Làm sao có được một tình yêu ?
Năm tháng trôi qua trải nghiệm nhiều
"Lòng khổ đi tìm thương xót khổ,
Khổ trần xin họp bến nâng niu".
Em đã nhớ về câu nói xưa,
Bao nhiêu khát vọng vẫn không thừa
"Hết thời bỉ cực"..., vui tìm lại
Bên chốn ân tình chung sớm trưa.
Có lẽ thời gian muốn nhắn giùm,
Đường đời vạn nẻo với đôi chân
Bước đi không ngại vì gian khổ,
Vất vả, long đong... gánh bội phần !
Làm sao có được một tình yêu ?
Cái giá trăm năm, nặng nợ nhiều
Sưởi ấm tâm hồn hương lửa mới
Mong tìm bến đợi để nâng niu.
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Tư, 14 tháng 11, 2018
Thư một Lm Công Giáo
Thư một linh mục Công giáo gửi báo The New York Times:
Anh bạn phóng viên thân mến.
Tôi chỉ là một linh mục Công giáo bình thường. Tôi cảm thấy hạnh phúc và tự hào về ơn gọi của mình. Trong 20 năm qua, tôi đã sống ở Angola với tư cách là một nhà truyền giáo.
Tôi đọc trong nhiều phương tiện truyền thông, đặc biệt là tờ báo của bạn, sự phóng đại của chủ đề linh mục ấu dâm, nhưng trong một cách bệnh hoạn, vì chỉ tìm kiếm chi tiết trong đời sống các linh mục, các sai lầm trong quá khứ.
Có một trường hợp linh mục ấu dâm, trong một thành phố của Mỹ, trong những năm 1970 (đã 48 năm !) một trường hợp ở Úc trong thập niên 1980 (đã 38 năm !) và cứ như thế, có trường hợp mới đây hơn…. Chắc chắn rằng tất cả các trường hợp này đáng bị khiển trách!
Có các bài báo được cân nhắc và cân bằng, có các bài khác lại phóng đại, đầy thành kiến và thậm chí hận thù nữa. Tôi tự cảm thấy đau đớn nhiều về sự dữ lớn lao rằng các người đáng lẽ là dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa, lại là con dao găm trong cuộc sống của các người vô tội. Không có từ ngữ nào để biện minh cho các hành vi như vậy. Không có nghi ngờ rằng Giáo Hội phải là đứng về phia kẻ yếu, và người nghèo. Vì lý do này, tất cả các biện pháp mà người ta có thể dùng để ngăn ngừa và bảo vệ nhân phẩm của trẻ em sẽ luôn luôn là một ưu tiên.
Nhưng sẽ là kỳ cục hết sức khi có ít tin tức và sự thiếu quan tâm đến hàng ngàn các linh mục khác, đã hiến đời mình và phục vụ hàng triệu trẻ em, thanh thiếu niên và các người bất hạnh nhất ở bốn phương trời của thế giới.
Tôi nghĩ rằng đối với tờ báo của bạn, các điều sau đây không hề được quan tâm đề nói tới:
1) Tôi phải di chuyển qua các con đường đầy mìn do chiến tranh trong năm 2002, để giúp đỡ các em nhỏ đang chết đói từ Cangumbe đến Lwena (Angola), bởi vì cả chính quyền không thể làm được và cả các tổ chức phi chính phủ không được phép làm;
2) Tôi đã chôn cất hàng chục trẻ em chết do việc dời chỗ vì chiến tranh;
3) Chúng tôi đã cứu sống hàng ngàn người dân ở Mexico, nhờ một trung tâm y tế duy nhất hiện hữu trong một vùng có diện tích 90.000 km2, với việc phân phát thực phẩm và các loại giống cây trồng;
4) Chúng tôi đã có thể cung cấp giáo dục và trường học trong mười năm qua cho hơn 110.000 trẻ em;
5) Cùng với các linh mục khác, chúng tôi đã cứu trợ cho gần 15.000 người ở các trại du kích quân, sau khi họ đã đầu hàng và giao nạp vũ khí, bởi vì thực phẩm của chính phủ và của Liên Hiệp Quốc không thể đến được với họ;
