Thứ Tư, 24 tháng 7, 2024

Chuyển mùa


Mưa rồi nắng, nắng rồi mưa
Thời gian gõ cửa lưa thưa mấy hàng
Dòng người vẫn chạy hiên ngang,
Mùa Thu đang đến lá vàng rụng rơi.

Nghe như đâu đó : Cuộc đời,
Một vài ảo ảnh chim trời nhẹ bay
Ai qua chạm phải gót giày,
Bàn chân rỉ máu, đôi tay sận sùi ?

Có vài cơn gió ngậm ngùi,
Dư âm than thở vạn lời tiếc thương
Mưa rơi trên những con đường,
Mùa Đông đứng đợi bên vườn nhà em.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2024

Cuối Hạ













Phố thành vắng những cơn mưa,
Những ngày cuối Hạ như thừa nhớ mong
Tình   yêu   dốc   cạn   nỗi   lòng,
Tìm   em   ảo   ảnh   hư   không   độ   nào.

Ta   về   gặp   lại   chiêm   bao,
Ký   ức   ngàn   giọt   đọng   vào   tâm   tư
Đi   qua   bao   lớp   sương   mù,
Tình   đời   có   Chúa   đắp   bù   thiệt   hơn.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2024

Vẻ đẹp đức khiêm tốn

1. Câu chuyện Abraham Lincoln :
    

Abraham Lincoln vốn xuất thân trong một gia đình đóng giày. Trong một cuộc vận động bầu cử Tổng Thống, Lincoln tranh cử, ông đã bị một nghị sĩ sỉ nhục về thân thế yếu hèn của gia đình mình. Để gây xốc, đồng thời làm mất đi ý chí và sự tự tin của Lincoln, vị nghị sĩ ấy nói thẳng với Lincoln :"Thưa ngài Lincoln, trước khi ngài diễn thuyết, tôi hy vọng ngài nhớ rằng, ngài là con trai của một thợ đóng giày". Ai ngờ Lincoln không hề tự ti mặc cảm một chút nào, ông nói : "Tôi vô cùng cảm ơn ông đã làm tôi nhớ lại người cha đáng kính của tôi. Tuy cha tôi đã qua đời, nhưng nhất định tôi sẽ ghi nhớ mãi lời nhắc nhở chân thành của người. Tôi biết rằng nếu tôi có làm Tổng Thống thì cũng sẽ không thể giỏi như cha tôi làm nghề đóng giày".
Nghe những lời nói chân thành của Lincoln, vị nghị sĩ kia chìm trong im lặng. Rồi Lincoln quay đầu lại nói với viên nghị sĩ ngạo mạn ấy rằng : "Theo tôi được biết, trước đây cha tôi đã từng đóng giày cho những người trong gia tộc ông. Nếu giày của ông không vừa chân, tôi có thể sửa cho ông. Tuy tôi không phải là một người thợ đóng giày vĩ đại như cha tôi, nhưng từ bé tôi đã theo cha và học được một số kỹ năng". Sau đó Lincoln nói với tất cả các nghị sĩ : "Với bất kỳ ai trong thượng nghị viện này cũng vậy, nếu giày của quý vị là do cha tôi đóng mà quý vị cần sửa chúng, nhất định tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp quý vị. Thế nhưng, tôi xin nói trước với quý vị một điều, tôi không vĩ đại như cha tôi, tay nghề của ông ấy không ai có thể sánh kịp".
Nói đến đây, Lincoln rưng rưng nước mắt. Trong chốc lát, tất cả những chế giễu đều trở thành những tràng pháo tay chân thành. Sau đó, Lincoln đã trúng cử Tổng Thống Mỹ nhiệm kỳ thứ 16.

