Tự bao giờ Chúa đã yêu con?
Tự bao giờ Ngài đã ôm hôn?
Ngài muốn con tìm nơi im vắng
Để cùng Ngài tâm sự nỉ non .
Ngài yêu con lúc còn thơ hạnh,
Như Ngài thường huấn dụ khi xưa:
"Gà mẹ ấp con mình dưới cánh (1)
Đẹp tình thơ nên thánh cho vừa."(2)
Không quản ngại cuộc đời vất vả
Ngài dẫn dắt mọi ngã đường trường
Tay nâng niu tìm bao dấu lạ,
Đem Tin Mừng gieo cả muôn phương.
Con cũng biết rằng con không xứng
Với tình Ngài quảng đại bao dung
Con khấn xin đức tin bền vững,
Bằng tình yêu ấm áp mặn nồng.
Tự bao đời Chúa đã yêu con
Tự bao đời Chúa đã thương con
Ngài muốn con dâng Ngài hết thảy
Hết con tim, hết cả tâm hồn.(3)
JB. Sĩ Trọng
____________________
(1) (x. Lc 13,34; Mt 23,37)
(2) (x. Mt 19,14; Lc 18, 16-17; Mc 10, 15)
(3) (x. Mt 22, 37; Mc 12, 30; Lc 10, 27)
Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015
Thứ Năm, 20 tháng 8, 2015
Ánh trăng hè phố
Mùa Trung thu
Nhớ những em bé đánh giày,bán vé số
Bên vỉa hè đường phố
Tiếng trống dập dồn như pháo nổ
Con lân nhảy múa lộn vòng.
Ớ, ở nhà các em có bánh kẹo ăn không ?
Sách vở học, áo quần ai mua sắm ?
Ba mẹ các em làm gì,
Mấy sương mấy nắng ?
Mà trông các em có vẻ phong trần ?
Ánh mắt dìu dịu, xanh trong
Giữa mùa trăng mong manh mờ sáng.
Đôi chân nhỏ thu mùa thu ảm đạm,
Mưa dầm dề tháng tám cận mùa đông.
Những chiếc giày làm rát bỏng tay không
Vé số trúng có khi nào được thưởng ?
Mẫu bánh mì, niềm hạnh phúc vui hưởng
Tháng năm dài ai nghĩ tới cho em ?
Trăng
Mùa Trung thu
Không có bánh dẻo mềm
Lồng đèn treo lững lờ chờ khách đến
Cửa hiệu chưng bày quanh ngọn nến,
Thắp nỗi lòng em đứng đợi thời gian.
Biết bao giờ em thoát khỏi lầm than
Đến trường học vui đùa cùng chúng bạn ?
Trăng mùa thu mong manh mờ sáng
Em thẩn thờ, tập vé số cầm tay
Đi băng qua bên cạnh những chiếc giày…
JB. Sĩ Trọng.
Thứ Tư, 19 tháng 8, 2015
Viết về một người mẹ*
Trong tiếng thơ còn có tiếng lòng,
Người đồng cảm viết cho người xúc cảm
Trăng thượng tuần viết cho chiều nghiêng bóng
Như nắng hoàng hôn dệt lụa giữa quê nhà.
Người về thăm rồi lại đi xa,
Bao kỷ niệm êm đềm khó tả
Gặp được Người trong chiều Thánh lễ
Chia tay rồi quyến luyến còn theo...
Ánh mắt hiền, dòng lệ trong veo
Người ngồi đếm từng trang kỷ niệm
Vị đắng cay ngọt bùi hòa quyện,
Nếm bao phen qua chén rượu tình.
Thời gian không xóa nỗi dáng hình,
Người vẫn đẹp và tình yêu cháy bỏng
Mang trái tim nhân từ kiêu hãnh,
Ướp hồn thơ sâu lắng ngọt ngào.
Thật tuyệt vời và rất thanh tao,
Sống ấp ủ tình thương trong Chúa
Giữa phong ba, bão bùng vây bủa
Lời nói yêu sao quá mượt mà...
Trong ánh nhìn lồng lộng kiêu sa
Chút thương nhớ về ngày xưa cũ
Những tháng năm tảo tần lam lũ
Luôn mơ về một cõi trời xa !
* Một người phụ nữ tôi quen, độ tuổi trên 80, có một tâm trạng thật đáng thương.
JB.Sĩ Trọng.
Người đồng cảm viết cho người xúc cảm
Trăng thượng tuần viết cho chiều nghiêng bóng
Như nắng hoàng hôn dệt lụa giữa quê nhà.
Người về thăm rồi lại đi xa,
Bao kỷ niệm êm đềm khó tả
Gặp được Người trong chiều Thánh lễ
Chia tay rồi quyến luyến còn theo...
Ánh mắt hiền, dòng lệ trong veo
Người ngồi đếm từng trang kỷ niệm
Vị đắng cay ngọt bùi hòa quyện,
Nếm bao phen qua chén rượu tình.
Thời gian không xóa nỗi dáng hình,
Người vẫn đẹp và tình yêu cháy bỏng
Mang trái tim nhân từ kiêu hãnh,
Ướp hồn thơ sâu lắng ngọt ngào.
Thật tuyệt vời và rất thanh tao,
Sống ấp ủ tình thương trong Chúa
Giữa phong ba, bão bùng vây bủa
Lời nói yêu sao quá mượt mà...
Trong ánh nhìn lồng lộng kiêu sa
Chút thương nhớ về ngày xưa cũ
Những tháng năm tảo tần lam lũ
Luôn mơ về một cõi trời xa !