6) Không phải là tin tức thú vị khi một linh mục 75 tuổi, Cha Roberto, rảo qua thành phố Luanda ban đêm, chăm sóc các trẻ em đường phố, dẫn họ đến một nơi trú ngụ, để cho họ không bị ngộ độc bởi xăng dầu mà họ hít để kiếm sống, như là người ném lửa;
7) Việc xoá nạn mù chữ cho hàng trăm tù nhân cũng không phải là tin hay;
8) Các linh mục, như cha Stéphane, tổ chức các nhà tạm trú cho các thanh thiếu niên bị ngược đãi, đánh đập, hãm hiếp, để họ tạm lánh;
9) Linh mục Maiato, 80 tuổi, đến thăm từng ngôi nhà một của người nghèo, an ủi người bệnh và người tuyệt vọng;
10) Không phải là tin hấp dẫn khi hơn 60.000 trong số 400.000 linh mục và tu sĩ hiện nay đã rời đất nước và gia đình của họ để phục vụ anh em mình tại các quốc gia khác trong các trại phong, bệnh viện, trại tị nạn, cô nhi viện cho trẻ em bị cáo buộc là phù thủy, hoặc cho trẻ em mồ côi do cha mẹ chết vì AIDS, trong các trường học dành cho người nghèo nhất, trung tâm dạy nghề, trung tâm tiếp nhận người nhiễm HIV……
11) Nhất là các linh mục dành đời mình trong các giáo xứ và cứ điểm truyền giáo, động viên mọi người sống tốt hơn và nhất là thương mến người khác;
12) Không phải là tin hấp dẫn khi bạn tôi, Cha Marcos Aurelio, để giải cứu trẻ em trong cuộc chiến ở Angola, đã đưa các em từ Kalulo đến Dondo và khi trên đường trở về, cha bị bắn chết; và một tu sĩ tên là Phanxicô và năm nữ giáo lý viên, bị chết trong một tai nạn, khi họ đi giúp đỡ các vùng nông thôn xa xôi hẻo lánh nhất của đất nước;
13) Hàng chục các nhà truyền giáo tại Angola đã chết vì thiếu các phương tiện y tế, chỉ vì bệnh sốt rét đơn giản;
14) Nhiều người khác đã bị tung xác lên trời do mìn nổ, khi đi thăm các tín hữu; quả vậy, trong nghĩa trang ở Kalulo, có mộ các linh mục đầu tiên đến khu vực ấy… không ai sống hơn 40 tuổi cả….;
15) Không phải là tin hấp dẫn, khi một linh mục “bình thường” sống công việc hàng ngày của mình, trong các khó khăn và niềm vui của mình, sống âm thầm cả đời vì lợi ích của cộng đoàn mình phục vụ;
Sự thật, là linh mục chúng tôi không cố gắng để có tên trong tin tức, nhưng chỉ mang “Tin Mừng”, và Tin Mừng này, không ồn ào, đã bắt đầu vào buổi sáng Phục Sinh. Một cây ngã gây tiếng ồn nhiều hơn cả cánh rừng đang mọc và phát triển.
Người ta gây nhiều tiếng ồn cho một linh mục phạm một lỗi lầm, hơn là gây tiếng ồn cho hàng ngàn linh mục hiến đời mình cho hàng chục ngàn trẻ em và người nghèo khó.
Tôi không muốn làm một biện hộ cho Giáo Hội và các linh mục.
Một linh mục không phải là một anh hùng, cũng không phải là một người rối loạn thần kinh. Linh mục chỉ là một con người bình thường, và với bản tính con người của mình, tìm cách theo Chúa và phục vụ Ngài trong anh chị em của mình.
Linh mục có nhiều khổ đau, nghèo đói và sự mỏng giòn như các người khác; nhưng linh mục cũng có vẻ đẹp và hùng vĩ như mọi thụ tạo khác…. Việc nhấn mạnh một cách ám ảnh bẩm sinh và phá hoại về một đề tài đau đớn, trong khi mất tầm nhìn chung của công việc, tạo ra thật sự các biếm họa tấn công vào hàng linh mục Công Giáo, do đó tôi cảm thấy bị xúc phạm.