2. Khiêm nhường trong ơn Chúa :
Đẹp biết bao những con người có tấm lòng khiêm tốn ! Tin Mừng ghi lại lời Chúa Giêsu ( GS ) trong dụ ngôn "Chọn chỗ thấp nhất" : "Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống, ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên"( Lc 14,11 ) - Xin đừng hiểu sai vấn đề Chúa nói. Đây không phải là giả vờ tự hạ để được nâng lên. Chúa GS không có ý muốn nói như thế. Những ai giả vờ hạ mình xuống để được nâng lên thì chẳng đẹp chút nào !
    Chính Chúa GS đã mặc khải cho chúng ta biết : Chúa thích những ai có lòng khiêm nhường. Tại sao vậy ? Chúng ta hãy xem khiêm nhường là gì ? Theo Tự Điển Công Giáo phổ thông, khiêm nhường là không vượt quá chính mình. Đây là nhân đức giúp yêu thương mình đúng đắn, dựa trên việc đánh giá đúng vị thế của mình trước mặt Chúa và tha nhân. Khiêm nhường trong tôn giáo là nhận biết mình hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa. Khiêm nhường trong luân lý là nhìn nhận mình bình đẳng với người khác, không tự ti, không tự hạ quá đáng, nhưng biết nhận ra những ân huệ Chúa ban mà cảm tạ Chúa.
    Đối với Chúa GS, các đạo sĩ Do Thái giáo và thầy dạy luật là những kẻ nói một đường làm một nẻo. Điều Ngài muốn nói là : Cả quan niệm của họ về tôn giáo gồm tóm trong sự vâng giữ Luật pháp bên ngoài như đeo thẻ bài cho lớn, rủ tua áo cho dài, vâng giữ các luật lệ, nguyên tắc và Luật pháp một cách máy móc tỉ mỉ, nhưng trong lòng đầy kiêu ngạo. Đối với Chúa GS các đạo sĩ Do Thái giáo này là những kẻ mang mặt nạ đạo đức, còn trong lòng thì che dấu những cảm xúc tình cảm vô tín nhất. Lời tố giác đó cảnh cáo cho bất cứ ai sống đạo chỉ bằng sự vâng giữ những lễ nghi hình thức bên ngoài.
    Nhiều người Biệt phái được Thánh Luca kể lại trong Tin Mừng, họ là những người không có lòng khiêm tốn, không biết vị trí của mình, nghĩ rằng mình là đáng kính hơn người khác. Họ vào phòng tiệc thì lo kiếm chỗ nhất. Họ không cần biết ai là quan trọng. Họ cho mình là số một, không ai hơn họ nữa ! Họ thiếu khiêm nhường nên không biết chỗ của mình. Chúa GS là Thiên Chúa ( TC ) đến dự tiệc họ cũng không biết. Trong thực tế, họ muốn chiếm luôn chỗ của Chúa ( x Lc 14, 7-10 ). Đó cũng là một hình thức giống tội Nguyên tổ của chúng ta : Muốn giành lấy vị trí của TC, mặc dù không có tài cán gì bao nhiêu. Họ không nhớ rằng, nếu Chúa rút ân huệ lại thì con người chỉ là cát bụi hư vô.
    Hễ ai nhấc mình lên sẽ bị hạ xuống. Vua Saolê khi xưa tự phụ, không biết vâng lời, cãi lại mệnh lệnh Chúa nên bị truất phế. Chúa nâng cao những người phận nhỏ : Chúa chọn David là con út trong gia đình Giesê. David vóc dáng thấp bé, không có công trạng gì hơn các anh mình trong gia đình hay xã hội lúc đó. Khi Samuel tới thì Giesê giới thiệu các anh của David cho Samuel. Nhưng Chúa lại không chọn ai trong số đó. Chúa chọn David, vóc người bé nhỏ, khiêm nhường... Đến thời viên mãn, Chúa để cho Con Chúa xuống thế làm người. Chúa chọn một thôn nữ ở làng Nazaret, một ngôi làng bé nhỏ không mấy ai biết đến. Chính Con TC cũng sinh ra trong cảnh nghèo khổ, thiếu thốn, lớn lên trong cảnh khốn cùng. Chúa đã sẵn sàng trở nên bé nhỏ nghèo hèn để cho chúng ta được lớn lên, được dồi dào ơn phúc. 
    Đến lượt chúng ta cũng phải biết cho Chúa một cái gì đó, làm một việc gì đó để giúp đỡ người khác trong hoàn cảnh hiện tại. Người ta có xu hướng nhìn lên, ít ai nhìn xuống. Người ta bỏ ra một cái gì thì mong gặt hái một lợi lộc tương tự. Người ta sẵn sàng bỏ ra bạc triệu đãi người có chức tước để nhờ vả, chứ ít ai tính lỗ cho mình. Vì vậy, để thực hiện lời Chúa GS, quan tâm đến người nghèo thì phải có lòng yêu mến Chúa, có lòng bác ái theo gương Chúa, nhận biết Chúa là Cha, quảng đại khiêm tốn, tôn trọng mọi người và cũng là tự trọng nữa. Vì yêu mến Chúa nên không muốn làm Chúa phải buồn, ta cần xây dựng tình tương thân tương ái. Những người nghèo khổ, tàn tật không ai đoái hoài tới, Chúa muốn giúp đỡ cách gián tiếp nhờ lòng bác ái của chúng ta là Môn đệ Chúa và cũng là con cái Chúa, thay mặt Chúa ở trần gian. Nếu chúng ta tin có đời sau, tin Chúa là cha chung của mọi người thì chúng ta sẵn sàng giúp đỡ người nghèo, để mai sau chính chúng ta sẽ gặp Chúa và mọi người, khi đó ta cũng khỏi phải hổ thẹn. 
    Ngày nay hình như lòng khiêm tốn không còn chỗ đứng trong một xã hội đầy cạnh tranh gay gắt, và xem ra khiêm tốn chỉ là một thứ mặt nạ để người ta chú ý đến mình nhiều hơn. Điều này rất dễ được nhận thấy khi người ta khen ngợi và ca tụng. Nhưng trái lại, khiêm tốn Kitô hữu đích thực là chân thành nhìn nhận tình trạng thực tế trong thân phận của chính mình trước mặt người khác và trước mặt TC, qua một thân phận yếu kém và bất toàn, một thân phận yếu đuối và cả tội lỗi nữa. Một khi chân thành biết sự giới hạn của mình thì càng trở nên khiêm tốn hơn và đón nhận tình thương của TC nhiều hơn.
    Trong câu chuyện hai người vào đền thờ cầu nguyện, một người kể công và khoe khoang những việc mình làm, và một người đứng xa xa chỉ việc đấm ngực xin Chúa thương xót, Chúa đã đoái nhìn đến người khiêm tốn này ( x Lc 18,10-14 ). Khiêm tốn là bài học đầu tiên cho lòng hối cải và sự tha thứ. Khiêm tốn là cửa ngõ để ta bắt đầu bước vào nhìn nhận và thông cảm với anh chị em xung quanh. Và khiêm tốn chính là chỗ ngồi trong bàn tiệc cứu độ mà TC dọn sẵn cho mỗi người.
    Trong tu đức, trái ngược với khiêm tốn là kiêu ngạo và người ta xếp kiêu ngạo vào hàng thứ nhất của bảy mối tội đầu. Thánh Augustino cũng đã dạy rằng : "Trước tiên con phải có lòng khiêm tốn, nếu không, dù có làm việc đạo đức tốt lành đi nữa thì chính tính kiêu ngạo cũng xen vào làm cho hư mất".
    Hãy ngẩng đầu để thấy trời cao đẹp đẽ và đầy hy vọng, nhưng cũng hãy nhìn xuống đất để biết đôi chân của mình đang đi mà vững bước trên đường. Hãy yêu thương để sống quảng đại và hãy khiêm tốn để biết đón nhận, đó là thái độ của người Kitô hữu chúng ta.

