , 13

CÂU CHUYỆN 12

Cụ ông tâm sự với cụ bà:"Hôm qua, đi mua lúa giống, tôi được tặng một cái áo mà không dám mặc".
- Sao vậy, áo xấu hả ông?
- Không, rất đẹp.
- Hay ông mặc không vừa?
- Rất vừa.
- Thế thì tại sao?
- Trước áo có dòng chữ "Giống tốt, năng suất cao".



CÂU CHUYỆN 13

- Lạy Thượng Đế, khi nào tôi hết khổ ?
- Tổ cha mày, cha mày còn khổ huống chi là mày !
- Hả !?!

Vui cười - Giải trí 11

Nhà kia, hai vợ chồng có 3 cậu con trai tên gọi bình dân là Cút, Cu và Đớp. Một hôm có một người bạn đến chơi, gia đình mời ăn cơm, chị vợ bảo thằng út :
     - Dọn cơm cho bác, Đớp !
Người bạn tím mặt, ăn qua loa vài chén rồi đứng dậy.Anh chồng bảo đứa thứ hai :
     - Múc nước cho bác rửa, Cu.
Lần này thì người bạn quá giận, liền chào ra về. Chị vợ ngớ người không hiểu ra sao cả, đành bảo thằng cả :
     - Dắt xe cho bác, Cút !

Thứ Năm, 4 tháng 10, 2018

Lên án ai

Đức Thánh Cha: Hãy lên án chính mình, đừng lên án người khác
Ơn cứu độ của Chúa Giê-su không phải là đồ “trang sức”, nhưng nó mang lại sự biến đổi. Để nhận được ơn cứu độ, ta phải chân nhận mình là tội nhân – nghĩa là biết tự lên án chính mình, chứ không phải lên án người khác. Đức Thánh Cha đã nói như thế trong thánh lễ tại nhà nguyện Marta, sáng ngày 06.09.2018.

Trong đoạn Tin Mừng thánh Luca (Lc, 5,1-11), Chúa Giê-su hỏi Phê-rô để Ngài có thể lên thuyền của ông và giảng dạy cho dân chúng. Sau đó, ngài mời gọi ông thả lưới và thu được một mẻ cá lạ lùng. Trình thuật này làm ta nhớ lại một mẻ cá lạ khác trong biến cố hậu Phục sinh. Khi ấy, Chúa Giê-su hỏi các môn đệ xem họ có gì để ăn không. Trong cả hai trường hợp này, ta đều thấy Phê-rô được tấn phong: lúc đầu là kẻ đánh lưới người ta, và sau đó là một mục tử, một vị chủ chăn. Chúa Giê-su đã đổi tên của ông, từ Simon thành Phê-rô, và như là một người Israel tốt lành, Phê-rô hiểu rằng việc thay đổi tên nghĩa là thay đổi sứ vụ. Phê-rô “đã cảm thấy tự hào bởi vì ông thực sự yêu mến Chúa Giê-su” và mẻ lưới lạ lùng này cho thấy một bước tiến trong cuộc đời ông.
Hành trình thứ nhất: nhận ra chính mình là những tội nhân
Sau khi nhận thấy lưới sắp rách vì quá nhiều cá, ông đã quỳ xuống dưới chân Chúa Giê-su và nói rằng: Thưa Thầy, xin rời xa con, vì con là kẻ có tội.”
Việc thú nhận chính mình là kẻ có tội chính là một bước tiến quyết trên con đường trở thành môn đệ Chúa Giê-su của Phê-rô. Bước đầu tiên này của Phê-rô cũng là bước đầu tiên của mỗi người chúng ta, nếu ta muốn đi vào đời sống thiêng liêng, đi vào đời sống của Chúa Giê-su, để phục vụ Người, để theo Người. Tự thú nhận mình là điều cần thiết. Nếu không biết tự lên án mình, ta không thể bước vào đời sống của người Ki-tô hữu.
Ơn cứu độ của Chúa Giê-su không phải là đồ trang sức nhưng mang lại sự biến đổi
Tuy nhiên, có một nguy cơ ở đây.Tất cả đều “nhận mình là kẻ có tội” nhưng “không dễ” thú nhận mình là những tội nhân cách cụ thể. “Chúng ta thường quen miệng nói rằng “con là kẻ có tội”, nhưng cũng cùng một cách như thế, ta nói rằng, “con là con người” hoặc “con là công dân Ý.” Tự thú nhận thì phải cảm nhận được sự đau xót nơi chính mình: cảm thấy sự đáng thương, nghèo nàn của mình trước mặt Thiên Chúa. Đó cũng chính là việc cảm thấy hổ thẹn. Và (đôi khi) điều này cần phải được thực hiện bằng con tim, chứ không phải bằng lời nói. Nghĩa là, ta cần phải kinh nghiệm cách cụ thể như Phê-rô: ông đã xin Chúa Giê-su tránh xa mình vì mình tội lỗi. Phê-rô thực sự nhận thấy mình là kẻ có tội” và rồi ông đã được cứu. Ơn cứu độ mà Chúa Giê-su mang lại cho ta cần một sự xưng thú chân thành vì “nó không phải là một thứ trang sức, thứ làm đẹp,” thứ chỉ làm thay đổi khuôn mặt với “hai cái quẹt;” nhưng ơn cứu độ biến đổi ta, vì khi bạn bước vào đó, bạn phải dành chỗ cho nó bằng sự xưng thú chân thành về chính những tội lỗi của mình. Và từ ấy, ta kinh nghiệm được sự ngạc nhiên như Phê-rô.
Đừng nói về những người khác
Tóm lại, hành trình đầu tiên trong cuộc hoán cải là tự lên án, tự thú nhận chính mình với sự xấu hổ và cảm thấy sự ngạc nhiên vì mình được cứu. “Ta cần phải hoán cải, ta cần phải sám hối. Có những người thường thích nói về người khác, lên án người khác, và không bao giờ suy nghĩ về chính họ. Rồi khi đến tòa giải tội, người ấy xưng tội thế nào? Như một con vẹt? "Bla, bla, bla ... Con đã làm thế này, thế kia…” Nhưng liệu điều bạn đã làm có đụng chạm đến bạn, đến con tim? Và trong nhiều lần, thì không. Bạn đến đó để xức mỹ phẩm, để trang điểm, để trông đẹp hơn khi ra về. Nhưng việc này không hề đi vào con tim của bạn, vì bạn không cho nó không gian, vì bạn không để cho mình tự lên án chính mình.
Ân sủng của việc nhận thấy mình là tội nhân thực sự.
Vì vậy, hành trình đầu tiên là một ân sủng: đó là mỗi người hãy học cách tự lên án chính mình chứ không phải lên án người khác.
Một dấu chỉ cho thấy một người không biết, hay một Ki-tô hữu, không biết cách tự lên án chính mình là khi người ấy hay cố cáo người khác, xía mũi vào chuyện của người khác. Đó là một dấu hiệu xấu. Tôi có đang làm điều này không? Đó là một câu hỏi tốt và cần thiết để đi vào con tim của ta. Ngày hôm nay, chúng ta xin Chúa ân sủng, ân sủng để gặp gỡ chính mình trong ánh nhìn của Ngài, với sự ngạc nhiên rằng ngài đang hiện diện, và ân sủng để nhận thấy mình là những tội nhân, nhưng một cách cụ thể và để nói như Phê-rô: “xin tránh xa con vì con là kẻ có tội.”
Trần Đỉnh, SJ
(VaticanNews 06.09.2018)