Tôi chỉ yêu cầu anh, người bạn phóng viên thân mến, hãy tìm kiếm Chân, Thiện, Mỹ. Điều này sẽ làm lớn mạnh nghề nghiệp của bạn.
Chào anh trong Đức Kitô,
Linh mục Martin Lasarte, SDB
“Quá khứ của con, Lạy Chúa, con phó thác cho lòng Thương xót của Chúa; hiện tại của con, cho Tình yêu Chúa; và tương lai của con, cho sự Quan Phòng của Chúa”.
(St. Padre Pio)
Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2018
Chùm thơ 45
LỬA THƠ
Đức tin giữ ấm cung lòng,
Đốt thay ánh nến khơi vòng lửa thơ
Lửa thơ bốc cháy bất ngờ,
Gây ra hỏa hoạn bến bờ tình yêu.
PHẢN DỤNG
Cửa Phật quanh năm áo nâu sồng
Nhà sư gõ mỏ, tụng kinh thông
Dở trò thuyết pháp, dân bu tới
Nỗi khổ ngàn năm mãi chất chồng.
MẠO BẢN PHIÊN
Một người đạo mạo, dáng đẹp trai
Thả gót lê chân bước đường dài
Bưng lấy chiếc ô làm khất thực
Ước gì giống được Phật Như Lai ?
THỬ VẬN
Đầu bạc răng long - Một phận người,
Cố làm công việc, độ cho vui
Ngày mai chốt cửa, thời gian cược
Thấy bóng thiên thu nhoẻn miệng cười.
JB.Sĩ Trọng.
Đức tin giữ ấm cung lòng,
Đốt thay ánh nến khơi vòng lửa thơ
Lửa thơ bốc cháy bất ngờ,
Gây ra hỏa hoạn bến bờ tình yêu.
PHẢN DỤNG
Cửa Phật quanh năm áo nâu sồng
Nhà sư gõ mỏ, tụng kinh thông
Dở trò thuyết pháp, dân bu tới
Nỗi khổ ngàn năm mãi chất chồng.
MẠO BẢN PHIÊN
Một người đạo mạo, dáng đẹp trai
Thả gót lê chân bước đường dài
Bưng lấy chiếc ô làm khất thực
Ước gì giống được Phật Như Lai ?
THỬ VẬN
Đầu bạc răng long - Một phận người,
Cố làm công việc, độ cho vui
Ngày mai chốt cửa, thời gian cược
Thấy bóng thiên thu nhoẻn miệng cười.
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018
Nhóm máu nào ?
Một người bạn hỏi tôi rằng : Đức Maria có nhóm máu O, còn Đức Jesus lại có nhóm máu AB, tại sao lại như vậy ?
Nếu xét về khoa học thì đây là điều không thể xảy ra với con người, bởi vì theo nguyên tắc huyết học, nếu người mẹ có nhóm máu O thì người con không bao giờ có nhóm máu AB, cho dù nhóm máu của người cha là O, A, B hay AB. Riêng trường hợp Đức Jesus, theo Đức Tin Công Giáo, nhờ mầu nhiệm Nhập Thể mà "Lời hoá thành Nhục Thể", nên có những điều không thể giải thích và hiểu tỏ tường hết được, bởi đó là mầu nhiệm.
Nếu chỉ nói là mầu nhiệm thì đơn giản quá, vậy khi nhìn xa hơn và ngẫm nghĩ thêm một chút thì chắc có lẽ là Thiên Chúa đang muốn nói với con người điều gì chăng ? Vậy ta thử nhìn và ngẫm nghĩ một chút thử xem sao !
Thông tin người bạn hỏi tôi Đức Maria có nhóm máu O là dựa vào sự kiện bức tượng Đức Maria ở Akita chảy máu và dầu, các nhà khoa học đã xét nghiệm và nhận thấy nhóm máu O. Còn nhóm máu Đức Jesus dựa vào vết máu trên tấm khăn liệm thành Turin và phép lạ Thánh Thể ở Lanciano.
Thân xác hữu hình của con người từ tinh cha - huyết mẹ mà thành, nên máu là cái căn bản nhất, cần thiết nhất phải có nơi con người. Có thể nói là dòng máu biểu hiện được căn tính của mỗi người.