3. Gía trị của khiêm nhường :
    Khiêm nhường là thái độ tự hạ mình xuống. Người khiêm nhường không phải là không biết giá trị của mình. Nhưng người ấy biết so sánh mình với Chúa để rồi không tự đề cao mình, và cũng không hạ người khác xuống.
    Có lẽ ít ai muốn làm người khiêm nhường, nhưng khiêm nhường là một mỹ đức được Chúa yêu quý và mời gọi : "Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhượng thật trong lòng"( Mt 11,29a ). Đối với từ ngữ VN : khiêm nhường, khiêm nhượng, khiêm tốn, khiêm nhu, khiêm hạ, khiêm cung... cũng chỉ là một thứ, một nghĩa như nhau, tùy theo ngôn ngữ người sử dụng. Thánh Kinh cho biết nhiều phước hạnh Chúa dành cho người khiêm nhường, tác giả sách Châm ngôn và Thánh vịnh thường hay đề cập ( Cn 15,33 v 22,4 v 29,23; Tv 9,12 ). Isai nói rõ hơn đức khiêm nhường có một vẻ đẹp làm tươi tỉnh tâm linh ( Is 57,15 ). Đặc biệt trong Tân ước, Thánh ký Matthêu ghi nhận lời dạy của Chúa Giêsu ( GS ) :
            - "Ai tự hạ, coi mình như trẻ nhỏ, người ấy sẽ là người lớn nhất Nước Trời"( Mt 18,4 ).
            - "Phúc thay ai hiền lành, vì họ sẽ được Đất Hứa làm gia nghiệp"( Mt 5,4 ).
    Thánh Kinh còn cho  thấy trong thư Giacôbê và Phêrô :
            - "Thiên Chúa ( TC ) chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường"( Gc 4,6 ).
            - "Anh em hãy lấy đức khiêm nhường mà đối xử với nhau, vì TC chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường. Vậy anh em hãy tự khiêm tự hạ dưới bàn tay uy quyền của TC, để Người cất nhắc anh em khi đến thời Người đã định"( I Pr 5,5-6 ).
    Sở dĩ người khiêm nhường được Chúa ban phước, vì người khiêm nhường biết đặt đúng vị trí của mình trong tương quan với Chúa và với người. Với Chúa, người khiêm nhường thừa nhận mình là vật thụ tạo tùy thuộc vào ân huệ và sự cung cấp, dẫn dắt của Chúa. Với người, người khiêm nhường nhận mình là một người phục vụ  tha nhân vô điều kiện. Yêu anh em như chính bản thân mình; yêu cha mẹ và không bao giờ lớn tiếng, la mắng hay quát tháo cha mẹ. Ai khiêm nhường với cha mẹ, ngọt ngào với cha mẹ là người biết kính sợ TC. ( Mời đọc thêm bài "Hiếu kính với cha mẹ" trên nhãn "Bài suy niệm 4" của Blog này ).
    Mỗi chúng ta cần nhờ ơn Chúa để sống khiêm nhường trước mặt Chúa và trước mặt mọi người. Có thái độ sống như vậy chúng ta mới có thể thực hành hai điều răn lớn của Chúa : Kính Chúa và yêu người.
    Khi tường thuật dụ ngôn "Chọn chỗ thấp nhất"( x Lc 14,7-11 ), Luca không chỉ nhắc lại lời khuyên xử thế của Đức GS, nhưng đối tượng mà Đức GS nhắm tới trước hết là Pharisieu, cùng đến dự tiệc với Người trong nhà ông thủ lĩnh nhóm Biệt phái. Họ tỏ ra là những con người ham hố chức quyền địa vị hơn ai hết. Họ muốn tỏ ra cho người khác biết họ quan trọng, đáng kính, đáng nể như thế nào. Thái độ đó đã làm cho Đức GS và những người khác khó chịu, và Ngài đã lên tiếng.
    Đoạn Tin Mừng muốn dẫn chúng ta đi xa hơn thế. Từ thái độ kiêu ngạo của Biệt phái, qua đó Chúa muốn dạy chúng ta phải có thái độ khiêm hạ và biết sống vô vị lợi với anh em. Thật ra, trước mặt Chúa hay trong Vương quốc Nước Trời chúng ta có gì mà vênh vang tự đắc, có gì mà lên mặt dằn đời...tất cả những gì chúng ta có được là do ơn ban của TC mà thôi. Thái độ biết ơn trân trọng là thái độ của kẻ sĩ, của bậc hiền triết Đông Phương. Đức GS còn khuyên chúng ta biết nhìn xa hơn một chút : Chúng ta phải biết nghĩ đến những người cần đến mình hơn là nghĩ đến những người giống mình. Làm ơn, làm điều tốt là giúp cho những kẻ thiếu thốn, nghèo hèn, tật nguyền...vì chính họ không có khả năng lo cho số phận hẩm hiu của họ, họ cũng không có khả năng đền ơn đáp nghĩa cho những hành động vị tha bác ái của chúng ta. Làm ơn cho kẻ không thể đền ơn thì giá trị của chúng ta càng được nhân lên vì tính vô vị lợi của nó, tính vị tha trong hành động ấy được nâng cao rất nhiều ( x Lc 14,12-14 ). TC là Đấng sẽ nâng những con người khiêm hạ lên, thì cũng chính TC sẽ làm cho phúc của người ban ơn tràn đầy hơn, "sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại"( Lc 14,14b ). Khiêm nhường là khuôn mặt của tình yêu. Vì yêu thương con người, TC đã xuống ngang tầm những kẻ hèn mọn, những trẻ thơ, những kẻ yếu đuối. Chúa không kết thân với người giàu có quyền thế nhưng luôn quan tâm những người nghèo, người bị ruồng bỏ, người ốm yếu tật nguyền, Ngài an ủi và chữa lành cho họ. TC đứng về phía người nghèo, người khiêm hạ là thế.
    Đời sống tôn giáo càng được biểu hiện ra ngoài bằng nhiều hình thức dễ coi, dễ nổi...thì trong tâm hồn chúng ta cần phải tràn đầy tinh thần khiêm nhường. Đức GS chính là mẫu gương của sự khiêm nhường, Ngài là Đấng cao cả hơn ai hết nhưng lại chọn chỗ thấp hèn nhất, tăm tối nhất để sinh ra. Ngài cũng là Đấng vô vị lợi nhất, ban phát rộng rãi và nhưng không. Đức GS là tột đỉnh của Tình yêu : "Không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu hiến mạng sống mình cho người mình yêu". Đức GS tột đỉnh của sự khiêm tốn. Là một vị TC quyền năng, nhưng Ngài đã hạ mình làm kiếp phàm nhân. Là bậc Thầy trong thiên hạ, lại quỳ xuống rửa chân cho các đệ tử. Vì thế còn gì mà chúng ta không theo gương Ngài sống đúng tư cách công dân Nước Trời. Khiêm tốn sống như Chúa GS là không sống cho riêng mình mà sống cho người khác, dùng tài năng của mình để phục vụ tha nhân.
    Kinh Magnificat là lời kinh bất hủ, ca ngợi quyền năng và tình yêu của TC, Đấng làm những kỳ công nơi những con người bé mọn, khiêm nhu. Đức Maria là người đã đi đầu cho chúng ta noi theo, vì Người sống đúng vai trò nữ tì của Chúa. Bài học khiêm hạ của Chúa GS, Mẹ Maria và các Thánh là cơm bánh giúp chúng ta sống và lớn lên hằng ngày. Chúa yêu thương người nhỏ bé và chúc phúc cho kẻ làm mà không kể công.

4. Cầu nguyện :
    Lạy Chúa, xin giúp con luôn nhớ sự kiêu ngạo đi trước những thất bại, sa ngã. Xin cho con nhạy biết khi triệu chứng kiêu ngạo đến với con. Xin giúp con thật sự khiêm nhường trước mặt Ngài, xin ban cho con tấm lòng khiêm nhường như một đứa trẻ để con mãi mãi được ở trong vòng tay yêu thương của Chúa.
    Lạy Chúa, xin Chúa cho con biết sống khiêm nhường để được đẹp lòng Chúa. Xin tẩy bỏ sự kiêu ngạo trong con, cho dù một chút nhỏ nhoi. Xin Chúa cho con sống với trái tim yêu thương mọi người như Chúa đã yêu thương và phục vụ.

