Thứ Ba, 13 tháng 10, 2020

Thánh đường nội tâm

Có người nói rằng mình lãng mạn,
Nhưng mình như kẻ bị lãng tai
Tự  mình  cho  mình  là  bản  án,
Trên cây  Thập giá  của  tình Ngài.

Viết thơ cảm hứng ở Tin Mừng
An ủi tâm hồn nhẹ lâng lâng
Có Chúa đi vào nơi tĩnh lặng,
Con tim  hòa  nhịp  đập  ái  ân.


Thánh  đường  vời  vợi  ở trong ta,
Nghe tiếng chuông lòng mãi ngân nga
Âm  hưởng  dịu dàng  làn  gió  thổi,
Lời  Ngài  vang vọng  khúc  hoan  ca.

Với   bao   kỉ   niệm   thời   thơ   ấu,
Thiên Chúa dìu dắt đến trưởng thành
Thánh Kinh  in  bóng hình  yêu dấu,
Tháng  ngày  vất  vả  vội  trôi  nhanh.

Xin Ngài  luôn  trú ngụ  trong  con,
Dệt những vần thơ choáng ngợp hồn
Vẻ  đẹp  muôn  đời  không  vơi  cạn,
Hoa  lòng  nở  thắm  chạm  môi  hôn.

JB.Sĩ Trọng.

HÃY LÀM NHƯ CARLO ACUTIS : NỐI MẠNG VỚI CHÚA GIÊSU.
P/s : Trong tình cảm tự nhiên dành cho gia đình, cho cha mẹ, cho anh em rồi... phải thấy được mỗi con người là một cá vị. Mỗi người, cho dù đấng bậc nào cũng phải có lòng yêu mến Thiên Chúa cách riêng của chính mình, vì chính mình là một cá vị. Ai nhìn thấy được như thế thì người đó thật tràn đầy hạnh phúc.

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

Chùm thơ 59

CHẠM 2

Ta chạm vào ta giữa khoảng không,
Nghe như mưa đá chạm cành thông
Nhìn  sao  lấp  lánh  bên  kia  núi,
Khe  khẻ   lời  ru  chạm   đáy   lòng.



TRÁI NGHỊCH

Đi tìm một chiếc lá rơi,
Sao không thấy lá, thấy đời gió bay
Đi tìm khoảng lặng của ngày,
Vào đêm tĩnh mịch tưởng cây đã tàn.



HOÀI NIỆM

Qua bao kỉ niệm thời thơ ấu,
Một phút dừng chân để kiếm tìm
Ai hiểu được lòng ta cho thấu ?
Ngày dài, năm tháng vọng qua tim.



HÌNH ẢNH CHÂN QUÊ

Mai mốt  anh về  thăm  xóm đạo,
Thăm làng, thôn Nguyệt cạnh bờ sông
Thấy  em  gánh  lúa  đi  thon  thả,
Nón  lá   che  nghiêng,  má  ửng  hồng.

JB.Sĩ Trọng.

Chủ Nhật, 11 tháng 10, 2020

Nhờ thở mới được yêu

 


Tôi rất thích từ “ thở ”, tại vì nếu không thở tôi sẽ chết ( con người chúng ta ai cũng vậy ). Hơn nữa, thở đi từ “hơi thở”, mà hơi thở chính là “hơi” thuở ban đầu Thiên Chúa( TC ) thổi vào để ban sự sống cho loài người khi loài người mới được TC tạo dựng ( x St 2, 7 ).
Làm sao không thích được ? Làm sao không quý được ?- Như muôn loài thụ tạo sinh linh khác, nhưng cái “hơi” của TC thổi vào làm tôn vẻ đẹp con người, làm tôn giá trị con người hơn, cho con người có sự sống thần linh. Con người trở nên một báu vật giống hình ảnh TC, không những có hồn và xác, có lý trí và ý chí tự do, mà còn biết “yêu” như chính TC nữa, bởi bản chất của TC là sự thiện. Đấy là chưa nói đến sự sống, sự sống đời này và đời sau, sự sống miên viễn với thời gian mà Đức Kitô đã đổ máu ra để Cứu chuộc, Ngài là "hoa quả đầu mùa của những kẻ an giấc ngàn thu"( như Thánh Phaolô đã nói ).