Nhóm máu O là nhóm máu chuyên cho, phải chăng điều đó muốn nói rằng : tự căn bản Đức Mẹ là hình ảnh của sự cho đi trọn hảo. Mẹ đã trao cho Thiên Chúa tất cả từ tiếng xin vâng. Một thụ tạo phải biết bước ra khỏi sự đón nhận mà bước lên để trao ban.
Nhóm máu AB là nhóm máu chuyên nhận, vậy thì thật lạ là một Thiên Chúa Toàn Năng luôn trao ban lại thành chuyên nhận là cớ làm sao ? Cũng giống như con người sao ? Có hơn gì con người đâu ? Thì đúng vậy mà, có khác gì con người đâu ! Một Thiên Chúa đã "trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế" (Phi 2, 7). Để giống như con người, để nhận lấy tất cả những tội lỗi, khổ đau của con người lên chính mạng sống mình. Để nhận lấy thật nhiều khổ đau của người khác giữ cho chính mình và chỉ trao đi những niềm vui.
Bởi vì vốn dĩ cuộc đời này con người luôn ném khổ đau ra xa và chỉ giữ lấy niềm vui, nhưng niềm vui thì lại ít mà khổ đau lại nhiều, nên Thiên Chúa phải nhận phần nhiều những cái con người muốn ném đi thế thôi !
101 năm Đức Maria hiện ra lần cuối tại Fatima, Dom.NTP - JADE.
Nếu xét về khoa học thì đây là điều không thể xảy ra với con người, bởi vì theo nguyên tắc huyết học, nếu người mẹ có nhóm máu O thì người con không bao giờ có nhóm máu AB, cho dù nhóm máu của người cha là O, A, B hay AB. Riêng trường hợp Đức Jesus, theo Đức Tin Công Giáo, nhờ mầu nhiệm Nhập Thể mà "Lời hoá thành Nhục Thể", nên có những điều không thể giải thích và hiểu tỏ tường hết được, bởi đó là mầu nhiệm.
Nếu chỉ nói là mầu nhiệm thì đơn giản quá, vậy khi nhìn xa hơn và ngẫm nghĩ thêm một chút thì chắc có lẽ là Thiên Chúa đang muốn nói với con người điều gì chăng ? Vậy ta thử nhìn và ngẫm nghĩ một chút thử xem sao !
Thông tin người bạn hỏi tôi Đức Maria có nhóm máu O là dựa vào sự kiện bức tượng Đức Maria ở Akita chảy máu và dầu, các nhà khoa học đã xét nghiệm và nhận thấy nhóm máu O. Còn nhóm máu Đức Jesus dựa vào vết máu trên tấm khăn liệm thành Turin và phép lạ Thánh Thể ở Lanciano.
Thân xác hữu hình của con người từ tinh cha - huyết mẹ mà thành, nên máu là cái căn bản nhất, cần thiết nhất phải có nơi con người. Có thể nói là dòng máu biểu hiện được căn tính của mỗi người.
Nhóm máu O là nhóm máu chuyên cho, phải chăng điều đó muốn nói rằng : tự căn bản Đức Mẹ là hình ảnh của sự cho đi trọn hảo. Mẹ đã trao cho Thiên Chúa tất cả từ tiếng xin vâng. Một thụ tạo phải biết bước ra khỏi sự đón nhận mà bước lên để trao ban.
Nhóm máu AB là nhóm máu chuyên nhận, vậy thì thật lạ là một Thiên Chúa Toàn Năng luôn trao ban lại thành chuyên nhận là cớ làm sao ? Cũng giống như con người sao ? Có hơn gì con người đâu ? Thì đúng vậy mà, có khác gì con người đâu ! Một Thiên Chúa đã "trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế" (Phi 2, 7). Để giống như con người, để nhận lấy tất cả những tội lỗi, khổ đau của con người lên chính mạng sống mình. Để nhận lấy thật nhiều khổ đau của người khác giữ cho chính mình và chỉ trao đi những niềm vui.
Bởi vì vốn dĩ cuộc đời này con người luôn ném khổ đau ra xa và chỉ giữ lấy niềm vui, nhưng niềm vui thì lại ít mà khổ đau lại nhiều, nên Thiên Chúa phải nhận phần nhiều những cái con người muốn ném đi thế thôi !