JB.SĨ TRỌNG.


Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2024

Lòng thương xót, duy trì thế giới hữu hình


 1. Câu chuyện về một bức tranh :


    Cô gái trẻ quần áo xộc xệch, với làn da trắng mịn để lộ bầu ngực, cho một ông lão ngậm vú - Đó là bức tranh sơn dầu của Rubens, với tên gọi : "Simon và Perot". Những người lần đầu tiên bước vào Viện Bảo tàng đã cảm thấy kinh ngạc khi nhìn bức tranh ấy, có người còn cười và chế nhạo : "Sao có thể treo bức tranh như vậy ngay cửa chính của Viện Bảo tàng chứ ?" Nhưng người dân nước Puerto Rico thì rất kính trọng bức tranh này, có người cảm động đến rơi nước mắt. Cô gái trẻ để lộ bầu ngực là con gái của ông, ông lão chính là cha cô gái. Simon trong bức tranh chính là người anh hùng đã đấu tranh đòi độc lập cho nước Puerto Rico, nhưng bị bắt giam vào ngục và bị kết tội "cấm thực".
    Ông già chết dần chết mòn vì đói khát, kiệt quệ, toàn thân như muốn ngã quỵ. Lúc lâm chung, con gái ông vừa sanh con, đến thăm cha. Nhìn thấy cơ thể suy nhược của cha, không muốn cha chết thảm, cô đã cởi áo đưa dòng sữa của mình cho cha bú. Cùng một bức tranh, có người cười nhạo, có người xúc động. Người không biết được câu chuyện thực sự đằng sau bức tranh sẽ chế giễu, người biết sẽ cảm thấy đau lòng.
    Con người thường chỉ nhìn thấy bề nổi của sự việc, không nhìn thấy bản chất. Nhiều lúc sự thật không như ta chứng kiến. Đáng sợ nhất không phải bị người ta gạt, mà chính là sự vô cảm của bản thân. Rất nhiều thứ không thể đánh giá qua bề ngoài. Hãy dùng trái tim tĩnh lặng, đôi mắt sáng suốt và trí tuệ để học thông bài học cuộc đời.
    - Mình mua xe, hỏi ý người này người kia. Cuối cùng tiền mình bỏ ra nhưng mua một chiếc xe người khác thích.
    - Tìm người yêu, người này một câu, người kia một câu, cuối cùng tìm được nhưng không phải là người mình muốn.
    - Sự nghiệp bản thân, nghe ý kiến của người thân bạn bè. Cuối cùng bỏ lỡ cơ hội thay đổi cuộc đời, đi trên con đường của người khác chứ không phải của mình. 
    Đôi giày mình mang, vừa hay không vừa, bản thân mình biết. Hãy mang đôi giày của mình đi trên con đường của mình.

2. Câu chuyện bát phở :
    Một người phụ nữ bước vào một quán phở và hỏi chị chủ quán :
    - Chị ơi, ở đây một bát phở bao nhiêu tiền ?
    Chủ quán trả lời : 50 ngàn chị à !
    Sau khi lục trong túi chỉ còn vỏn vẹn 25 ngàn, người phụ nữ rầu rầu ngại ngùng nói : Tôi còn 25 ngàn, chị bán cho tôi bát phở không có thịt được không ạ ?
    - Không chị ơi, em không bán bát phở 25 ngàn.
    Ngay lúc đó có người đàn ông trong quán nghe vậy đến nói :
    - Chị bán bát phở đầy đủ cho chị ấy đi, tôi sẽ thanh toán.
    Người phụ nữ cám ơn ông khách, bưng bát phở đưa cho cậu con trai. Cậu con trai nhìn bát phở, vừa nếm một miếng thì mắng mẹ :
    - Bát phở nhạt nhẽo thế này mà mẹ cũng đưa con ăn sao ?
    Nói xong cậu đặt đôi đũa xuống rồi bỏ chạy ra ngoài ngồi. Người khách nọ thấy vậy liền đi ra gặp cậu rồi nói :
    - Cậu còn là con người nữa không ? Mẹ cậu vất vả, thậm chí không đủ tiền mua bát phở cho cậu, vậy mà cậu đối xử với bà ấy như vậy sao ?
    Cậu con trai cúi đầu nghẹn ngào nói :
    - Dạ, em thương mẹ em lắm. Mẹ em vất vả nuôi em khôn lớn, ăn học đàng hoàng; bao nhiêu khổ cực mẹ em gánh hết, thậm chí ngày hôm nay mừng em tốt nghiệp đại học, mẹ cũng nhường cho em, nên em làm như vậy để mẹ em ăn bát phở, anh ạ !
    Người đàn ông nghe vậy nở một nụ cười :
    - Anh xin lỗi đã trách lầm em ! Đây anh cho ít tiền, tuy không nhiều nhưng đủ hai mẹ con ăn một bửa thật ngon mừng ngày em tốt nghiệp đại học; và ngày mai, nếu chưa có chỗ nào nhận thì đến công ty của anh làm việc, đây là danh thiếp của anh. Cậu nghe xong, cúi đầu cám ơn người đàn ông nọ, rồi vào quán ngồi dựa vào người mẹ mà nước mắt hai mẹ con không ngừng rơi.
    Có lẽ tim chúng ta sẽ nhảy thót lên khi đọc câu chuyện này với tình huống bất ngờ người con phản ứng để người mẹ ăn được bát phở. Và lại càng cảm động hơn khi có một người tốt bụng đã biết giúp đỡ, sẻ chia.