Qủa thật, Chúa ban cho ta thật nhiều thứ. Thông thường ta thụ hưởng mà ta không biết, đến khi thiếu hụt mới thấy cần.
Không khí để thở, nước để uống, chưa kể vấn đề cơm ăn áo mặc và những nhu cầu khác. Nếu ở trong một môi trường ngột ngạc, tù túng, thiếu không khí, thiếu tự do, khi đó ta mới thấy không khí là cần thiết. Bình thường ta hít thở thoải mái mà chẳng bao giờ ta biết cảm tạ Chúa. Những người lúc khỏe mạnh hít thở không khí tự nhiên như "cho không" chẳng tốn đồng nào, khi bệnh nặng phải dùng máy trợ thở, chi phí phải trả tính từng giờ từng phút, lúc đó mới thấy không khí là tối cần. Nước cũng vậy, ta thử nhịn uống trong vài ngày thôi, lúc ấy cơn khát bắt đầu hành hạ, xem thử ta có chịu đựng nổi không ? Lấy tay bịt miệng, bịt mũi lại thì ta không thể thở được - Khi đó mới thấy "Chúa thổi hơi vào để ban sự sống cho con người" _ Điều Kinh Thánh nói là hoàn toàn đúng, vì không thở được con người sẽ chết ngay.
Nếu TC dùng bụi đất để nắn nên hình người mà Ngài không thổi hơi vào để ban sự sống, thì con người cũng chỉ là một vật vô tri, có xác nhưng chẳng có hồn, và biết gì đâu nữa để mà yêu !

Vẻ đẹp của con người bao giờ cũng được Chúa tôn trọng, vì chính TC tạo dựng nên con người. Công trình tạo dựng của Ngài không thể nào để bị hư mất.

Tôi cảm nhận một điều khi đọc bài “ Thở ” của Jade. Đúng là “không phải ai cũng biết cách thở để gặp gỡ Chúa”( lấy từ tựa đề bài viết của Jade )– Một thông điệp vừa nhắc nhở đời sống tự nhiên, vừa chuyển tải đặc sủng niềm tin siêu nhiên : Người ta biết thở để giữ gìn sức khỏe thể lý, tuy nhiên người ta cũng phải biết thở để hít lấy Thần Khí và trao ban Thần Khí như chính Chúa vậy. Có Thần Khí, có năng lượng vũ trụ, tự thân con người đầy sức sống, mạnh mẽ và chứa đầy tính ướt lệ. Tính ướt lệ ấy phản chiếu từ một CON NGƯỜI đầy Thần Khí : “Thần Khí Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi để tôi đi rao giảng Tin mừng cho người nghèo khó.”( Lc 4,18 ) ( Thật cảm động, không rao giảng cho ai sao lại rao giảng cho người nghèo khó !? Người nghèo khó dễ tiếp nhận Tin mừng hơn người giàu có chăng ?...). Tính ướt lệ ấy là tình yêu. Chúa Giêsu hấp hối rồi Ngài gục đầu xuống để trao ban Thần Khí. ( x Jn 19, 30 ). Trên thập giá, sau khi Chúa Giêsu biết mọi sự đã hoàn tất và Ngài trao ban Thần Khí, như thế chính Thần Khí làm tăng thêm vẻ ướt lệ lưu trữ qua thời gian năm tháng của mỗi một tâm hồn con người mà Ngài đã hứa hẹn : “Thầy ở với các con mọi ngày cho đến tận thế.”( Mt 28,20 ). Từ đây tâm hồn con người không khô khan, tâm hồn con người luôn có hy vọng, con người sẵn sàng ra đi để rao truyền Chân lý.