101 năm Đức Maria hiện ra lần cuối tại Fatima, Dom.NTP - JADE.
Chúa ban cho hay trả công ?
Chúng ta là con cái của Thiên Chúa. Chúa chính là Cha của chúng ta.
Người Cha có trả công cho con mình như ông chủ trả công cho nhân viên ? Và trả công thì phải tính toán theo công sức.
Còn Cha của chúng ta thì không bao giờ tính toán. Người Cha ban cho con mình tất cả những gì con cần, mà Cha thấy tốt cho con. Cho không tính toán, dù con chẳng làm được gì. Và thậm chí, Cha đã hy sinh, chịu chết vì con trên Thập giá.
Con người của chúng ta cũng vậy, làm cha mẹ luôn cho con cái tất cả, không tính toán thiệt hơn; không phân biệt giỏi kém; càng kém lại càng thương. Cha mẹ hy sinh hết vì con, thậm chí cả mạng sống mình. CHO con tất cả chứ không TRẢ CÔNG cho con. Vì con có làm đến thế nào thì cũng khó trả hết công ơn cha mẹ.
Còn Cha của chúng ta thì không bao giờ tính toán. Người Cha ban cho con mình tất cả những gì con cần, mà Cha thấy tốt cho con. Cho không tính toán, dù con chẳng làm được gì. Và thậm chí, Cha đã hy sinh, chịu chết vì con trên Thập giá.
Con người của chúng ta cũng vậy, làm cha mẹ luôn cho con cái tất cả, không tính toán thiệt hơn; không phân biệt giỏi kém; càng kém lại càng thương. Cha mẹ hy sinh hết vì con, thậm chí cả mạng sống mình. CHO con tất cả chứ không TRẢ CÔNG cho con. Vì con có làm đến thế nào thì cũng khó trả hết công ơn cha mẹ.
Thì Thiên Chúa còn hơn thế.
Chúng ta vẫn hay nói: " Chúa sẽ trả công bội hậu cho anh, cho chị..." , cũng là có ý muốn nói : " Chúa sẽ ban ơn cho anh, cho chị."
Nhưng nên chăng chúng ta dùng từ " Chúa ban", để một lần nữa cảm thấy hạnh phúc vì mình là CON của CHÚA, và để mình thêm nhỏ bé trước mặt Người: một đứa con khiêm hạ, một đứa con bé bỏng, không có công trạng gì...nhưng luôn được yêu thương.
Có đôi khi...chúng ta cứ quen nói " Chúa trả công" để rồi vô tình chúng ta trở nên tính toán với Chúa, và cứ mỗi việc tốt chúng ta làm lại nghĩ Chúa sẽ trả công. Thay vì chúng ta hãy làm vì lòng yêu mến, đơn sơ, vô vị lợi, và hạnh phúc âm thầm khi biết Cha mình đang mỉm cười trìu mến. Và mọi sự, cứ để Cha lo. 😊😙
Chúng ta vẫn hay nói: " Chúa sẽ trả công bội hậu cho anh, cho chị..." , cũng là có ý muốn nói : " Chúa sẽ ban ơn cho anh, cho chị."
Nhưng nên chăng chúng ta dùng từ " Chúa ban", để một lần nữa cảm thấy hạnh phúc vì mình là CON của CHÚA, và để mình thêm nhỏ bé trước mặt Người: một đứa con khiêm hạ, một đứa con bé bỏng, không có công trạng gì...nhưng luôn được yêu thương.
Có đôi khi...chúng ta cứ quen nói " Chúa trả công" để rồi vô tình chúng ta trở nên tính toán với Chúa, và cứ mỗi việc tốt chúng ta làm lại nghĩ Chúa sẽ trả công. Thay vì chúng ta hãy làm vì lòng yêu mến, đơn sơ, vô vị lợi, và hạnh phúc âm thầm khi biết Cha mình đang mỉm cười trìu mến. Và mọi sự, cứ để Cha lo. 😊😙
Xin cho mỗi chúng con là đứa con chỉ sống hoàn toàn tín thác vào Tình thương vô bờ của CHA mình, là THƯỢNG ĐẾ và là ĐẤNG CỨU RỖI mình. Là Gia nghiệp lớn lao nhất của đời mình.