3. Nước của tình yêu và lòng thương xót :
    Một lời thoại trong mẫu chuyện ngụ ngôn : Có chú cá nhỏ bơi đến với mẹ, hoảng loạn : "Mẹ ơi, nước là gì ? Con sẽ tìm thấy nước, nếu không con sẽ chết mất !" Mặc dù chú cá ấy đang sống trong nước.
    Như chú cá nhỏ bé ấy, chúng ta sống chìm đắm trong nước này, và lý do chúng ta nhớ nó không phải vì nó quá xa mà nghịch lý thay, nó quá gần : Gần gũi với chúng ta hơn cả chính bản thể của chúng ta... Lòng thương xót là nước mà chúng ta bơi trong đó. Lòng thương xót là chiều dài, chiều rộng, chiều cao và chiều sâu của những gì chúng ta biết về Thiên Chúa - và ánh sáng chúng ta biết về Ngài...
    Lòng thương xót của Thiên Chúa không đến rồi đi, không ban cho người này và chối từ người kia. Tại sao ? Bởi vì nó vô điều kiện - luôn ở đó, nằm bao trọn mọi thứ, Chúa gieo trong lòng mỗi người để nó luân phiên chảy mãi, chuyển động và âm thầm dệt những khúc ca nhân ái ngọt ngào. Theo nghĩa đen, đó là lực giữ cho mọi thứ tồn tại, là trường hấp dẫn mà chúng ta sống, di chuyển và tồn tại... Lòng thương xót là bản thể sâu thẳm nhất của Chúa hướng ra bên ngoài để duy trì thế giới hữu hình và được tạo ra trong tình yêu không thể phá vỡ.( Cynthia Bourgeult - Dựa trên bản dịch của Ha Nguyen ).
    Chúa dạy con người biết yêu thương nhau, và biểu hiện tự nhiên không thể nào cầm lòng được khi có một sự việc đánh thức trái tim rung động. Thiên Chúa phú bẩm cho con người tình yêu và lòng thương xót để nên giống Ngài, vì cuộc đời bất công nên con người phải trải qua những nghịch cảnh. Dù đêm tối nhưng cuối chân trời vẫn có ánh sáng tỏa ra.

4. Cầu nguyện :
    Lạy Chúa, xin cho trái tim chúng con luôn biết rung động và biết yêu thương người khác, đừng để trái tim con khô khan, trống rỗng. Sự dạt dào của tình yêu cho con thêm niềm hy vọng, con hy vọng không những cứu rỗi cho bản thân mà cho cả người khác nữa. Lòng thương xót duy trì thế giới hữu hình trong con và trong mọi người. Xin Chúa nâng đỡ chúng con để đời sống chúng con luôn hướng về Chúa, trái tim chúng con biết thổn thức yêu thương và yêu thương không ngừng nghỉ.

JB.SĨ TRỌNG.

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2024

Tôi trong tôi là Ngài
















Có người cười ngó chẳng yên,
Đêm về dệt mộng, muộn phiền tan mây
Gom mưa góp gió trong ngày,
Nhìn bàng lá rụng phơi dày trước sân
Cần chia sẻ, kẻ chia phần
Đời buồn có được mấy lần khi vui
Bình minh đổ nắng lấp vùi,
Man man câu hát ngậm ngùi tiếc thương
Một đời tóc bạc pha sương,
Ngàn năm nhung nhớ vấn vương lệ trời.

JB.Sĩ Trọng.