Trong niềm vui Phục sinh chưa đầy, các môn đệ còn lo âu sợ hãi thì Ngài lại hiện đến ban bình an và sau đó Ngài "thổi hơi" để ban Thánh Thần( x Jn 20,22 ). "Thổi hơi" hay "hà hơi" cũng vậy mà thôi, hóa ra hơi thở chính là thần khí, mà Thần khí chính là Thánh Thần ( hay còn gọi là Thánh Linh ) ?.( Không phải hơi thở nào cũng là Thánh Thần. Hơi thở phải được chính Chúa ban cho thì mới trở nên thần khí của Chúa Thánh Thần ).Xin đừng đồng hóa hơi thở với một Ngôi vị Thiên Chúa.

Bấy nhiêu điều cũng biết rằng : TC yêu thương nhân loại biết dường nào ! Sự sống mà mỗi người chúng ta lãnh nhận qua cha mẹ là hồng ân, là hơi thở của TC. Chỉ cần Ngài rút lại hơi thở là chúng ta lại trở về bụi tro. Thần Khí do chính TC trao ban cho chúng ta với tất cả tấm lòng từ ái của Ngài. Ngài thổi hơi mấy lần nhỉ ? Thổi hơi khi mới tạo dựng.Thổi hơi khi Đức Kitô Phục sinh, để nhờ hơi đó mà tái tạo nhân loại mới. Khởi đầu sự sống đã là công trình của Chúa Thánh Thần thì chóp đỉnh của sự sống không phải là vinh quang do Chúa Thánh Thần sao ? Ngày xưa Chúa Thánh Thần đã soi lòng mở trí các Thánh Tông đồ thì nay Ngài cũng chỉ bảo, dạy dỗ, mở lòng chúng ta đón nhận các giáo huấn của Chúa Kitô và bước theo Chúa Kitô. Chúa Kitô rao giảng nhưng Chúa Thánh Thần mở lòng mở trí cho người ta tiếp thu và đón nhận sự sống như là hơi thở thiêng liêng. Vậy “ chúng ta nhờ Thánh Thần mà sống, thì cũng hãy tiến bước theo Thánh Thần. Chớ tham vọng hư vinh mà khiêu khích ghen ghét lẫn nhau”( Gl 5,25-26 ).

Ngày nay giới trẻ đi tìm tình yêu nơi bạn hữu, đi tìm tình yêu đôi lứa, tìm tình yêu nơi các loài thụ tạo, mà có khi quên mất tình yêu TC dành cho mình : "Trăng đã lên ngoài kia/ Em nghe gì hãy nói/ Gió, lá, sương rù rì/ Đôi nhân tình trong tối/ Uống trăng ướt vành môi". Không đâu xa, chính nhà thơ Xuân Diệu cũng đã viết : "Hãy sát đôi đầu, hãy kề đôi ngực/ Hãy hôn nhau đôi mái tóc ngắn dài/ Đôi vòng tay hãy quấn chặt đôi vai/ Hãy dâng cả tình yêu lên bóng mát". Một nhà thơ khác cũng viết : "Ai đi đếm phong trần trên số tuổi/ Ánh sao khuya ai biết đến trùng dương/ Cánh bướm đung đưa hay xác lá trong vườn/ Em biết được kim cương hay nước mắt ?/ Anh nói dối rằng anh không biết khóc/ Để mây trời mãi mãi vẫn xa nhau/ Anh gởi dâng em một phiến u sầu/ Khi gió heo may về trên lối ngõ/ Em là cô gái nhỏ/ Làm sao thấy rõ/ Lòng anh những buổi mưa bay"... Họ ca ngợi tình yêu của nhau mang một vẻ ướt át, mùi mẫn, mà không ca ngợi tình yêu TC dành cho nhân loại, cho vũ trụ muôn loài, mặc dù họ rất biết TC có quyền trên cả sự sống và sự chết, trên cả hạnh phúc lứa đôi. TC quan phòng cho đời sống mỗi một con người. Ngài cũng tôn trọng tự do con người trong việc chọn lựa ý định của TC. Tuổi trẻ cần những bước đi vững chắc, cần hành động dưới ánh sáng Tin Mừng, dưới sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần.