Xin Chúa cho con biết làm vì lòng yêu mến, không phải làm vì nghĩ Chúa sẽ trả công. Vì đời con có công trạng gì để đáng được Chúa trả công! Trong khi Chúa đã chết vì con.
Xin Chúa cho con biết làm vì lòng yêu mến, không phải làm vì nghĩ Chúa sẽ trả công. Vì đời con có công trạng gì để đáng được Chúa trả công! Trong khi Chúa đã chết vì con.
Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018
Về lại phố xưa
( Tặng Đỗ Hào )
Vùng trời nào cho anh thương nhớ,
Đưa em về kỉ niệm tuổi thơ ?
Vầng trăng kia chênh chếch đầu phố
Thuở ấy yêu em quá bất ngờ !
Nơi ấy làm anh xao xuyến nhiều,
Trăng tà ngã bóng,Tết Nguyên tiêu
Em đi qua phố khi chiều xuống,
Lấp lánh đèn hoa, dáng mỹ miều.
Đêm ấy anh về với phố xưa,
Hiu hiu gió lạnh, tiếng chuông chùa
Chuyến xe phở gõ khuya còn bán,
Củi cháy than hồng nổ say sưa.
Xào xạc mùa thu lá rụng vàng,
Giàn hoa thiên lý rủ mênh mang
Sân nhà gạch đỏ rêu xanh bám,
Lừng lựng hương thơm đến ngỡ ngàng.
Anh vẫn đi về với phố xưa,
Nghe như có tiếng của ai đùa
Âm thanh nhạc Trịnh còn văng vẳng
Dìu dặt cung đàn vọng gió đưa...
JB.Sĩ Trọng.
Vùng trời nào cho anh thương nhớ,
Đưa em về kỉ niệm tuổi thơ ?
Vầng trăng kia chênh chếch đầu phố
Thuở ấy yêu em quá bất ngờ !
Nơi ấy làm anh xao xuyến nhiều,
Trăng tà ngã bóng,Tết Nguyên tiêu
Em đi qua phố khi chiều xuống,
Lấp lánh đèn hoa, dáng mỹ miều.
Đêm ấy anh về với phố xưa,
Hiu hiu gió lạnh, tiếng chuông chùa
Chuyến xe phở gõ khuya còn bán,
Củi cháy than hồng nổ say sưa.
Xào xạc mùa thu lá rụng vàng,
Giàn hoa thiên lý rủ mênh mang
Sân nhà gạch đỏ rêu xanh bám,
Lừng lựng hương thơm đến ngỡ ngàng.
Anh vẫn đi về với phố xưa,
Nghe như có tiếng của ai đùa
Âm thanh nhạc Trịnh còn văng vẳng
Dìu dặt cung đàn vọng gió đưa...
JB.Sĩ Trọng.
Mất gốc
- Disappearing roots
“Nhà là nơi chúng ta bắt đầu từ đó.” T.S. Eliot đã viết như thế và câu này nói lên một cảm nghiệm vừa tự do vừa đau lòng. Phần tôi, tôi xin dẫn ra một câu chuyện của tôi:
Tôi lớn lên trong cộng đồng nhập cư thế hệ thứ hai ở vùng đồng cỏ Canada. Thế hệ ông bà của tôi là những người nhập cư đầu tiên ở vùng đất này và họ tự tay dựng lên tất cả mọi sự, từ căn nhà cho đến ngôi trường, tất cả đều xây từ những gì họ kiếm được, nằm cạnh các con đường hay đường ray xe lửa. Họ làm tốt nhất với những gì có trong tay, trong đầu không mảy may tơ tưởng xây một cái gì bền vững lâu dài.
Vì thế có nhiều căn nhà họ xây mà tôi thấy lúc còn nhỏ, giờ đã biến mất. Trường cấp II của tôi đã đóng cửa từ khi tôi còn là sinh viên. Bây giờ cả tòa nhà và khuôn viên đã biến mất. Thay vào đó là những cánh đồng lúa mì, chẳng ai biết trên mảnh đất này đã từng có một ngôi trường... Và rồi, tất cả mọi công trình khác trong ký ức tuổi thanh thiếu niên của tôi đều đã biến mất. Xét theo những gì đã nuôi dưỡng tôi thuở bé, thì tôi đúng là con mồ côi. Nhưng, tôi không phải là người duy nhất như thế. Thời này, tất cả chúng ta, cách này cách khác, đều là con mồ côi.