Thứ Hai, 3 tháng 6, 2024

Những suy tư về việc ông Minh Tuệ hành khất

    Minh Tuệ, pháp danh của người theo đạo Phật, tên thật là Lê Anh Tú, sinh năm 1981 tại xã Kỳ Văn, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh; nơi đăng ký Hộ khẩu thường trú tại thôn 6, xã La Tô, huyện La Grai, tỉnh Gia Lai, ông không có nơi cư trú cố định và chưa làm thẻ căn cước công dân.
    Ông Minh Tuệ hành khất hay khất thực nhỉ ? Có lẽ cả hai đều đúng, dùng từ nào cũng được. Gần đây dư luận xã hội và các phương tiện truyền thông đưa tin, xôn xao về hiện tượng ông Minh Tuệ ( MT ) đi hành khất từ Bắc vô Nam, hết tỉnh này qua tỉnh khác. Ông MT đang được rất nhiều người dân trong và ngoài nước ngưỡng mộ, số lượng người đi theo ngày càng đông, nhất là sau khi GHPGVN hôm 16/5 ra văn bản khẳng định ông MT "không phải là tu sĩ Phật giáo", không tu tập, không là nhân sự của bất cứ Ngôi Chùa nào thuộc GHPGVN. Ông Thành Đỗ từng là Trưởng ban nghiên cứu Phật học, giảng viên trường ĐH Phật giáo ở Paris nói với Đài Á Châu tự do : "Cái đó một phần cũng xem như là thành quả về tu hành của ông ta. Nó đã trở thành một hương thơm duy nhất bay ngược gió, là cái đạo hạnh của một người tu hành nghiêm chỉnh". 
    Vì MT không phải là tu sĩ Phật giáo nên tôi cũng chỉ gọi là ông MT, chứ không gọi là Thích MT hay Thầy Thích MT. Tôi chỉ gọi ông ta như cách gọi ông Thành Đỗ vậy, không gọi theo một chức sắc Tôn giáo.
    Cũng có người đề cao và tôn sùng một cách thái quá, xem MT như một vị Phật sống, cúi sấp mình lạy gọi là "đảnh lễ", lúc MT ăn gọi là "thọ thực", chiếc áo MT mặc gọi là "y phấn tảo" - Họ dùng toàn từ Hán và "Nho chùm", tôi thì không quen như thế. Việc hàng chục Youtuber tụ tập theo đoàn của ông MT để quay phim, chụp ảnh, phát trực tiếp các video, phỏng vấn và  bình luận... hàng trăm Phật tử ở mỗi địa phương tập trung lại để "đảnh lễ", hay chỉ đơn giản là nhìn MT đi qua, đã khiến giao thông một số nơi rơi vào tình trạng hỗn loạn, ách tắc, mặc dù công an và cảnh sát giao thông có mặt để phân luồng, điều tiết, giữ gìn trật tự an ninh. Nghe đâu có một người đàn ông trong đoàn người đi theo bị xốc nhiệt, suy đa tạng, xuất huyết tiêu hóa dẫn tới tử vong, và hai phụ nữ ngất xỉu do đuối sức được kịp thời đưa tới bệnh viện điều trị.
    Vì sao chính quyền vẫn để yên hiện tượng MT ? Cụm từ "Sư Minh Tuệ" trên Google trending, luôn nằm trong nhóm tìm kiếm thịnh hành của Google suốt hơn một tháng qua, trùng với những thay đổi nhân sự lãnh đạo cấp cao của Đảng và Nhà nước, đều là những sự kiện nóng.
    Chỉ có khoảng 2000 lượt tìm kiếm chủ đề "Minh Tuệ" trong ngày 30/4 và tăng vọt cho đến ngày 30/5 thì đã có khoảng 100 ngàn lượt tìm kiếm trên các trang web toàn cầu.
    Nếu nhìn hiện tượng thời gian qua nỗi lên một cách nhanh chóng rồi chính quyền cũng ra tay dẹp bỏ, như : "5 Chú tiểu Thiền am Bên bờ Vũ trụ", hay nữ doanh nhân Nguyễn Phương Hằng hồi năm 2021 phát trực tiếp mỗi buổi lên đến hàng trăm ngàn người xem cùng lúc để bóc phốt giới giải trí, đặt nghi vấn về những khoảng thu chi từ thiện thiếu minh bạch... Người ta sẽ đặt câu hỏi về việc đến khi nào chính quyền sẽ "xuống tay" đối với hiện tượng MT ?
    Việc ông MT tu theo 13 Hạnh Đầu Đà. Theo Hòa thượng Thích Chân Tính cho biết, đầu đà nghĩa là khổ hạnh. Thời Đức Phật còn tại thế, có nhiều vị tu hành chứng đắc quả, trong đó ngài Đại Ca Diếp được mệnh danh là Đầu Đà đệ nhất. Người tu theo Hạnh Đầu Đà chấp nhận những khó khăn trong các vấn đề ăn, mặc, ở. Hòa thượng Thích Chân Tính dẫn chứng, trong Phật Quang đại từ điển có nêu người tu hạnh đầu đà thực hành 12 pháp khổ hạnh. Còn trong Thanh Tịnh Đạo Luận, người tu Hạnh Đầu Đà chuyên hành trì 13 pháp khổ hạnh. Công dụng của pháp đầu đà là để rèn luyện đức tính thiểu dục tri túc và ngăn ngừa lòng tham dục. Trong điều kiện sống ngày nay khó ai có thể thực hành được : đầu trần, đi chân không, "đầu đội trời chân đạp đất", không giày dép, mỗi ngày chỉ ăn một bữa, ngủ thì ngủ ngồi, ngủ ở nghĩa địa hoặc gốc cây, hoặc bất cứ nơi nào ngoài trời, không nhận tiền cúng dường...y phục lấy từ vải nhặt bãi rác hoặc nghĩa trang để may lại.
    Một vị Thượng tọa khác cũng cho biết, Hạnh đầu đà là tiếng Pali nguyên thủy ( Dhutanga ) được giữ nguyên có thể hiểu tu theo hạnh đầu là hình thức tu khổ hạnh. Ngày trước, Đức Phật Thích Ca là thái tử trong hoàng cung đi ra, Ngài từng sống trong sự hưởng thụ xa hoa và nói rằng đó là một cực đoan. Do đó, 6 năm Ngài ép xác khổ hạnh, chỉ còn da bọc xương. Cuối cùng, Ngài nói không thể có trí tuệ trong một thân thể bệnh hoạn, kém chất; Ngài nói ép xác khổ hạnh cũng là một con đường cực đoan. Ngài đã uống bát sữa, từ bỏ con đường tu khổ hạnh để trở lại đời sống bình thường và giây phút đó Ngài bắt đầu thấy đạo. 
    Tu khổ hạnh cao đẹp ở chỗ giúp người tu dẹp bỏ được bản ngã, thượng cầu Phật đạo, hạ hóa chúng sinh. Tức là, trên là xin giáo pháp của Đức Thế Tôn để nuôi giới thân tuệ, dưới là xin bát cơm của tín thí để nuôi thân tạm bợ. Qua bát cơm đó kích hoạt tâm từ bi và hạnh bố thí của con người. Đôi khi chỉ cho một miếng cơm nhưng mở rộng lòng, từ đó giúp người kia gieo hạt giống lành. Chiếc áo giải thoát của người tu đi ra ngoài còn biểu trưng cho lý tưởng giác ngộ.
    Cho đến hiện nay, khất thực còn tồn tại ở Phật giáo Nam truyền và Phật giáo khất sĩ. GHPGVN có quy định không cho đi khất thực nữa. Những chùa, tịnh xá có thể tổ chức trong phạm vi của chùa, tịnh xá, tái hiện lại công phu hành trì pháp môn đó để nhắc nhở mình tu.
    Trái ngược với hình ảnh khổ hạnh của MT là các nhà sư tại các chùa chiền : với Chùa to, Phật lớn, đeo đồng hồ hàng hiệu, đi xe hơi sang trọng, sử dụng điện thoại thông minh, lúc nào cũng kêu gọi và khuyến khích các Phật tử phải cúng dường, khiến nhiều Phật tử soi lại những phát ngôn gây phẫn nộ trong thời gian qua của nhà sư Thích Nhật Từ kêu gọi cúng dường bằng chuyển khoản, cho rằng Đức Phật tu sai nên chết vì bị ung thư; nhà sư Thích Thiện Xuân phỉ báng xúc phạm đạo Công Giáo, nhà sư Thích Chân Quang cho đúc tượng Phật có gương mặt giống mình và giảng về luật nhân quả như : "đi du lịch nhiều sau này sẽ bị liệt", "hát karaoke chết thành ma câm", hay "cúng đất, cúng nhà cho chùa sau này con cháu sẽ giàu sang", "có tiền không xài sau này đầu thai làm con chó nằm nhà để giữ tiền"... Người dân nhanh chóng nhìn ra mặt trái của những pháp môn tu hành hiện nay của một số nhà chùa quốc doanh, không đưa người ta đến con đường giải thoát mọi sự khổ đau.
    Một Đại đức thuộc GHPGVN đang tu ở một Ngôi chùa phía Nam nói rằng trong nội bộ của Giáo Hội ( GH ) có những công văn để hướng dẫn các trụ trì hay chức sắc tôn giáo về cách ứng xử với hiện tượng MT và mọi tăng ni thuộc GH buộc phải tuân thủ. Ông nói trong điều kiện ẩn danh vì tính nhạy cảm của vấn đề : "Theo thầy, từ thời điểm này, nếu bất kỳ thầy nào mà đưa các clip lên khen thầy MT, khen cách tu hành đấy thì sẽ gặp vấn đề. Nếu nhẹ thì bị bắt lên kiểm điểm sám hối để xóa bài, còn nếu nặng thì có thể bị trục xuất luôn, vì nó sai với tôn chỉ của GH".
    Ngày 18/5, Thượng tọa Thích Minh Đạo, trụ trì tu viện Minh Đạo tại Bà Rịa - Vũng Tàu, bị Ban Trị sự GHPG tỉnh kiểm điểm bằng cách quỳ sám hối sau khi ông đăng video khen ngợi hạnh tu của ông MT. Chính thầy Minh Đạo sau đó cũng tự xin ra khỏi GH. Vị đại đức này đánh giá rằng có thể đang có sự thả lỏng của phía Nhà nước trong vụ việc lần này của MT, dẫn đến cao trào chỉ trích GHPGVN như hiện nay, mặc dù cũng có các công văn, các vụ xử lý nhỏ lẻ ( theo nhà báo Mặc Lâm, đăng tải trên một video mà tôi đã xem được ).