* Một người phụ nữ tôi quen, độ tuổi trên 80, có một tâm trạng thật đáng thương.
JB.Sĩ Trọng.
Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015
Hãy tìm sẽ gặp
Bạn hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Lắng tai nghe tiếng, mở mắt to
Nhìn đời với cả tình yêu mến
Bên giếng tơ lòng, kín nước cho.
Bạn hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Anh em bè bạn ở gần xa
Xóm giềng thân cận, người đau yếu
Những kẻ xin ăn sống vỉa hè .
Bạn hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Bên người đơn độc ngủ co ro
Một mình không có ai an ủi
Thui thủi quanh năm, mảnh chiếu vò.
Bạn hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Đầu đường xó chợ, ở nơi mô?
Làng quê mộc mạc, hay đô thị
Tất tả ven sông, lạch, bến đò .
Bạn hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Nơi người đói rách, dáng gầy khô
Kia trong bệnh viện, người hấp hối
Cạnh những tâm hồn thoáng âu lo.
Bạn hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Bên người thiếu phụ ẵm con thơ
Cụ già chống gậy, chân run rẩy
Hay cả những người đang ốm o.
Ban hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Bên người tội lỗi, kẻ bơ vơ
Chén cơm manh áo không đầy đủ
Sống cảnh lất lay, ngủ bụi bờ .
Bạn hỡi, hãy tìm Đức Kitô !
Mong sao khi gặp chớ làm ngơ
Dấn thân đi đến cùng đồng loại
Chia sẻ với người thiếu tự do .
Bạn hỡi, xem kìa Đức Kitô !
Long đong vất vả, kiếp giang hồ
Lang thang đây đó không nhà cửa(*)
Bạn hỡi, xem kìa Đức Kitô !!!
JB.Sĩ Trọng.
__________________________________________________ _
(*) ( x Lc 9, 58 và Mt 8, 20 )
Nhớ em mùa trăng thu
Em ở Sài gòn
Đâu xa lắm.
Anh từ tỉnh lẻ
Muốn về thăm.
Mấy năm xa cách
Lòng anh vẫn
Thương nhớ người em chốn thị thành.
Mỗi mùa thu đến, ánh trăng thu
Tiếng trống nô nức, khói mịt mù
Anh ở nơi này mưa rả rích
Lân, cù, đèn rước… cũng khiêm nhu.
Một chút cho anh một thoáng nhìn,
Tuổi thơ thời ấy đẹp như tiên
Bây giờ nghĩ lại còn đâu nữa,
Lất lửa tìm em áo hội viên .
Em ở Đô thành
Đâu xa lắm
Anh từ tỉnh lẻ, muốn về thăm
Mấy năm xa cách, lòng anh vẫn
Thương nhớ người em chốn thị thành .
JB.Sĩ Trọng.
Đâu xa lắm.
Anh từ tỉnh lẻ
Muốn về thăm.
Mấy năm xa cách
Lòng anh vẫn
Thương nhớ người em chốn thị thành.
Mỗi mùa thu đến, ánh trăng thu
Tiếng trống nô nức, khói mịt mù
Anh ở nơi này mưa rả rích
Lân, cù, đèn rước… cũng khiêm nhu.
Một chút cho anh một thoáng nhìn,
Tuổi thơ thời ấy đẹp như tiên
Bây giờ nghĩ lại còn đâu nữa,
Lất lửa tìm em áo hội viên .
Em ở Đô thành
Đâu xa lắm
Anh từ tỉnh lẻ, muốn về thăm
Mấy năm xa cách, lòng anh vẫn
Thương nhớ người em chốn thị thành .
JB.Sĩ Trọng.
Thu xưa và nay
Em tôi đi bộ đến trường làng,
Nắng vàng rải nhẹ bước chân ngoan
Mùa thu trong cánh diều bay bỗng,
Đám trẻ nô đùa dưới gốc xoan .
Ngày ấy mùa thu thật dịu dàng,
Bây giờ từng bước bước lang thang
Lắng nghe lá rụng và xao xuyến,
Như thể mùa thu đến muộn màng .
JB.Sĩ Trọng.
Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015
Hiện thực lãng mạn
Hiện thực quá xôn
xao
Khi có nắng gió
vào
Lòng người hay
thay đổi
Ai biết được vì
sao ?
Một bất chợt dễ
thương,
Một bất chợt dỗi
hờn
Một bất chợt ý
nhị,
Bất chợt thành vấn
vương.
Bên này bờ khát
vọng,
Bên kia chốn thiên
đường
Cả hai đều cháy
bỏng,
Lãng mạn đầy sắc
hương .
Tóc em bay theo
gió,
Mắt anh ngó mây
trời
Đời đang ào ạt
chảy,
Sóng theo thuyền
ra khơi.
Cứ thế mà đi thôi,
Không bao giờ dừng
lại
Em luôn bên anh
mãi,
Hát ca hoài không
vơi …
LÊN NÚI
Cũng là thân phận
bọt bèo,
Nhưng tình yêu
Chúa mãi theo suốt đời
Đèo heo hút gió
chơi vơi,
Đỉnh cao Chúa gọi vẫy mời ta lên .
ẤP Ủ
Một đời một khúc
tình mê,
Chân đi không ngại
đường về xa xăm
Quê hương – Một
cõi vĩnh hằng,
Tình Cha ấp ủ bao năm đợi
chờ …
JB.Sĩ Trọng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)