Chúa ơi ! Làm sao để bước chân chúng con đi trên thế giới hoang vu này mà cũng không thấy ngỡ ngàng ? – Chỉ có Ngài thôi. Chỉ có Ngài mới dẫn dắt chúng con được. Cánh đồng truyền giáo mãi mãi là mênh mông vô tận. Biển cả cũng mênh mông ngày đêm sóng vỗ vọng buồn. Ra khơi không phải là dễ, nếu không có Ngài.

Làm sao để chúng con trở nên tay "đánh lưới người", chinh phục được người ta ? – “Thầy ở với các con mọi ngày cho đến tận thế.”( Mt 28,20 ) Lúc nào chúng con cũng có Thầy và Thần Khí của Thầy. Xin cho chúng con được hít thở. Nhờ thở mới được yêu. Xin cho tình Chúa trong con mãi nồng nàn !

JB.SĨ TRỌNG.
__________________________________________________ __________________________________
“Cách tốt nhất để chuẩn bị cho ngày mai là làm cho tâm thức của bạn ngày hôm nay được hài hòa và trầm lặng. Và rồi mọi sự lành sẽ theo sau đó.”( Emmet Fox )
P/s : Bài này trước đây đã đăng trên gioitreconggiao.org

Chùm thơ 58

CHẠM 1

Phút chốc thả hồn vào khoảng lặng,
Tìm  về  Chân  lý  chốn  bình  an
Cái  tôi   nhỏ  bé   kia   đi   vắng,
Chạm phải  thiên thu  động  gió ngàn.



LỰC CẢN

Ta  từng  thấy  màu  xanh  kia  của  lá,
Vẫn đợi chờ - Giấc mộng của Ngày Mai
Thiên đường  đến dù  không ai  biết cả,
Nhưng màn đêm lại cản bước đường dài.






UỐNG RƯỢU MỘT MÌNH

Uống rượu mà sao không chạm cốc ?
Hóa  ra  anh  chỉ  uống  một  mình
Ly  đời  ngọt  đắng  xin  đừng  xốc,
Đêm xuống trông chờ ánh Bình minh.



GẶP EM TRÊN NÚI

"Tóc đến lưng vừa chừng em bối,
Để  chi  dài  bối  rối  dạ  anh ?"
Đường lên đỉnh núi non xanh,
Vương vương nắng nhẹ ngọt lành lời ru.

JB.Sĩ Trọng.

Thứ Ba, 29 tháng 9, 2020

Bóng ngã thơ chiều

Vầng trăng lên đầu bút

Vi  vút  gió  ngàn  yêu

Câu thơ như còn đọng,

Trong vẻ đẹp ban chiều.


Khi  tuổi  đời  đã  lớn,

Ta tìm được những gì

Lời thơ - Con sóng gợn

Vỗ  vào lòng  cuồng  si.


JB.Sĩ Trọng.


Thầy dạy Toán làm thơ

Có một lần Thầy dạy Toán làm thơ,
Bài thơ ấy bây giờ đang dang dở
Nhưng câu thơ ý tình bỡ ngỡ,
Không khô khan như môn Toán của Thầy
Trong bài thơ Thầy cộng gió với mây,
Bằng công thức tính cotang của góc
Lá thu rơi bay vào trong lớp học
Thầy bảo rằng "Lá có lực ly tâm".
Rồi một lần mưa nhè nhẹ bâng khuâng
Thầy ngẫu hứng đọc câu thơ Thầy viết :
"Gọi mưa rơi dọc ngang bất chợt, 
Chúa trong Thầy thầm thỉ  gọi  lời yêu ".


Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2020

Câu chuyện 18

 HÃY COI CHỪNG

Một Linh mục thông báo rằng : "Đức Kitô sẽ đến giáo xứ vào ngày Chủ nhật tới", người ta đổ dồn đến để gặp Ngài. Mọi người mong chờ Chúa giảng, nhưng Ngài chỉ mỉm cười khi được giới thiệu và nói : "Xin chào !". Mọi người niềm nở mời Ngài ở lại đêm, đặc biệt là vị Linh mục, nhưng Ngài lịch sự từ chối. Ngài nói Ngài sẽ qua đêm trong nhà thờ. "Ngài đứng đắn làm sao !"- mọi người nghĩ như vậy.
Sáng hôm sau Chúa bỏ đi trước khi các cửa nhà thờ mở ra. Vị Linh mục và giáo dân kinh hoàng nhận ra nhà thờ bị phá hoại. Trên mọi bức tường đều có viết nguệch ngoạc mấy chữ "Hãy coi chừng". Không nơi nào trong nhà thờ được miễn : cửa lớn, cửa sổ, cột, bục giảng, bàn thờ, thậm chí cả Kinh Thánh nằm trên bục. ''Hãy coi chừng" được viết nguệch ngoạc bằng những ký tự lớn nhỏ, bằng bút chì, bút mực và đủ loại sơn có thể nhận ra. Bất kỳ nơi nào con mắt hướng đến, người ta cũng có thể thấy những chữ "Hãy coi chừng, hãy coi chừng, hãy coi chừng...".
Sốc, tức tối, bối rối, hứng khởi, kinh khiếp. Họ phải "coi chừng" cái gì ? Chẳng thấy nói, chỉ biết "Hãy coi chừng". Phản ứng đầu tiên của giáo dân là xóa cho sạch hết những tiếng bẩn thỉu, phạm thượng đó đi. Nhưng chợt nghĩ là chính Chúa Giêsu viết, họ mới thôi.
Dần dần cái câu bí nhiệm "Hãy coi chừng" đó cũng đã bắt đầu chìm vào tâm trí mỗi lần người ta đến nhà thờ. Họ bắt đầu coi chừng Thánh Kinh, vì thế họ có thể hưởng nhận lợi ích từ Thánh Kinh mà không rơi vào hình thức. Họ bắt đầu coi chừng các Bí tích, vì thế, họ được thánh hóa mà không trở nên mê tín. Linh mục bắt đầu coi chừng quyền hạn của mình trên giáo dân, vì thế Ngài có thể dẫn dắt mà không thống trị họ. Và mọi người bắt đầu coi chừng về cách sống đạo vốn dẫn người mê muội đến với sự công chính. Họ biết tuân giữ luật, dù vẫn động lòng trắc ẩn trước những người yếu đuối. Họ bắt đầu ý thức về việc cầu nguyện, nên nó không còn để họ cậy dựa vào sức mình nữa. Thậm chí họ bắt đầu ý thức về quan niệm của mình về Thiên Chúa vì thế họ có thể nhận ra Ngài bên ngoài những giới hạn hẹp hòi của nhà thờ.
Bây giờ họ đã ghi hàng chữ gây sốc đó ngay trên lối vào nhà thờ, và ban đêm khi bạn đi ngang qua, bạn có thể thấy nó rực sáng trong ánh đèn néon nhiều màu.

( Trích từ cuốn "Taking Flight" của Cha Anthony de Mello, câu chuyện số 116 trang 102 )



            Câu chuyện 19 :

            HY SINH ĐỂ CÁM ƠN CHÚA

Hôm đó, trên chuyến bay từ Ý qua Mỹ, mang theo một số Giám mục mới đi dự Công đồng Vatican II về, có một cô chiêu đãi viên rất đẹp. Sau chuyến bay, cô rất bực mình vì một đôi mắt cứ nhìn chòng chọc vào cô, và đôi mắt đó không là của ai khác hơn là Đức Cha Fulton Sheen, vị tông đồ lừng danh của nước Mỹ. Khi phi cơ hạ cánh, và đợi cho các hành khách xuống hết, vị Giám mục mới tiến đến trước mặt cô, nói nửa nghiêm trang nửa bông đùa:

Cô đẹp lắm! Cô hãy cảm ơn Chúa vì đã cho cô đẹp!