    Việc người dân hướng hết tầm nhìn của họ vào hiện tượng MT làm cho Nhà nước giải tỏa được áp lực về cái nhìn của người dân đối với bộ máy Đảng và Nhà nước, về quyền tự do tín ngưỡng.
    Chỉ trong một thời gian ngắn 3 lãnh đạo Nhà nước, Quốc Hội và Đảng phải từ chức vì dính sai phạm, khiến các nhà đầu tư nước ngoài hoang mang và đặt câu hỏi về tính ổn định chính trị của VN để quyết định có nên mở rộng đầu tư hay không.
    Thế nhưng, các sự kiện đó dường như không thu hút người dân bằng bước chân của ông MT. Lý do vì "hữu xạ tự nhiên hương" của một "bậc chân tu" hay vì định hướng dư luận của chính quyền, thì thời gian mới có thể trả lời được.
    Tuy nhiên, nói như vị Đại đức thuộc GHPGVN : "Ở nước Mỹ, sáu tháng nữa mới bầu cử mà bây giờ người ta đã tranh cãi um sùm rồi, trong khi ở VN tình hình nó rất bình thường, không ai quan tâm để ý. Người ta chỉ đang bận quan tâm đến một ông bận đồ rách đi ngoài đường thôi !".
    Ông Minh Tuệ - Một con người bình thường, nhưng ông ta đã nhìn nhận một con đường để dấn thân. Con đường đó quá lập dị. Tôi không biết đầu đà, đầu đen hay đầu đỏ gì cả, một cách khách quan để đánh giá : Đây là một biểu hiện không phù hợp với thời đại hiện nay, tự hành hạ và làm khổ thân xác. Tự hành hạ thân xác mình là một điều trái với quy luật tự nhiên, chẳng khác nào tự mình nguyền rủa sự hiện diện của mình trên trần thế. Tự mình hành hạ mình, tự mình nguyền rủa mình thì không còn biết ơn Tạo Hóa, không còn biết ơn Thượng Đế nữa, như thế chẳng ai mừng sinh nhật làm gì, vì sanh ra ở đời là quá khổ đau và chẳng mang một sứ mệnh nào cả, chỉ có người phạm tội ăn năn sám hối mới tự mình làm những việc ấy để đền tội. Cũng có người ca ngợi sự buông bỏ của ông ta. Riêng tôi, tôi hoàn toàn tôn trọng ông ta, nhưng phục thì tôi không phục. Tôi phục một người làm lụng vất vả để nuôi gia đình, nuôi vợ nuôi con, hơn một người buông bỏ mọi sự để đi hành khất ( Đây là quan điểm cá nhân ). Tôi hoàn toàn bái phục những người có việc làm cụ thể giúp đỡ người nghèo và những người dấn thân phục vụ chăm sóc người bệnh tật. Hiện nay, có không ít người Công giáo đã từ bỏ gia đình, nhà cửa, ruộng vườn, danh vọng, sự nghiệp để bước theo Thầy Giêsu. Vì không có thời gian để nói lên tất cả, trong giới hạn bài viết chỉ muốn đề cập đến một số trường hợp :
        - Cha Augustino Nguyễn Viết Chung, một bác sĩ Phật giáo trở thành Lm Công giáo, Ngài thuộc Tu hội truyền giáo Thánh Vinh Sơn. Khi lên 18 tuổi, nhân đọc một bài báo nói về cái chết của Đức Cha Jean Cassaigne tại trại cùi Di Linh, cậu Chung cảm thấy cuộc sống đó quá tốt đẹp, vô tình Đức Cha Jean Cassaigne trở thành thần tượng của cậu. Nhắc lại đoạn đời đó, Cha Chung cho biết là Ngài được rao giảng Tin Mừng bằng đời sống, chứ không phải bằng lời nói. Từ đó cậu Chung có ý nguyện học làm bác sĩ để phục vụ bệnh nhân phong như Cha Cassaigne.
        - Mẹ Teresa, có lẽ là cái tên thân thương mà cả thế giới không còn xa lạ gì. Tuy nhiên, cuộc đời và sự nghiệp thánh thiện của bà còn nhiều điều xứng đáng để hậu thế ghi nhớ kỹ càng hơn. Mẹ Teresa là nữ tu Công giáo Roma người Albania, và là nhà sáng lập Dòng Thừa sai Bác ái ở Calcutta Ấn Độ năm 1950. Trong hơn 40 năm bà chăm sóc người nghèo, bệnh tật, trẻ mồ côi, người hấp hối nơi những ngôi nhà ổ chuột, trong khi hoàn tất nhiệm vụ lãnh đạo dòng tu phát triển khắp Ấn Độ và đến các quốc gia khác. Bà được giải Nobel Hòa bình năm 1979 như một sự vinh danh cho các hoạt động nhân đạo của bà : Giúp đỡ người nghèo và sống chung với họ. 
        - Trong những năm Đại dịch Covid, hằng ngàn tu sĩ đã dấn thân phục vụ và chăm sóc bệnh nhân tại các Bệnh viện.
        - Câu chuyện sau đây có phần nào giống câu chuyện của ông Minh Tuệ, nhưng không hoàn toàn giống về mục đích, ý nghĩa và cách thực hành :
    Một thanh niên 27 tuổi, người Ba Lan ( BL ), Michal Ulewinski, từ 5 năm nay, đang thực hiện một cuộc hành hương thống hối, vác thánh giá gỗ nặng 15 kg, đi qua các nơi trong toàn nước. Anh Ulewinski kể rằng : "Tôi đi xưng tội và đã thực sự cảm nghiệm sự thống hối bản thân, và từ đó đã nảy sinh ý tưởng thực hiện cuộc hành hương này. Tôi bắt đầu sống với Chúa và xây dựng cuộc sống của tôi trên việc tuân giữ các giới răn của Ngài. Tôi tìm cách thực hiện điều đó để hằng ngày tái hoán cải. Trước đây cuộc sống của tôi rất xa Chúa, tôi không quan tâm gì cả và phần lớn chỉ lo ăn chơi. Giờ đây, cuộc sống của tôi đã thay đổi 180 độ. Trước kia tôi sống đạo vì thói quen, vì phải đi nhà thờ, nhưng không có chiều sâu, không có tương quan gì với Thiên Chúa.
    Anh Ulewinski kể lại như thế với báo "Wadowice Trực tuyến". Anh cho biết mình thực hiện cuộc hành hương này như một cuộc thống hối với tội lỗi bản thân và cả những tội lỗi của người BL. Anh cầu nguyện cho cả những người đã rời bỏ Chúa. Anh nói : "Trên thánh giá này, tôi đặt tất cả mọi tội lỗi của BL, hiệp với cuộc hy sinh trên thánh giá của Chúa Giêsu Kitô và dâng lên Chúa Cha yêu quý của chúng ta".
    Anh Ulewinski cho biết cho đến nay anh đã vác thánh giá đi bộ được 1000 cây số. Anh ngủ tại nhà của dân chúng gặp trên đường, hoặc trong các nhà xứ. Cũng có vài người giúp anh vác thánh giá, giúp lương thực và nước uống.
    Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài Jasna Gora, anh Ulewinski kể rằng : "Tôi luôn tìm cách bắt đầu mỗi ngày bằng kinh nguyện, rồi ăn sáng và tham dự Thánh Lễ. Kinh Mân côi, trong thực tế tôi cầu trọn ngày. Mỗi ngày tôi được mời ăn tối; và khi ăn xong, tôi tiếp tục hành trình. Tôi tìm được chỗ ngủ ở bất kỳ nơi nào, tôi không lo. CHÚA THỰC SỰ LO MỌI SỰ".
    Anh Ulewinski cho biết soi sáng cho cuộc hành hương ngoại thường này của anh, là một số câu nói trong nhật ký của Thánh nữ Faustina Kowalska và anh cũng đọc Kinh Thánh. Anh nói : "Trong khi tôi suy gẫm một vài câu, tôi có cảm tưởng Chúa muốn tôi thực hiện sáng kiến như thế này. TÔI PHẢI VẼ HÌNH THÁNH GIÁ TRÊN BA LAN và đón nhận phúc lành xây dựng Nước Chúa, để BA LAN LÀ MỘT NƯỚC NHƯ CHÚA MUỐN. Nhưng tôi biết rằng thống hối đền tội là điều cần thiết, từ đó tôi làm việc thống hối đền tội cho mỗi người BL, và tôi hy vọng kết quả là người BL hiểu rằng cần có cuộc thống hối đền tội như thế này" ( Theo Kath.net ).
    - Ở nước Nga, Lev Tolstoy là một tín đồ Công Giáo. Ông là một nhà văn, một nhà quý tộc, ông sở hữu nhiều đất đai và khối tài sản lớn. Ông đã hiến tất cả tài sản của mình cho người nghèo, người vô gia cư và sống một cuộc đời giản dị.
Trong số những câu nói nỗi tiếng nhất của ông :
    ."Đừng nói với tôi quá nhiều về tôn giáo, nhưng hãy để tôi nhìn thấy tôn giáo trong hành động của bạn."
    ."Nếu bạn cảm thấy đau, là bạn đang sống, nhưng nếu bạn cảm thấy cái đau của người khác, thì bạn là con người".
    - Ở Hàn Quốc, cha Lee Tea Seok, Linh mục dòng Saledieng Don Bossco. Ngài là người mục tử của những người nghèo tại Sudan, một nước nghèo nhất thế giới. Sau khi tốt nghiệp bác sĩ y khoa, cha đã bỏ tất cả công danh sự nghiệp để đi theo tiếng gọi của Chúa. Ngài được truyền chức linh mục tại Tòa thánh Vatican, cha tình nguyện xin đi truyền giáo cho người nghèo và bệnh tật tại các làng Tonj thuộc miền Nam Sudan, Phi Châu, trong suốt 8 năm, trước khi Ngài qua đời vì căn bệnh ung thư đường ruột, ở tuổi 48.