Từ năm 1970, trong quyển sách “Cú sốc tương lai”, Alvin Toffler đã đưa ra sự chóng qua và nhất thời đang ngày càng có vai trò lớn hơn trong việc định hình tâm trí chúng ta, khi sự vật, con người, nơi chốn, kiến thức, các tổ chức đang lướt nhanh trong cuộc đời chúng ta. Ông đã viết điều này từ lâu, trước khi công nghệ thông tin tác động triệt để trên cuộc sống chúng ta. Sự chóng qua và nhất thời mà Toffler mô tả vào năm 1970 đã bị hạ giá và trở nên nhỏ bé trước công nghệ thông tin ngày nay. Theo tiêu chuẩn tốc độ đổi thay ngày nay, thì tốc độ thay đổi sự vật, con người, nơi chốn, kiến thức và các tổ chức của thập niên 1970 chỉ là rùa bò. Ngày nay, càng ngày càng có nhiều công trình thời niên thiếu của chúng ta bị biến mất nhiều hơn nữa.
Vậy thì chúng ta nói được gì về điều này? Liệu sự chóng qua này nói lên điều gì về cuộc sống và thời đại của chúng ta? Nó tốt hay xấu?
Tôi ngờ rằng chúng ta vẫn còn đang tìm tòi. Sự chóng qua và nhất thời không phải là xấu, dù chúng cũng không phải là những điều tốt thiết yếu. Với tôi, có vẻ như chúng là một gói hỗn hợp, một phúc lành phức hợp. Xét tích cực, chúng cho chúng ta một sự tự do mới. Trong nhiều thế kỷ, con người bị giam hãm quá đỗi trong sự trường tồn ngột ngạt của các sự vật, nơi chốn, và kiến thức của thời đại mình. Họ có sự ổn định, nhưng lại kèm theo tính dửng dưng lạnh lẽo. Tất cả mọi thứ đều được giữ chắc, nhưng quá chắc, có quá ít cánh cửa được mở ra. Sự chóng qua và nhất thời trong cuộc sống cho chúng ta tự do bằng cách cho chúng ta để mình được nuôi dưỡng và hưởng phúc nhờ cội rễ của mình, cho dù cội rễ này không ràng buộc chúng ta.
Nhưng như thế cũng có một chuyện đau lòng. Cứ liên tục thấy những gì quen thuộc biến mất sẽ làm chúng ta đau lòng, đúng là vậy. Về thăm mái nhà xưa, trường học cũ, hàng xóm cũ, hay lần giở những trang sách một thời nuôi dưỡng chúng ta là một chuyện lành mạnh. Vì thế mất đi các sự vật, nơi chốn thời niên thiếu là một chuyện đau lòng.
Nhưng nỗi đau của sự chóng qua và nhất thời trong cuộc sống cũng có thể giúp chúng ta hướng về những gì không thay đổi, cụ thể hơn, đó là đức tin, đức cậy, và đức mến. Các nhân đức này chẳng bao giờ bị san bằng, bị thay thế bởi những cánh đồng, bị hỏa thiêu, bị sung công và phá sập để làm xa lộ, hay bị biến thành lỗi thời. Kinh thánh cho chúng ta thấy, trong thế giới này, chúng ta chẳng có thành đô nào vĩnh cửu, nhưng chúng ta được gắn kết không phân ly với những sự trường tồn bất diệt. Hàng thế kỷ trước Công nguyên, tác giả sách “Giảng viên” Qoheleth đã cảnh báo chúng ta rằng mọi thứ đời này là phù hoa: “Phù hoa nối tiếp phù hoa, hết thảy là phù hoa.”
Cảm nghiệm cái gì cũng chóng qua có thể làm chúng ta đau lòng, nhưng nó cũng là động lực để cho chúng ta tìm kiếm sâu hơn bên trong tất cả những thứ nhất thời này, để từ đó tìm được một điều trường tồn bất diệt.
*Ronald Rolheiser
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