Vài hôm sau, có tiếng gõ cửa văn phòng của Đức Cha Fulton Sheen, cô chiêu đãi viên hôm nọ xuất hiện. Nàng vào đề liền:

-“Câu nói của Đức Cha làm con suy nghĩ mãi. Con phải cám ơn Chúa thế nào?

-“Cô biết Trại Cùi Di Linh ở Việt Nam chứ?

-“Vâng! Con đọc báo có nghe đến!

-"Chúa đã lấy hết sắc đẹp của những người cùi ở đó mà ban cho cô. Cô hãy qua bên đó mà an ủi họ".

Chỉ từng ấy! Cô chiêu đải viên sau đó trút bỏ cả tương lai huy hoàng, khoác bộ áo nữ tu, và sau một thời gian tập sự học hỏi, đã tình nguyện sang Việt Nam phục vụ, ngay giữa những người cùi Di Linh, để cám ơn Chúa vì đã ban cho mình sắc đẹp


( Trích từ cuốn "Chứng nhân Hy vọng" của ĐHY Nguyễn văn Thuận )




Câu chuyện 20 :


Ông chồng hỏi bà vợ : Ngày nào bà cũng đi nhà thờ cầu nguyện, thế bà có kiếm được những gì chưa ?

Bà vợ ôn tồn : Thường thì tui không kiếm được gì cả, nhưng nói đúng hơn là tui "mất đi nhiều thứ".

Và rồi bà vợ dẫn chứng ra một loạt những thứ mà bà bị mất đi qua việc cầu nguyện thường xuyên :

            Tui mất đi sự ngạo mạn.
            Tui mất đi sự kiêu căng.
            Tui mất đi lòng tham.
            Tui mất đi sự ham hố.
            Tui mất đi sự giận dữ.
            Tui mất đi sự dâm ô.
            Tui mất đi sự đam mê dối trá.
            Tui mất đi khuynh hướng phạm tội.
            Tui mất đi sự bất kiên nhẫn, sự tuyệt vọng và sự nản lòng.

    Đôi khi chúng ta cầu nguyện không phải là để đạt được một thứ gì đó, nhưng là để mất đi những thứ mà đã cản trở ta lớn lên trên đường thiêng liêng.



CHUYỆN VUI 21 :

Đề bài :
    1. Tại sao người ta lại phải đóng móng sắt vào chân ngựa ? - Vì chân ngựa không có móng sắt.
    2. Kiến thức là gì ? - Là kiến không ngủ.
    3. Napoleon chết trong trận chiến nào ? - Trận cuối cùng.
    4. Tuyên ngôn độc lập được ký ở đâu ? - Ở cuối trang.
    5. Nguyên nhân nào dẫn đến ly hôn ? - Vì kết hôn.
    6. Cái gì không ăn vào buổi sáng ? - Bữa trưa và bữa tối.

GV đã chấm, cho điểm 0 và có lời phê : "Không hiểu bài " !



CÂU CHUYỆN 22 :       VẬY À !