    Xét trên phương diện Tôn giáo, giáo hội Công Giáo cũng chọn lối sống từ bỏ như lời Chúa dạy. Ba năm cuối đời trần thế, Chúa Giêsu không phải là người khất thực, nhưng Ngài là người đi rao giảng Tin Mừng Nước Trời và làm phép lạ chữa lành bệnh tật cho nhiều người. Từ bỏ ở đây không có nghĩa là phải buông bỏ mọi sự, mà Người còn biết tận dụng để biến vật chất thành phương tiện. Người chịu đau khổ và chịu chết vì tội lỗi nhân loại, chứ không phải Người tự hành xác.
    Vật chất phụng sự con người, con người phụng sự Thiên Chúa. Thiết nghĩ cũng không nên chối bỏ hoàn toàn những gì có liên quan đến đời sống con người, cho dù đó là vật chất. Người không có lòng tham thì vật chất chỉ là phương tiện. Những người hoàn toàn rũ bỏ phương tiện vật chất, tự làm khổ mình, chưa chắc đã đạt tới cứu cánh vì bản thân con người cũng là một vũ trụ vật chất. Pháp Hạnh Đầu Đà là một con đường tu khổ, ngày nay không còn phù hợp nữa, vì chính Đức Phật cũng đã từ chối. Nếu một xã hội, một đất nước có nhiều con người bắt chước để đi theo con đường đó, chắc chắn là xã hội và đất nước ấy sẽ bị tụt hậu.
    Hiện nay vẫn có người khen Minh Tuệ : "Từ đệ nhất Đầu đà Đại Ca Diếp đến Minh Tuệ là một khoảng cách gần hơn các Sư chùa ngày nay". Tôi đồng ý ! Và một cách khách quan để đánh giá : Ông MT thì rất dễ thương, nhưng quần chúng hiếu kỳ và rất phức tạp. Ông MT luôn vui vẻ, mỉm cười, từ tốn; còn dân chúng thì đông đảo, chen lấn, ồn ào, có khi dẫn đến hỗn loạn. Qua gương của ông MT, có người cho rằng "Phật giáo đang bị pháo giật", chùa không sập nhưng các vị sư giảng bậy bắt đầu lộ diện.
    Đang lúc tôi viết bài này chuẩn bị đưa lên Blog thì TTXVN trên nền báo Tuổi trẻ Online đăng tin với tựa đề "Ông Lê Anh Tú ( Thích Minh Tuệ ) tự nguyện dừng việc đi bộ khất thực." Bài báo cho rằng cần phải bảo đảm an toàn tính mạng, sức khỏe cho người dân và sự ổn định xã hội, các cơ quan chức năng đã gặp gỡ trao đổi với ông Tú. "Ông Lê Anh Tú đã ý thức rõ quyền và nghĩa vụ của công dân, tự nguyện dừng việc đi bộ khất thực."( Lời của báo Tuổi trẻ ). 
    Bài viết JB cũng xin được tạm dừng tại đây.
    

Nguồn tham khảo :
            - Phatgiao.org
            - Báo Thanh niên và Tuổi trẻ  Online.
            - Kath.net.