Thiền sư Hakuin lập thiền thất trên núi. Dưới chân núi có một cửa hàng thực phẩm.
Ông bà chủ cửa hàng có một cô con gái xinh đẹp. Một hôm họ phát hiện con gái mình mang bầu.
Ông bà chủ cửa hàng hết lời nặng nhẹ, tra vấn xem con gái mình đã ngủ với ai.
Ban đầu cô ấy cự tuyệt, không hé miệng. Đứa bé sinh ra, cô gái nói nó là con của Thiền sư Hakuin.
Ông bà chủ cửa hàng ôm đứa bé lên giao cho Hakuin và mắng chửi Hakuin thậm tệ.
Hakuin ôm đứa bé vào lòng, nói : "Vậy à !"
Hằng ngày Hakuin đi xin các nhà lân cận sữa và các dụng cụ cần cho trẻ sơ sinh. Mỗi lần như thế Ngài nhận không biết bao nhiêu là lời nhục mạ, miệt thị, khinh bỉ. Ngài chỉ im lặng, ngày đêm chăm sóc đứa trẻ tội nghiệp.
Một năm sau, cô gái xinh đẹp thú nhận với bố mẹ cô rằng, người cha thật sự của đứa bé chính là chàng bán cá ngoài chợ.
Bố mẹ cô gái vội vàng đến tạ lỗi với Thiền sư, mong Ngài tha thứ cho và xin nhận lại đứa bé.
Hakuin nói : "Vậy à !"
Trao đứa bé cho họ xong, Ngài lặng lẽ quay gót trở vào và đóng cửa Thiền viện.


Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2020

Ý niệm mùa Thu

( Tặng những ai còn nhớ Tết Trung Thu )













Lại  viết  về  Thu, qua  mấy  Thu ?
Tìm trang nhật ký đọng sương mù
Nụ hôn đong mấy mùa thương nhớ
Chạm  khẽ  vành  môi  ai  nhẹ  ru ?

Đêm phố, làm anh chợt giật mình
Tùng dinh, mấy tiếng : cắc, tùng, dinh
Trống  lân  xen  lẫn  cù, đèn  rước...
Trẻ nhỏ trong phường chạy loanh quanh.

Mùa thu tung cánh diều bay bỗng,
Đêm xuống nàng trăng muốn hẹn hò
Trăng Thu phơi sáng, trời lồng lộng
Gió   mát   nô   đùa   vui   tuổi   thơ.

Mình lớn lên rồi cũng thấy thương,
Mùa Thu mang dáng dấp quê hương
Bắc, Trung, Nam...có mùa Thu ấy
Để  lại  cho  lòng  bao  vấn  vương.

Đi  xa,  mỗi  độ  mùa  Thu  đến
Mới  nhớ  ngày  xưa  đã  một  thời
Treo chiếc đèn lồng, thắp ngọn nến
Ăn quà, bánh kẹo, nghịch nhau chơi.

Những ngày đi kết nối yêu thương
Đến với vùng sâu, chốn miệt vườn :
Lũ nhỏ, dân nghèo trông tội nghiệp
Mặt mày nhếch nhác, ốm gầy xương.

Hình như phong tục của người Tàu,
Truyền bá dân mình bước theo sau
Dân tộc  lâu đời  còn  ảnh hưởng,
Trẻ   thơ   thì   có   biết   gì   đâu !

Ý niệm mùa Thu như quyện lấy,
Thời gian ôm mộng dệt sớm trưa
Em  thơ  đến  lớp  đưa  tay  vẫy,
Ánh nắng ban mai dọi cổng chùa.

Anh thấy mùa Thu cây rụng lá,
Trung Thu  là  dịp  để  đùa  vui
Chẳng có điều gì quan trọng cả,
Bằng Lời Thiên Chúa đọng trên môi.

P/s : Tết Trung Thu là một trong những lễ hội cổ truyền, được gọi là "Tết thiếu nhi". Đối với văn hóa Phật giáo, các chùa chiềng coi trọng vì đó là ngày rằm, nên họ có nghi thức dâng cúng lễ vật lên bàn thờ Phật. Ngày nay các Nhà thờ, Họ đạo, các Giáo xứ cũng tổ chức vui chơi và phát quà cho thiếu nhi trong ngày này, có nơi Cha Sở còn dâng Thánh Lễ cầu nguyện cho các em, khích lệ các em học tập và sống đạo. Phải chăng, đây chỉ là một nét văn hóa hội nhập, không nên quan trọng hóa vào sinh hoạt tôn giáo ?

JB.Sĩ Trọng.